Lỗi tại anh
Chỉ còn mấy ngày nữa, nó có thể làm gì khi trong đầu nó toàn những buồn phiền, nó buông xuôi tất cả…
Thảo: Anh uống nhiều lắm rồi, anh cứ như vậy cũng không giải quyết được gì đâu…
Phong: Bé Thảo nói đúng đó, hết đêm nay thôi rồi bắt đầu với cuộc sống mới, dù mày có ở thiên đàng hay địa ngục thì vẫn có anh em bên cạnh mày, cố gắng lên, tao biết mày không dễ gục ngã vậy đâu, đúng không con trai…
Phong vỗ lên vai nó rồi an ủi nó, hết đêm nay nó sẽ thành một con người khác, những việc xảy ra sẽ làm cho nó mạnh mẽ hơn. Tiếng chuông đt nó vang lên, Mi gọi cho nó nhưng nó tắt máy và cứ uống tiếp, nó say để quên đi hết những đau thương mà nó đã nhận và học cách chấp nhận sự thật, không trốn tránh…
Tối ngày 8/3 nó viết lá thư cho mẹ nó rồi lên phường, cả nhóm cũng lên trò chuyện cùng nó, hết đêm nay nó sẽ rời khỏi nơi này…
Đêm khuya giá lạnh chỉ còn Phong và bé Thảo ngồi chung với nó, nét mặt ai cũng buồn và tiếc nuối điều gì đó. 7h sáng nó làm lễ xong, chỉ còn 15′ nữa xe chạy…
Phong: Mày đi giữ gìn sức khỏe, mỗi tháng tao và nhóm sẽ lên thăm mày, 18 lần cũng xong thôi…
Thảo: Anh đi nhớ viết thư về cho em nha…
Nước mắt bé thảo rơi, thấp thoáng nó thấy bóng dáng Mi đi vào cổng, nó không quan tâm, nó ôm bé Thảo vào lòng rồi hôn nhẹ lên môi bé Thảo, nó chào mọi người rồi bước lên xe thật nhanh…
– Anh duy… anh duy, chờ em…
Nó biết chắc Mi sẽ thấy nó nhanh chóng vì nhóm nó nổi bậc nhất trong phường này, nó vờ như không nghe thấy rồi ngồi vào hàng ghế, nhắm mắt lại, lòng nó đau như cắt, nước mắt nó muốn chảy ra, nó chỉ mong chiếc xe lăn bánh thật nhanh rời khỏi chỗ này, để nó không kiềm chế được mà ngoảnh đầu lại nhìn Mi.
Xe chạy qua cầu Mỹ Thuận. Mắt nó lim nhim vì đêm qua không ngủ, trong cơn mê man nó thấy Mi và nó ân ái với nhau rồi hình ảnh người đàn ông 30t xuất hiện, nó giật mình thức giấc, ông sĩ quan đánh thức nó, xe đã đến đơn vị…
Bước xuống xe nó quan sát, căn nhà nào cũng giống nhau, mọi thứ điều khác biệt với bên ngoài, 30 người ở chung một ngôi nhà, có giường tầng và nó ngủ ở dưới, coi như lần này nó có khoảng thời gian để quên đi mọi chuyện…
Kỷ luật quân đội rất nghiêm, nhất là 3 tháng quân trường, đêm nào nằm xuống nó cũng ngủ say vì mệt và thiếu ngủ, 3 tuần trôi qua, nó và 4 người ở chung được chọn để tập văn nghệ chào mừng 30/4 và 1/5…
Chị Quyên là người biên đạo nhảy cha cha cha, chị lớn hơn nó một tuổi, có 5 cặp nhảy, 5 nam và 5 nữ, nó được chị bắt cặp nhảy chung với Linh, dáng người Linh không cao lắm 1m60, tóc đen dài, là sinh viên năm nhất trường sư phạm tiểu học, Linh rất vui vẻ và hòa đồng với bộ đội, hay cười và đặc biệt có cặp chân mày đậm và sắc, rất đẹp…
Cứ mỗi lần mấy đứa con gái vào đi ngang đơn vị là làm mọi thứ xôn xao lên…
– Trời ơi, gái kìa tụi bây, vú kìa, đích kìa, em ơi, anh đây nè, I love you…
Không biết xấu hay đẹp, chỉ cần mông to vú to là tụi nó đều la lên như gặp được thần tượng JAV, Như các buổi tối thường lệ, nó lên phòng tập văn nghệ, chưa thấy ai đến nên nó ngồi ở bồn hoa, không biết ba mẹ và anh em nó thế nào, bé Mi có sống tốt không…
– Hù…
Bé Linh làm nó giật mình: Em làm anh muốn đứng tim vậy…
Linh: Sao anh không vào phòng mà ngồi ngoài này…
Nó: Anh ngồi ngoài này cho mát, sao em đếm sớm vậy…
Linh: Em đi học về rồi ghé đây luôn, mà quê anh ở đâu vậy…
Nó: Ở Vĩnh Long, còn em…
Linh: Em ở Biên Hòa, mà sao anh đi nghĩa vụ vậy…
Nó: Anh bị bạn gái bỏ…
Linh: Sao buồn vậy, nhìn anh đào hoa vậy chắc anh làm gì người ta mới bỏ anh phải không…
Nó cười nhẹ rồi kể chuyện của Mi và nó cho Linh nghe, vẻ mặt Linh buồn rồi tâm sự với nó…
Linh: Ít ai được như anh, có những người đạt được cái họ muốn rồi họ lại bỏ đi, không biết trân trọng…
Chắc Linh cũng mới vừa thất tình nên nói chuyện tình cảm với nó rất nhiều, 15′ sau thì mấy người khác vào rồi nó và Linh vào tập…
Như thường ngày, nó nhảy cặp chung với Linh, nó dìu tay Linh với điệu cha cha cha, nhưng hôm nay Linh lại nắm lấy tay nó, chắc qua một tuần tập chung với nhau nên Linh đã không còn ngại nữa, Linh và nó nhảy rất ăn ý, chỉ có những lúc xoay người thì hơi phức tạp. Rồi Linh xoay chậm hơn nó một nhịp, chân Linh đá vào chân nó làm Linh ngã xuống nhưng nó đã kịp thời ôm Linh lại…
Vì quá bất ngờ nên 1 tay của nó chạm vào ngực của Linh, cặp ngực mềm mại như thể Linh không mặc áo ngực vậy…
Linh đỏ mặt nói: Cảm ơn anh, Mình nghĩ chút rồi tập tiếp nha…
Nó gật đầu rồi Linh đi ra ngoài ngồi, nó biết Linh ngại nên nó cũng không dám nói gì. Cứ như vậy, ngày qua ngày và nó điều lên sớm để nói chuyện với Linh, cò khi tập xong đến 10h Linh vẫn còn ở lại nói chuyện với nó…
Ngày chủ nhật được nghỉ công tác, Phong và mọi người lên thăm nó, nó rất vui khi nhìn thấy mọi người…
Phong: Mày đen ra đó, có cực l