Lâu đài tình ái
Mặt trời vừa le lói vài tia sáng nơi chân trời thì lão Mẫn đã dậy. Mấy chục năm dậy sớm mãi thành quen, chuyện lớn trời sập cũng dậy sớm. Thường ngày lăn qua lăn lại cái giường chả bao giờ có chướng ngại, mà sao bữa nay mới vươn vai một cái đã có gì cấn cấn, kỳ ghê. Lão dụi ghèn khỏi mắt cho tỉnh, đoạn đưa mắt ra ngó. Ủa, sao đứa nào nằm đây, lại còn khoả thân thế này? Rồi một tia sáng bỗng lóe qua đầu, à, hôm qua mình quan hệ với nó đây mà. Cái tay lão đụng vào con nhỏ lúc vươn vai làm nó thức giấc, giương mắt nhìn lão, một cái nhìn trống rỗng.
Lão cũng hơi ớn, dù sao thì hôm qua lỗi mình trăm phần trăm, sướng con cu thì mù con mắt mà. Nhưng mà dù sao thì cũng đi tới bước này rồi, thêm 1 bước dọn dẹp chiến trường thôi. Nghĩ vậy nên lão cất tiếng:
“Con mệt hông? Còn buồn ngủ thì ngủ tiếp đi”
“Chuyện hôm qua là mơ hay thực vậy thầy?” – Giọng con nhỏ đều đều.
“Là thực. Không phải mơ” – lão Mẫn nhấn nhá rồi ra chiêu – “lát thầy dẫn con đi thăm mẹ con nha, còn nhiều việc phải lo”.
Nhát đâm nhẹ nhàng mà chuẩn xác gì đâu. Con nhỏ im lặng ngồi dậy tính vô buồng tắm vệ sinh cá nhân thì lão kéo lại để ngồi lên mình.
“Thầy…” – con bé chỉ nói được một tiếng rồi im lặng.
“Con cảm thấy nhục nhã à? Hay con chê thầy?”
“Con hông biết nữa. Thực ra, con cũng… cũng thích thầy, con hông biết có phải là yêu không nữa. Má con nói thầy ở cách con xa quá, với thầy có ơn với con, kêu con đừng mơ mộng nữa, lo học đi là báo đáp thầy” – con bé nhìn lão, cười buồn – “ở trường con cũng có nhiều đứa vì khó khăn mà phải đi làm gái, con thường nói mấy đứa đó không có tư cách, giờ… con… huhu”.
Bé Diệu oà lên nức nở, nước mắt lăn dài trên khuôn mặt như những hạt ngọc. Lão Mần chồm tới ôm con bé vào lòng, lấy tay lau đi những giọt nước nước mắt trên mặt, hôn cả lên đôi mắt tròn to của cô bé – “nín đi con, con đâu có làm gái, cũng đâu có lỗi gì, là thầy làm mà”.
“… huhu… cũng là con mất trinh rồi. Con… con khác gì họ chứ” – con bé giãy đành đạch.
“Con chỉ có thầy thôi, thầy sẽ chăm lo cho con, còn ai nói gì thì kệ họ. Trước giờ họ khinh nhà con nghèo thì nhà con giàu lên thiệt à?” – Lão gầm lên.
Con nhỏ nghe lão gầm một tiếng là co rúm cả người lại, hồi lâu mới lắp bắp: “Thầy, thầy không bỏ rơi con chứ? Thầy lo cho mẹ con nha thầy”.
Sau này lão Mẫn kể lại với mình là lúc đó lão cũng hoảng lắm vì già rồi, cả đời chẳng bao giờ cưỡng ép người ta kiểu này nên thấy con nhỏ khóc lóc lão vừa thương vừa lo, nhưng lão nhớ tới lời của mình trong những trường hợp như vậy thì càng phải tỏ ra cứng, cứng thì mới là chỗ dựa của các em, tuyệt đối không được mềm lòng hay nhường nhịn gì cả, và quả nhiên nó phát huy tác dụng.
“Cái đó khỏi dạy thầy” – lão gầm gừ trong cổ họng làm con nhỏ co rúm người thêm nữa, tay chân quơ quào trúng ngay thằng em của lão, con nhỏ chẳng hiểu mô tê gì còn vuốt lên vuốt xuống. Tới khi cảm thấy cái cục cầm trong tay sao tự nhiên bự lên thì con nhỏ mới chịu nhìn xuống, hoảng hồn “á” một tiếng, mặt đỏ tưng bừng.
“Con làm đó, làm rồi thì làm luôn đi” – tới phiên lão già chơi đòn hiểm.
“Con… thầy à… con hông biết làm” – mặt con nhỏ đã đỏ tới bốc khói, vậy mà chẳng biết sao nó không bỏ tay ra.
Bên con bé, già Mẫn như trở lại tuổi 20. Lão đè con nhỏ xuống rồi kề môi lại hôn, con bé phần vì sợ, phần lại thích thú, nên đáp trả nhiệt tình. Thấy con bé chủ động ôm lấy mình, lão yên tâm đưa tay lên xoa lấy bầu ngực con nhỏ. Hai trái đồi chưa phát triển thành núi, nhưng khe suối đã có, hình dạng chưa lớn nhưng cũng đã hết bàn tay.
“Ư… thầy… nhột quá… ư… thầy ơi…”
“Ngoan, thầy thương… chụt choạt…” – hôn chán chê, lão Mẫn kê miệng vô ngậm cả đầu nhũ hoa, hôn tiếp.
“Ư… thầy… con xấu hổ… ư ư… thầy ơi… con… Á…” – con bé lại dập dìu với cơn sướng tột đỉnh, cuối cùng hét lên một tiếng rồi tấm ga giường lại lấm tấm vài giọt dâm thuỷ.
“Diệu ra dâm thủy rồi nè. Con thích hông?”
“… hộc… hộc… con xấu hổ quá… con không kềm được”.
“Đừng nhịn con, con rặn mạnh cho nó ra đi, sướng lắm đó” – lão già bắt đầu hành trình dạy hư con nít, hai tay vạch chân con nhỏ ra rồi vục mặt vào liếm láp.
“… ơ ơ… Á… con… con… thầy ơi… Á… đừng mà… con… con tiểu…” – con bé cắn nguyên cánh tay khẳng khiu nhưng rốt cuộc cũng chẳng ngăn được cơn sướng, bèn nhả tay ra hét.
“Tiểu đi con, thầy thương… soạt soạt… thả lỏng người…” – lão vẫn tấn công miệt mài.
Sau chừng 10 phút liếm cả âm đạo lẫn lỗ nhị, lão bất thần liếm vào đùi non, con bé giật người lên thật mạnh, hét một tiếng bể phòng rồi rũ ra, cơn sướng làm con bé không thể kiểm soát cơ thể nữa, dâm thuỷ mạnh mẽ bắn thành một tia ra khỏi người thành một vệt trên ga giường. Cảnh tượng kích thích tột độ làm lão già như điên lên, chẳng thèm hỏi han an ủi gì nữa, lão trườn người lên cho con cu ngay tầm âm đạo rồi lấy tay điều chỉnh, xong thúc mạnh. Con nhỏ đang rũ rượi sau khi lên đỉnh bỗng nhiên bị xâm phạm, chỉ còn kêu được những tiếng líu ríu:
“… ơ… a… hộc hộc… đừng mà… sướng… ơ… xấu hổ quá… ơ… thầy ơi… thầy làm gì… ơ…”
Lão tỉnh bơ, vậy là con nhỏ đã chịu đòn, giờ thì tận hưởng thôi, gái 16 thì lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, và cỡ nào cũng chịu được. Làm bác sĩ lâu năm, ba vụ này lão biết thừa, lại thêm hôm qua biết được con bé đã rách màng trinh từ thuở nào lâu lắm, âm đạo trơn tru không sợ bị viêm nhiễm. Nghĩ tới đó, lão cứ nắm cứng chân con nhỏ rồi thúc mạnh, nhát nào ra nhát đó. Tội nghiệp Diệu, thân con gái hết trải qua biến cố này tới biến cố khác, giờ chẳng khác nào con búp bê vải đang trong miệng con mèo, cả người cứ bị quăng quật theo nhịp thúc của lão già gân, cơn sướng trào lên tới tận óc nhưng miệng thì vì ngại nên lại không dám rên. Bao nhiêu năng lượng tích tụ lại trong người bé cuối cùng cũng vỡ ra theo cú xuất tinh của lão già.
“Á…”
“Hộc học… sướng không con? Cứ rên la đi, không ai nghe đâu” – lão cười nhẹ.
“Con… con hông biết nữa” – con bé gần như ngất xỉu.
Thấy vậy lão già bèn ôm lấy con nhỏ rồi lại lấy mền phủ lên cả hai. Mới hơn 7h sáng, ngủ tới trưa cũng được mà, có sao đâu!
…
Ngủ một giấc đã đời thì con nhỏ tỉnh trước, nhìn mớ quần áo nhăn nhúm lộn xộn, chưa kể cái quần lót đã gần thành giẻ rách, lại nồng nặc mùi dâm thuỷ, con nhỏ chợt tủi thân, ôm bộ đồ vô người khóc. Tiếng nức nở của con nhỏ làm lão già thức giấc theo.
“Con còn ghét thầy à?”
“Con hông biết nữa… hức hức… giờ thầy tính sao?” – Con nhỏ vừa sụt sùi vừa nói.
Lão mân mê cằm cho ra vẻ trầm ngâm chứ trong lòng thì đại hỷ. Kế hoạch thì chất đống trong đầu nè, chỉ cần “em” theo “anh” thôi, còn lại anh lo hết. Giả bộ trầm ngâm đã đời xong, lão thủng thẳng lên tiếng:
“Từ giờ thầy sẽ chăm lo cho con, còn mẹ con thì dời chỗ, chuyện buôn bán thầy lo luôn”.
“Thầy lo thiệt hả thầy? Mà thầy lo sao?” – Con nhỏ tròn mắt.
“Con vẫn tiếp tục ở chỗ cũ, thầy sẽ lo toàn bộ học phí và sinh hoạt phí cho con, còn mẹ con thì thầy sẽ tìm một chỗ ở, muốn làm ăn buôn bán gì thì thầy sẽ giúp vốn cho”.
“Thầy… thầy hứa nha. Con đi theo thầy thì thầy lo cho mẹ con” – con bé bặm môi quyết định, xong chừng thu hết can đảm, con nhỏ nhìn thẳng vào mắt lão, nói – “con trao hết cho thầy cũng được, nhưng mẹ con phải bình yên”
“Được, thầy sẽ lo cho hai mẹ con đầy đủ” – lão gật đầu.
Gần trưa rồi, lão giục con nhỏ trả phòng, rồi bất chấp sự phản đối của con nhỏ, kéo tuột nó vào một hiệu may quần áo ngay trong Sheraton. Con nhỏ hoảng hồn với chuyện thấy nhiều người ăn mặc còn sang trọng hơn cả mình cúi chào, rồi đo đạc đủ thứ, nó con rúm người lại, mặc cho mọi người dỗ dành. Tới lúc già Mẫn trừng mắt lên quát thì con nhỏ mới chịu duỗi người ra.
“Cô bé có thân hình rất đẹp, thưa ông, chúng tôi sẽ làm cô bé lộng lẫy nhất có thể” – tay thiết kế rỉ tai lão.
“3 Bộ đầm dạ hội, 5 bộ đầm đi dạo, 10 bộ quần áo mặc nhà, 5 bộ áo dài, 10 bộ đồ ngủ” – lão già đáp, tay thiết kế toét miệng cười, tay viết con số vào tờ giấy. Tổng cộng chừng… 500 triệu. Nhà may ngoài Sài Gòn đã khét tiếng chém cú nào là dứt khoát đứt đầu cú nấy, nhà may ngay trong Sheraton thì chắc chắn là… băm khách hàng luôn chứ chẳng có chém nữa!
Bạn thấy lão già này chơi trội hông? Thực ra khi nghiền ngẫm thiệt kỹ, tác giả phải búng tay cái chóc cho hành động này của lão, dù cho tác giả búng tay hông ra tiếng được! Lão không dẫn con nhỏ đi lựa đồ mất thời gian, cỡ con này dắt vô mấy thương xá thì có mà đứng cả ngày cũng chẳng lựa được bộ nào, nội nó nhìn cái mác giá không cũng đủ làm nó nhập viện. Nên để che đi mấy vụ tiền bạc, cũng để con nhỏ đỡ xấu hổ vì đi theo ông già khắp nơi, lão đưa con nhỏ vô nhà may, tiền bạc chỉ mình lão biết, thông tin khách hàng được giữ kín tuyệt đối, và để con nhỏ khỏi phải lằng nhằng so sánh bộ này bộ kia, có sẵn nhà thiết kế tư vấn đây, chưa kể lão có thể gài kèo vô vài bộ mà lão cho là đẹp nữa! Chỉ là chi phí nó đội lên… hừm, mà thôi, đội mấy thì lát nữa mấy ca chấn thương sọ não lãnh đủ.
Còn cái nhà may này, lão kiếm đâu ra? Bạn đọc chắc còn nhớ là lão già dịch về Việt Nam với một cái vali toàn đồ cũ mốc meo đâu đó 10 năm trời bên Tây không mặc toàn mặc áo Blouse, giờ đem về Việt Nam mặc bù, lão còn có thêm cái tật vô cùng dở hơi là chuyên mặc đồ không ủi, nên đồ cũng dữ mà nhìn vẫn giống thằng ăn mày như thường. Nhà may này là một nhà may đã ký hợp đồng độc quyền với hệ thống Vertu, chắc nhiều bạn còn nhớ cái nhãn hàng điện thoại này, nhưng biết thì biết, còn tại sao điện thoại Vertu nó mắc thì nhiều bạn vẫn đang tập trung vào chất liệu kim loại quý, thiết kế sang trọng… mà không biết cốt lõi mắc tiền là cái hệ thống Vertu. Hệ thống này là một kiểu câu lạc bộ của người giàu, thỏa mãn mọi đòi hỏi của hội viên 24/7, chỉ cần móc điện thoại gọi, sẽ có người tư vấn cho bạn chỗ đáp ứng nhu cầu của bạn. Nên ngoài phí hội viên thường niên vốn đã rất mắc, các cửa hàng, dịch vụ trong hệ thống cũng toàn giá trên trời. Bạn có coi John Witch 2, mấy cảnh ông sát thủ John đi lang thang mua sắm ở Ý hông? Mấy cửa hàng này cũng ngầu vậy đó, hội viên mới tiếp, người ngoài miễn bàn.
“Thầy ơi, cái tiệm may đó sang quá chừng luôn, con chưa bao giờ vô mấy chỗ này hết á” – con nhỏ bước ra khỏi tiệm là… được tặng kèm một bộ đồ thiệt đẹp, do nhà thiết kế may sẵn lúc nào đó, để vứt đi bộ đồ cũ mèm kia.
“Ừ, cũng thường thôi, con đi theo thầy thì làm quen dần là vừa” – lão già vẫn duy trì thái độ trịch thượng, dù mới phá trinh con nhỏ xong, rồi chẳng đợi con nhỏ ý kiến thêm câu nào, lão lôi tuột con bé lên xe, chạy một mạch về tới bệnh viện.
Vô tới quầy lễ tân, lão xua tay cho con nhỏ đi vô phòng bệnh mẹ nó, xong quay qua hỏi con lễ tân: “Bệnh nhân phòng 107 sao rồi?”.
Con nhỏ lễ tân hôm qua đã chứng kiến màn ra oai phủ đầu giám đốc bệnh viện của lão này nên lật đật gạt hết đám bệnh nhân đang xếp hàng ra, đon đả mời lão vô phòng khách bệnh viện ngồi. Lát sau, tay bác sĩ giám đốc bệnh viện bước vô:
“Con chào thầy Mẫn, con tên Đạt”.
“Ừ, chào con, hôm qua gấp quá hông chào hỏi đàng hoàng, cảm ơn con nha” – lão già nhướng nhướng mày chứ chẳng buồn đứng lên.
“Dạ, con có học thầy khóa sắp xương sọ đó thầy, nên con gọi thầy là thầy, cái bà… ý lộn… người thân của thầy nằm đây thì tụi con lo hết”.
“Ừ, vậy thì đúng là quen nhau rồi, con cứ làm đi, bao nhiêu thầy chịu hết”.
“Dạ, thầy trả tiền vật tư được rồi, còn lại công cán con xin lo, thầy giúp con chút xíu là được” – tay giám đốc cười cầu tài.
“Sao, con cần gì?” – Lão già nhướng mày lên.
“Dạ thầy có quen anh X. Bên Sở á, con muốn qua đợt thanh tra 5 năm”.
“Chuyện nhỏ” – lão gật gù.
Gì chứ mấy chuyện nhờ vả này thì già dịch về Việt Nam thấy hoài, lâu lâu cũng làm ơn chút đỉnh cho mấy đứa nhỏ, vì mấy th