Loạn luân mẹ con
Trời sáng, mẹ sang phòng gọi tôi.
– Long ơi, dậy đi con.
Nghe tiếng mẹ gọi, tôi mở mắt ra, nhưng người tôi cảm thấy mệt mỏi như không còn chút sức lực nào để ngồi dậy.
Hồi sau không nghe tôi trả lời cũng không thấy tôi dậy, mẹ đi vào phòng lây người tôi gọi.
– Long, rửa mặt rồi đi học con.
Tôi mở mắt ra với vẻ mệt mỏi bảo.
– Con mệt quá mẹ ơi…
Thấy tôi vậy, mẹ liền sờ vào người tôi rồi sờ lên trán tôi, mẹ nói.
– Trời, sốt rồi nè, chắc tại hôm qua dầm mưa, về con thức khuya nên giờ mới bệnh rồi đây này. Đã nói rồi không nghe, ráng ngồi dậy đánh răng rửa mặt đi, rồi mẹ mua cháo với thuốc về ăn xong rồi uống.
Tôi cũng ráng ngồi dậy đi rửa mặt. Thấy tôi trần truồng bước xuống mẹ liền nói.
– Trời thì lạnh thế này mà cứ để trần truồng vậy ngủ, thế này không bệnh cũng lạ.
– Từ nay mặc đồ vào mà ngủ, nói không nghe mẹ bỏ liều luôn ráng chịu.
Tôi dạ rồi đi ra rửa mặt. Mẹ cũng đi mua cháo với thuốc về cho tôi.
Rửa mặt xong thay bộ đồ ngồi chờ mẹ, lát sau mẹ đem cháo về bảo tôi ăn đi rồi uống thuốc cho khỏe.
Tôi cũng ráng ăn được nữa tô rồi không nuốt nổi nữa, rồi mẹ lấy thuốc đưa tôi uống, uống xong mẹ bảo.
– Trễ rồi có đi học nổi không, hay để mẹ xin cho con nghỉ 1 bữa.
Tôi: Dạ thui, con cũng đỡ rồi, chắc đi học không sao đâu.
Mẹ uh… rồi tôi đi vào phòng thay đồ, mẹ chở tôi tới trường dặn dò đủ kiểu, có gì thì điện cho mẹ, rồi mẹ chạy về chỗ làm.
Vào học được tiết thể dục, vận động được chút, ra được tí mồ hôi, cũng cảm thấy khỏe được hơn rất nhiều.
Đến trưa mẹ lại gọi điện tôi dặn dò tôi ăn cơm no xong nhớ uống thuốc.
Tôi dạ dạ rồi đi ăn cơm rồi không quên uống thuốc.
Đến chiều học xọng, trong người cũng thấy khỏe được hơn 70 80%, tôi đón xe buýt qua tiệm Net gần chỗ mẹ gọi điện nói mẹ nhớ ghé chở tôi về.
Gần 8h tối thì thấy mẹ chạy qua, tôi tính tiền Net rồi 2 mẹ con cùng về.
Mẹ hỏi khỏe chưa.
Tôi: Dạ, đỡ hơn nhiều rồi, gần khỏe hẳn luôn rồi.
Mẹ: Còn liều thuốc về nhớ uống luôn đi cho hết bệnh.
Tôi: Dạ.
Mẹ bảo: Muốn ăn gì, mẹ mua về ăn.
Tôi: Ăn gì cũng được mẹ.
Rồi mẹ ghé qua quán cơm hỏi tôi.
– Ăn cơm không.
Tôi: Dạ… ăn mẹ.
Mẹ cười trêu tôi: Muốn ăn thịt mẹ à.
Tôi cười nói: Dạ ăn cơm mẹ.
Mẹ tiếp tục: Người mẹ đâu có cơm chỉ có thịt thui.
Tôi, vậy con mua cơm về ăn với thịt của mẹ “há há”.
Mẹ: Ơ hay nhỉ. Biết lẻo lự quá hen.
Tôi cười hihi rồi mẹ không nói nữa vào mua 2 hộp cơm.
Đang về còn chưa được nữa đường thì trời bắt đầu chuyển mưa râm râm, mẹ liền chạy vào mái hiên của cái nhà tạp hóa đã đóng của trú mưa. Mẹ nói:
– Lại mưa nữa, sao mà về đây.
Tôi: Mẹ có đem theo áo mưa không.
Mẹ: Không, mẹ quên đem theo rồi.
Tội: Vậy chắc ngồi chờ tạnh mưa rồi về hả mẹ.
Mẹ: Uh… chắc đành vậy thôi chứ biết làm sao giờ, gần đây cũng không thấy chỗ nào bán áo mưa nữa.
Tôi: Chắc vậy.
Mưa bắt đầu nặng hạt dần, rồi ào ào tiếng mưa rơi xuống như trút nước. Tôi quay qua nhìn mẹ nói.
– Mưa lớn quá mẹ ơi, không biết đến khi nào mới tạnh.
Mẹ: Uh, mẹ cũng không biết nữa, ngồi chờ vậy.
Qua 15 phút rồi 30 phút… rồi hơn 30 phút rồi mà trời vẫn còn mưa như thác chảy. Tôi lại nói:
– Hay mình về luôn đi mẹ, chờ thế này biết khi nào mới tạnh, có khi đến sáng vẫn còn mưa, với lại ngồi ở đây lạnh quá mẹ à.
Mẹ: Trời… đang bệnh mà còn dầm mưa nữa cho chết à.
Tôi: Mà ngồi đây lạnh vầy cũng có khác gì đâu.
Mẹ: Còn đỡ hơn là dầm mưa. Lạnh thì lấy áo khác mẹ mặc vào này.
Tôi liền nói: Dạ thui, mẹ mặc đi, con chịu được mà.
Mẹ nhìn tôi cười nói: Có chịu được không đó, kẻo lạnh chết rồi lại đổ thừa tui.
Tôi cười haha nói: Chết rồi còn đổ thừa được gì nữa…
Mẹ lấy ngón tay xỉa vào đầu tôi nói: Nói bậy bạ không à. Chết chóc gì đây.
Tôi cười rồi nhìn thẳng trước mặt, thấy bên kia đường có cái “Nhà Nghỉ”… trong đầu tôi lại lóe lên ý nghĩ đen tối.
Tôi quay sang nói mẹ.
– Mẹ… chờ tạnh mưa lâu quá, hay mình qua nhà nghỉ bên kia đường vào ngủ cho ấm, sáng mai tạnh mưa rồi về.
Mẹ liền nói: Thôi, vào đó làm gì, với lại vào đó cũng có đồ đâu mà thay…
Tôi: Thì mặc lại đồ này.
Mẹ: Tui đâu có ở dơ như anh đâu mà mặc lại đồ này.
Tôi cười: Con cũng đâu có ở dơ đâu, tại không có đồ cũng đành chịu mà.
Mẹ: Thôi… mẹ ngủ không quen mặc mấy đồ này. Khó chịu lắm.
Tôi: Thế giờ tính sao.
Mẹ: Thì chờ chút nữa tạnh mưa về nhà ngủ cho khỏe.
Tôi xụi mặt xuống nói: Không biết chờ đến khi nào mới tạnh mưa.
Mẹ nhìn tôi nói: Chứ giờ d&ocir