Loạn luân mẹ và con
Hơi thở tanh hôi của ai đó phả thẳng vào mặt làm Kiều chợt tỉnh giấc… Quay sang bên cạnh, nàng giật bắn người khi phát hiện ra một gã đàn ông bặm trợn đang tựa đầu vào vai nàng để ngủ, ngay lập tức, Kiều dùng tay đẩy đầu gã qua một bên và xích sát vào ghế bên trong, nhưng gã không những không buông ra mà còn ngã đầu hẳn lên đùi của nàng…
– Tránh ra coi, làm cái gì mà kì vậy! – Nàng đứng dậy, hất gã ra khỏi người mình…
– Haha, nó làm bộ đó cưng, dậm nó một cái là nó tỉnh liền.
Hai gã thanh niên hàng ghế bên cạnh cười lớn… Kiều đoán chắc bọn này vừa lên xe lúc nàng ngủ quên, tuy không biết bọn chúng có ý đồ gì nhưng chắc hẳn 3 kẻ này là cũng một bọn với nhau, nhìn bộ quần áo lấm lem và bốc mùi dầu máy và nhớt xe của chúng thì nàng biết…
Mở mắt ra, gã ngồi bên cạnh cũng nhìn nàng nghe răng cười khoái chí…
– Đồ dê xồm! – Nàng rủa thầm… nhón người lên, vừa định lấy cái túi xách treo bên trên để chuyển sang ngồi ghế khác thì.
Chiếc xe khách xập xệ bất ngờ sụp xuống dưới hố trên con đường đất làm tất cả hành khách bị hất lên phía trước, từ ngăn kệ trên cao, chiếc túi xách của Kiều rơi xuống dưới trúng ngay vào đầu của tên đang ngồi cạnh nàng…
– A! – Hắn ôm đầu tỏ vẻ khá đau đớn còn hai thằng bên cạnh thì cười lớn…
– Haha… có gì từ từ nói chứ em, làm gì mà nóng vậy…
– Tôi… đâu biết… xin lỗi – Nàng bối rối cúi xuống định nhặt túi xách lên thì một bàn tay bất ngờ nắm lấy tay nàng, đó chính là tên bị túi xách rơi vào đầu…
– Xin lỗi là xong à! Tính sao đây, u đầu anh rồi!
– Tôi đã nói là không cố ý mà! Tại cái xe…
– Không có tại gì hết! – Tay hắn siết mạnh làm cổ tay nàng đau nhói!
– Thôi đi mấy cha nội, xe sụp ổ rồi, ai mạnh tay thì xuống đẩy lên dùm đi, còn không thì ngồi đây đến tối luôn khỏi về nhà nữa đấy…
Cái giọng the thé của thằng lơ xe vang lên từ trên, bỏ tay nàng ra, hắn bực bội ôm đầu đi xuống…
Nhìn đồng hồ, chỉ mới hơn 5 giờ chiều nhưng trời nhưng mây đen cùng mưa và gió lốc phủ bóng tối mịt mùng lên vùng quê nhỏ bé này. Nép mình trong gốc cây, cứ chốc chốc Kiều lại ngoái đầu nhìn về phía những cánh đồng mênh mông trước mặt cố mường tượng ra mái nhà của ba mẹ mình nằm ở rặng tre nào trong thôn, nhìn cảnh vậy quen thuộc hai bên đường, nàng biết đã đến rất gần cái xóm quen thuộc của nàng, nhưng phải đi hướng nào thì nàng không sao nhớ nổi, cũng bởi đã hơn 5 năm rồi. Nàng chưa về quê lần nào… một tia chớp chợt xé toạc bầu trời làm nàng giật nảy mình, cái cảm giác sợ hãi như thuở bé đi theo lũ bạn ra đồng mò cua bắt ốc rồi quên đường về nhà lại trở lại trong nàng… “Làm sao đây, hình như là gần về đến nhà rồi, hay là hỏi người xung quanh đây xem sao” – Nghĩ vậy, Kiều quay sang một bà cô đang đứng cạnh mình và hỏi…
– Chị ơi… cho em hỏi chút được không?
– Gì em…
– Chị biết từ đây tới nhà ông Tám Giỏi phải đi đường nào không?
– Phải ông Tám làm thầy giáo phải không?
– Dạ phải…
– À biết, bây giờ em đi hết đường này rồi tới chỗ bụi tre phía trước kia, có con đường đất đó, đi hết qua mấy cái ruộng rồi hỏi là ai cũng biết.
– Dạ… cảm ơn chị nha…
– Không có gì, mà em là gì với ông Tám, bà con hả…
– Không… em là con gái ông Tám.
– Ủa vậy hả, chị cũng nghe ổng có đứa con gái lấy chồng trên thành phố, thì ra là em hả…
– Dạ… thôi… chào chị em đi nghen…
– Từ từ tạnh mưa đã…
– Thôi để em đi chứ chút nữa trời tối thui sợ không thấy đường…
– Ừhm… vậy đi cẩn thận nghen, coi té xuống ruộng mệt lắm…
– Dạ… không sao đâu…
– Cầm cái áo mưa theo nè, không kẻo ướt…
– Cảm ơn chị nha…
– Bà con lên xe…
Lại cái giọng the thé của thằng lơ xe hối thúc mọi người lên đường, Kiều cũng vội trùm cái áo mưa mỏng manh vào người và đi theo con đường mà người đàn bà vừa chỉ… nhưng nàng không biết rằng phía sau… có 3 tên ma cô đang âm thầm đi theo…
…
Vén cái mền phủ người con sang một bên, Hồng khẽ đưa tay vuốt mớ tóc rối vương trên trán Hùng, ” Nhìn cái mặt nó ngủ thấy “ghét” thật ” – Hồng nhủ thầm, khẽ nằm xuống bên cạnh Hùng, nàng không muốn làm con thức giấc, nàng sợ khi Hùng tỉnh dậy thì cái nét ngây ngô trên gương mặt Hùng lúc này sẽ biến mất và thay vào đó lại là những ánh mắt hờn dỗi và những hành động sốc nổi của một đứa con trai mới lớn sẽ làm nàng lại cảm thấy bất an và lo lắng như đêm qua.
Càng ngắm nhìn Hùng, nàng lại càng cảm thấy khó hiểu, tại sao một đứa vốn hiền lành như con mình lại có thể làm những hành động mà ngay cả những người to gan nhất cũng chưa chắc dám làm với mẹ của mình, đêm qua, trên chính chiếc giường này, dù cho có Ngọc nằm một bên nhưng Hùng vẫn cả gan ôm siết lấy nàng rồi hôn hít khắp người, đến cả cái chỗ cấm kị nhất trên người mẹ mình mà Hùng cũng không buông tha, may mà nàng kịp ngăn lại, nếu không thì không biết chuyện gì xảy ra nữa, càng nghĩ càng giận con mình, nàng không biết tại sao bao công sức quan tâm theo dõi của Hồng đối với Hùng cuối cùng lại không ngăn được con có những hành động sai trái như vậy, nhất định là Hùng đã bị tiêm nhiễm từ bên ngoài, từ những đứa bạn xấu chăng. Đúng rồi, hay là cấm nó không cho chơi với ai nữa, từ nay đi học về là nhốt ở nhà thôi… nhưng mà không được, nó đang tuổi ăn tuổi lớn, cần phải vận động phải đi đá banh đá bóng chạy nhảy thì mới lớn được… – Hồng thở dài, rốt cuộc thì vẫn không có cách nào ngăn cản những “nguy cơ” đang tấn công Hùng…
Mãi suy nghĩ Hồng mới sực giật mình khi nhìn xuống phần dưới cái mền Hùng đắp, một vật gì đó đang trồi lên sau lớp vải, nãy giờ nàng cứ tưởng là nếp gấp của vải ai ngờ lại là… cái đó của Hùng… ” thằng quỷ nhỏ… chắc nó đang buồn tiểu… hay là trong giấc mơ… lại nghĩ lung tung như đêm qua chăng “… quay mặt sang hướng khác, nàng không muốn nhìn cái cảnh ” tồng ngồng ” của con thêm nữa… nhưng càng né tránh lại càng khiến nàng nghĩ ngợi… nàng nhớ lại đêm qua, chính tay nàng đã nắm chặt cái đó của Hùng và… sốc mấy cái thật mạnh, đó là kinh nghiệm có được cái lần phục vụ bất đắc dĩ cho thằng khốn Quân, chỉ có cách đó mới ngăn được Hùng, nhưng đó không phải là điều khiếp đảm nhất, khi Hùng xuất tinh, nàng gần như thất kinh khi sau những cú giật khủng khiếp của dương vật Hùng là những dòng tinh dịch cứ ào ạt túa ra nhiều không sao kể xiết, dù nàng cố đẩy Hùng ra nhưng Hùng vẫn cố sức dí nó vào bụng vào đùi nàng… càng nghĩ người Hồng càng nóng bừng lên vì ngượng… đáng lẽ ra sang nay nàng phải dạy cho Hùng một trận nên thân nhưng không hiểu sao nàng lại thấy ngượng khi đối diện con trai mình…
– Thằng quỷ nhỏ – Không kiềm được, nàng đánh cho Hùng một cái làm Hùng giật mình tỉnh giấc…
– Ủa… gì vậy mẹ… – Sực tỉnh giấc, Hùng chưa kịp nhớ ra là mình đang giận mẹ…
– À… không có gì, mệt hay sao ngủ dữ vậy.
Không trả lời, kéo mền lên, chàng lại quay lưng về phía Hồng và ngủ tiếp…
– Đói bụng chưa, xuống ăn cơm kìa!
– Không ăn – Chàng đáp trổng không…
– Sao không ăn, ăn ở ngoài rồi à – Hồng vẫn tỏ ra nhẹ nhàng…
– Đã nói là không ăn mà cứ!
Vẫn “ngoan cố” như thường lệ, nàng dằn cái mền ra khỏi đầu Hùng, đưa tay sờ lên trán lên cổ Hùng nàng hỏi…
– Phải hồi chiều mắc mưa giờ bị đau rồi phải không?
Hất tay nàng ra, Hùng dãy nảy lên.
– Đã nói là không sao mà cứ! – Hùng gắt lên…
– Chuyện gì vậy em?
Từ bên ngoài Chiến bất ngờ bước vào trong, đưa tay bật công tắc điện lên, chiến bước lại gần giường Hùng, nhìn con bằng ánh mắt khó chịu…
– Không có gì đâu… nó bị sao mà nằm liệt giường mà nó còn kình cự lại em nữa chứ, thằng này nay hư quá! – Hồng phân bua với chồng.
– Hùng! Dậy đi, ngủ gì như chết vậy mày! Đi đâu cả ngày về nằm một cục vậy, ra rửa mặt mày cho tỉnh táo rồi xuống ăn cơm nhanh…
– Thôi để em lo cho nó, anh đi nghỉ đi, nãy sờ thấy người nó ấm ấm như sốt ấy.
Đưa tay lên người Hùng, nàng giả vờ sờ sờ áp áp để cho chồng mình khỏi to tiếng với Hùng nữa… nhưng Hùng vẫn cố tình không hiểu ý mẹ của mình, hất tay Hồng ra khỏi người mình, chàng lại gắt lên.
– Đã nói là không sao mà cứ, ra cho tui ngủ coi…
– Thằng kia, mày nói chuyện với mẹ mày thái độ đó à! – Chiến nổi giận quát lên.
Nhưng không phải có mình Chiến là đang nổi giận, cơn tức giận trong người Hùng cũng bùng lên không kém, vì giờ đây trong mắt Hùng, Chiến là một kẻ tình địch đáng ghét, và Hồng là một kẻ phản bội… nhớ lại những ngày Hồng bị Chiến hắt hủi chỉ là Hùng là suốt ngày bên cạnh mẹ chia sẻ vui buồn nhưng chỉ sau một lần làm tình đêm qua thì giờ hai người đã “anh anh em em” trở lại làm Hùng càng tức hơn, nhưng vì là phận làm con, chàng chỉ còn biết ngậm đắng nuốt cay… một tiếng sấm nổ vang trời… và ánh đèn điện phụt tắt…
– Gì vậy? – Hồng hốt hoảng nhìn ra ngoài cửa sổ…
– Chắc là chập điện rồi…
Chiến cũng ngoái nhìn ra bầu trời đầy mưa to gió lớn bên ngoài, lắc đầu ngán ngẩm… thành phố lại chìm vào trong màn đêm mờ mịt giữa đêm giông bão…
Rút điện thoại trong túi ra, Chiến cố dùng cái ánh đèn leo lắt từ màn hình tỏa ra để mò mẫm đường đi, ra được tới cửa gã nói.
– Chờ tí… anh đi kiếm cái đèn pin…
– Ahh… anh đi đi… kiếm đi… hờ… ơ…
– Ừh…
Chiến tiếp tục mò mẫm quay đi mà không biết rằng trong màn đêm kia… cặp mông tròn lẳn của vợ mình đang bị bàn tay tham lam của đứa con trai hư hỏng nhào nặn không thương tiếc…
…
Vén bức rèm cửa sổ sang một bên, Lan nhìn về màn mưa mịt mù bên ngoài không gian ngoài kia, những ánh chớp chợt lóe lên giữa bầu trời tối mịt mờ rồi cũng khuất lấp trong màn đêm u tối… đừng từ trên cao nhìn xuống khu phố xung quanh bệnh viện không có một ánh đèn nào được bật sáng, nàng đoán vì trời đang mưa to gió lớn nên điện đã bị cắt… điều đó càng làm nàng hoang mang hơn không biết điều đó có phải là nguyên nhân khiến cho cả Vũ và Kiều cho đến giờ này vẫn chưa đến bên nàng, bên chiếc giường phủ ra trắng, hết đứng lên nàng lại ngồi xuống, không lúc nào tay nàng rời chiếc điện thoại di động, từng giây từng phút nàng hồi hộp chờ đợi tiếng chuông vang lên… nhưng đã rất lâu kể từ khi Vũ rời khỏi đây, vẫn chưa có dấu hiệu gì của em trai và mẹ mình… con giận hờn vì ý nghĩ rằng Vũ và Kiều chỉ mãi lo lắng cho nhau mà bỏ mặc nàng tron bệnh viện đã không còn nữa, thay vào đó là sự lo lắng cho cả hai người mà nàng nhận ra là hai người nàng yêu thương nhất trên đời này… bật nắp điện thoại, nàng lại một lần nữa bấm số Vũ rồi Kiều… nhưng vẫn không ai bắt máy.
“Nhất định là có chuyện rồi… chắc chắn là bố biết… và giấu mình…”
Đó không phải lần đầu trong ngày hôm nay Lan có những ý nghĩ một chuyện gì đó tồi tệ đã xảy ra nhưng vì sợ ông Quang tức giận nên dù mấy lần định lân la dò hỏi bố nhưng Lan không sao nói nên lời… nhưng không thể chần chừ thêm nữa, quyết tâm gạt bỏ sự sợ hãi sang một bên, nàng với lấy cặp nạng gỗ bên cạnh và chống ra ngoài hành lang để tìm bố, nhất định là bố biết nguyên nhân tại sao đến giờ Vũ và Kiều vẫn chưa đến đây…
Bước từng bước khập khiễng với cây nạng nặng nề hai bên… Lan thấy ông Quang đang đứng nói chuyện điện thoại bên hành lang, vừa định tiến lại thì nàng chợt nghe thấy cái tên “Vũ”được ông nhắc đến… lùi lại nép mình vào góc tường nàng lắng tai nghe…
– Nhưng mà nó đi đâu? Đã tìm ra chưa!
– …
– Không có là như thế nào, thế chú đã hỏi bạn bè trên lớp nó chưa, biết đâu nó sang nhà bạn thì sao… hỏi cô giáo nó xem nó trên lớp hay chơi với ai, à… con Ngọc nữa, đã hỏi hết chưa?
– …
– Thôi được rồi, bây giờ chú dò hỏi chỗ của con vợ tôi đang ở, tìm ra được thì báo ngay cho tôi.
– …
– Ok, khẩn trương cho tôi…
Lan sững sờ tựa người vào tường… vậy là đúng rồi, nỗi lo của nàng đã thành sự thật, qua những gì nàng nghe thấy thì chỉ có một khả năng duy nhất đã xảy ra, Kiều đã bỏ đi khỏi nhà… chắc hẳn là bị bố ép đi, và Vũ em trai nàng đã đi theo. “Tại sao… hai người lại bỏ tôi lại… trời ơi” Bao niềm hy vọng về một ngôi nhà hạnh phúc vừa nảy nở trong suy tưởng của nàng chợt vụt tắt như tia chớp giữa màn đêm tăm tối…
– Lan sao rồi anh! – Từ đâu một người phụ nữ bất ngờ xuất hiện. Ngẩng đầu lên, Lan rướn lên một chút để nhìn cho rõ hơn nhưng đó là một người phụ nữ hoàn toàn lạ lẫm với nàng…
– Không sao cả, chỉ bị thương nhẹ ở chân thôi, mà trời đang mưa bão thế này em đến đây làm gì, gọi điện là được mà.
– Có gì đâu, em tiện đường ghé qua thôi, tại tự nhiên em thấy lo lo thế nào ấy…
– Em đừng có nghĩ gì nhiều nữa, có phải là em lại đang nghĩ đến chuyện đó phải không, anh đã nói với em rồi, anh đã hứa thì anh sẽ làm, em cứ an tâm đi…
– Em biết… em có dám nghi ngờ anh đâu… chỉ là em lo không biết… con em… nó có chấp nhận sự thật đó không… em sợ…
– Anh đã nói là không có gì phải sợ. Sớm hay muộn gì thì nó cũng phải biết, nó cũng lớn rồi, chắc là nó sẽ hiểu ra thôi…
– Biết là vậy… nhưng mà… à… còn chuyện với Kiều nữa… không biết cô ấy sẽ nghĩ gì…
– Anh đã nói là em không phải lo chuyện về Kiều, từ lầu 3 đứa nhỏ đã không còn coi đó là mẹ chúng nữa, với lại sáng nay anh đã… đuổi nó ra khỏi nhà rồi…
– Cái… gì… anh đã đuổi Kiều đi à… anh… có cần phải làm vậy không.
– Sớm muộn gì thì nó cũng phải biến đi, anh đã chán ghét cái mặt nó lắm rồi…
– Nhưng mà… làm vậy… thì chị ấy sẽ đi đâu… mà con em mà biết… thì nó sẽ nghĩ gì…
– Em yên tâm đi… nó chưa biết gì cả đâu… thôi em về nghỉ ngơi đi, anh thấy em mệt mỏi rồi đấy, mọi chuyện cứ để anh lo, em đừng nghĩ nhiều nữa…
– Nhưng mà…
– Không nhưng gì cả… cứ đi về đi…
– Hay để em vào thăm Lan một chút, đã tới đây rồi… em muốn gặp nó một chút…
– Ừhm… thôi tùy em, nhưng mà đừng nói gì làm nó nghi ngờ đấy…
– Em biết mà…
Đưa cánh tay run rẩy nhấc cây nạng lên… Lan lê từng bước lại gần thang máy và bấm nút đi xuống tầng dưới cùng…
…
Tiếng còi xe dồn dập từ phía sau lưng làm Kiều giật mình, nàng vội vã nép người qua một bên mép đường để cho chiếc xe phía sau vượt lên… gọi là con đường nhưng thực ra chỉ là lối đi đắp bằng đất chỉ vừa đủ một người đi dùng để ngăn giữa các thửa ruộng với nhau…
Nhìn theo bóng người và xe khuất dần trong màn mưa mờ mịt, Kiều chợt thấy tiếc gì đã không nhờ họ cho quá giang dùm một đoạn… khe cúi người xuống, nàng lấy tay xoa quanh cái cổ chân đau buốt của mình, đôi giày cao gót vốn là vật bất ly thân đối với nàng giờ lại trở thành kẻ thù g&acir