Gái Gú Việt Nam

Lão ăn mày – Tác giả Shadow

Phần 11: Hoa đồng tử – Lão ăn mày
– AAAAA!!! – Bỗng Như đứng khựng lại giật mình ôm miệng hét toáng lên khi thấy một bóng đen ngồi lù lù ngoài cổng…
– Suỵt!!! Mày bị điên à Như? Hét to thế mọi người dậy hết bây giờ… Uyên đưa tay lên bịt mồm em gái. Như vẫn ú a ú ớ chỉ tay ra ngoài cổng, Uyên cau mày nhìn ra ngoài cổng giật mình khi thấy lão ăn mày đang ngồi một góc nhìn chằm chằm về phía hai chị em.
– Trời ạ! Giật cả mình… Uyên bỏ tay ra đập bồm bộp vào ngực mình.
– Ông! Cháu tưởng ma… ông làm cháu sợ lắm đó… Như cũng đặt tay lên ngực vỗ vài cái, hai chị em được phen hết cả hồn.
– Xin lỗi đã làm các cô sợ… – Lão ăn mày vịn tay vào cổng và đứng dậy.
– Sao ông lại ngồi đây, cháu tưởng ông ngồi đằng kia cơ mà… – Uyên tiến ra cạnh cổng và chỉ tay về phía lão ăn mày hay ngồi.
– Đêm nào tôi cũng ngồi đây… các cô cho phép tôi nhé! Ở đằng kia tối quá… – Lão ăn mày vừa nói vừa kéo lại quần áo, thực ra từ lúc lão tình cờ thấy được hình ảnh hở hang của Như nên tối nào lão cũng chầu trực ở cổng hy vọng sẽ có ngày được nhìn thêm lần nữa.
– Ông mà cũng sợ ma sao? – Uyên cười mỉm nhìn Như.
– Vâng ạ! Ông ngồi đâu cũng được ạ… cháu chỉ sợ bố cháu nhìn thấy thôi ý… Mà chúng cháu cảm ơn ông vì chuyện sáng nay ạ… Như tiến lại gần cổng nói với chất giọng nhẹ nhàng.
– Khặc!!! Khặc!!! Không có gì… – Đứng trong bóng tối lờ mờ, có một vài ánh đèn đường lẻ loi chiếu xuống bên cạnh lão… Lão ăn mày đứng cách Như và Uyên có một cánh cổng, mùi thơm của con gái phảng phất thoang thoảng khiến lão bị kích thích mạnh, cái mùi nước hoa cộng với mùi cơ thể của đám con gái trẻ khiến lão không thể nào bình tĩnh nổi…

Đôi mắt tinh tường của lão như con cú vọ trong đêm, tuy những chùm lông mày dày đặc cứng đơ đang che đi đôi mắt híp của lão nhưng lão vẫn thấy đầu ti của Uyên và Như nổi lên sau chiếc áo ngủ.

– Ông có ăn gì không? Trong nhà còn ít bánh mì, để cháu lấy cho ông nha… Như hơi củi người xuống nói vì lão ăn mày thấp hơn nàng khá nhiều.
– Có… có… cho tôi xin một ít… đội ơn các cô! – Lão ăn mày nuốt nước bọt ừng ực… vì cả ngày chưa được ăn thứ gì ra hồn. Nói xong Như nhẹ nhàng chạy vào trong nhà.
– Cảm ơn các cô… Các cô tốt bụng quá… chưa ai đối xử với lão tốt như vậy… Lão ăn mày nói với chất giọng khàn đặc của một ông già… lão nắm hai bàn tay bẩn thỉu của mình vào cánh cổng và dịch lại gần hơn… Thấy vậy Uyên cảm thấy hơi sợ liền lùi lại một nửa bước chân.
– Ông đừng khách sáo! Cũng như ông giúp đỡ bọn cháu sáng nay, bọn cháu cũng nên bảo đáp ông một chút… – Uyên tự nhiên thấy ngại vì không có Như ở đây. Nàng nói chuyện rất máy móc.

Lão ăn mày không nói gì càng khiến Uyên ái ngại hơn… Đứng trong bóng tối, lão không ngừng nhìn vào đôi chân dài của Uyên rồi lại liếc lên bộ ngực quyến rũ ngay trước mặt… Tuy ánh đèn trong sân không hẳn sáng nhưng cũng đủ để đôi mắt cú vọ của lão ăn mày tha hồ nhìn lén cơ thể nóng bỏng đó.

– Ông… vào đây ngồi ăn nha! – Tuy ngại nhưng Uyên vẫn rất tử tế khi mời lão ăn mày vào trong sân nhà.
– Cảm ơn cô! Nhưng tôi ngồi đây được rồi…
– Ông đừng ngại… mọi người đi ngủ hết rồi… không có ai đâu… lát nữa cháu bảo cái Như mang nước ra nữa. – Uyên nhíu mày lại khi nghĩ đến chuyện sáng nay lão già bị tát một cái đau điếng. Vì vậy nàng cũng muốn mời lão vào trong ăn như một cử chỉ thân thiện để cho đỡ áy náy.

Tầm vài phút sau Như bề một đĩa bánh với một cốc sữa ra đặt ở chiếc bàn ông Lưu hay đánh cờ. Uyên chạy vào nhà lấy khóa cổng và bật thêm một ánh điện lên. Ông Lưu có lắp một chiếc bóng đèn tròn ngay trên chiếc bàn chơi cờ của ông, buổi tối bật lên nhìn như sợi bạc vậy. Mới đầu lão ăn mày lấm lét đứng ở tưởng không dám vào.

Hai chị em phải thuyết phục mãi lão mới dám bước vào sân. Vì đây là lần đầu tiên lão được tiến vào trong sân nhà người khác nên lão rất lo sợ, lão rất sợ Phi và ông Lưu. Nhưng vì được hai cô gái hết sức xinh đẹp mời vào thì làm sao có thể từ chối được.

Nếu đây là một bộ phim chắc chắn Như và Uyên phải là yêu quái dẫn dụ người thường vào hang ổ để ăn thịt vì trông hai chị em thực sự quá xinh đẹp và tương phản hoàn toàn với lão ăn mày… Chính vì điều đó nên người ta mới không thể hiểu tại sao hai tầng lớp xã hội cách xa nhau một trời một vực lại có thể hít thở chung một bầu không khí thế này… Nếu ngoài đời không có những chuyện này thì chỉ có thể là yêu quái trong phim.

Theo thói quen lão ăn mày lò dò đi gần đến chiếc bàn và ngồi bệt xuống đất, mắt lảo đảo tứ tung nhìn xung quanh chiếc sân rộng như một cái sân bóng.

– Ơ Không! Ông ngồi lên ghế đi! Sao phải ngồi dưới đất thế… Uyên cười nói, nàng vừa thấy tội vừa thấy buồn cười. Lão ăn mày không nói gì, lão phủi tay chân quần áo và từ từ chống tay vào bàn rồi khúm núm ngồi lên ghế. Còn Uyên và Như ngồi đối diện với lão… Chẳng ngại ngần gì vì quá đói rồi, lão ăn mày cầm cái bánh mì há to mồm cắn xé.
– Ông ăn từ từ thôi… nghẹn đó… Như nhíu mày lại, nhìn cảnh tượng này thực sự thấy lão ăn mày rất đáng thương. Đôi lúc nàng tự hỏi tại sao ở xã hội văn minh lại có người khốn khổ đến như vậy… Chỉ là chiếc bánh mì thôi mà cũng ăn ngon lành vậy sao… Trông cái dáng khom lưng, người ngợm bẩn thỉu, gầy gò ốm yếu, áo quần rách rưới và cái cách ông ấy ăn bánh mì đúng như một ví dụ sống cho nạn đói năm 1945 mà nàng đã từng được xem khi học môn lịch sử.

Mất vài phút để lão ăn mày ăn hết bốn chiếc bánh mì ngọt cỡ lớn… ăn xong lão dùng áo lau mồm và cầm cốc sữa uống một hơi hết sạch… sau đó “Ợ!!!” Một tiếng rõ to như con bò đực.

– Ông ơi! Gia đình ông đâu? Sao ông lại đi lang thang thế này? – Thấy lão ăn mày đã ăn xong, Uyên khoanh tay dựa vào bàn và hỏi chuyện. Lão ăn mày không nói gì, lão tiếp tục lấy vạt áo bẩn thỉu đưa lên để lau mồm, chiếc mềm móm mém nhăn nheo của lão chụm lại và đẩy lưỡi xung quanh mồm để lấy cặn thức ăn dính ở răng. Uyên và Như hơi nhăn mặt vì hành động thô lỗ bẩn thỉu đó… nhưng hai nàng không thể đòi hỏi cao ở một lão ăn mày được.
– Khụ khụ… Tôi không có gia đình… – Lão vừa nói vừa lấy ngón út móc vào trong hàm rồi mút chụt một cái.
– Thế… ông có vợ không ạ… Như hỏi một câu hết sức ngây thơ.
– Tôi không… không có vợ… không có ai cả… – Lão ăn mày nuốt nước bọt cúi xuống nhìn chiếc đĩa còn một ít vụn bánh mì… Lúc này ăn uống no căng bụng… lão còn nhận được sự quan tâm của Uyên và Như… Lần đầu tiên lão cảm thấy thật ấm áp và hạnh phúc… Lại nghĩ đến cảnh cô đơn tủi nhục nơi xa xứ suốt bao nhiêu năm qua khiến lão càng cảm thấy tủi thân… Bỗng trên khóe mắt của lão rơm rớm đỏ.
– Thật ạ… Vậy quê ông ở đâu? Cháu đoán ông không phải người ở đây đúng không ạ? – Như tiếp tục hỏi thăm, nhìn thấy lão như sắp khóc… trông thật tội nghiệp nhưng cả hai chị em đều không biết phải làm sao.
– Tôi… ở xa lắm… khụ khụ… Tôi ở mãi tây bắc… Chắc các cô không biết đâu… Lão ăn mày thều thào và liếc mắt lên nhìn Uyên Như. Lúc này lão mới nhớ ra hai con bé này không mặc áo ngực… Ngay lập tức cảm giác tủi thân không còn nữa mà thay vào đó là cảm giác hồi hộp hưng phấn… Lão muốn nhìn vào đó lắm nhưng lúc này không có bóng tối che chắn như lúc nãy nên lão không dám, một phần lão vừa được cho ăn cho uống chả nhẽ lão lại cư xử thiếu tôn trọng như vậy.
– Xa là ở đâu hả ông? Có bao giờ ông muốn về quê hương của mình không? – Nghĩ đến đây Uyên nảy ra ý định đưa ông trở lại quê nhà. Đây là điều nằm trong khả năng của hai chị em… chứ cứ lang thang ở đất thủ đô thế này, một lão già như ông sẽ không thể sống mãi với lối sống như vậy được.
– Tôi… tôi không. Không muốn về… về quê cũng không có ai thân thích… tôi ở đây quen rồi! “Vú to quá, hai con bé này nhìn trẻ măng mà phổng phao hầy…” – Lão ăn mày không thể cưỡng lại được những vẻ đẹp trước mặt mình nên lão vẫn lén lút liếc ngực của hai chị em qua đôi lông mày rậm rạp cứng như lông nhím của lão.
– Hmm… Quê ông ở xa lắm không? Sao ông lại lang thang đến tận đây? – Uyên thắc mắc, điều gì khiến ông ấy có thể đi xa đến vậy mà lại ngồi đúng cổng gia đình mình thế này… Là một sự trùng hợp vô tình hay cố ý?
– Haizzzz… Lão… Thời trẻ nó khổ lắm các cô ạ… chiến tranh chống mỹ chống pháp… đói nghèo… chẳng có thứ gì mà ăn… mà uống… lão làm ăn mày từ thời đó, cứ lang thang hết ngày này tháng kia… nhà không có, gia đình cũng không… Thời đó, nhiều ăn mày lắm các cô ạ… Lão có nghe nhiều kẻ kể rằng dưới thủ đô dễ làm ăn, dễ kiếm tiền nên lão cũng khăn gói đi về đây… – Lão ăn mày tâm sự nhìn ra vườn với đôi mắt đăm chiêu ngắn lệ. Hai chị em chống tay vào cằm lắng nghe lão ăn mày một cách chăm chú.
– Nếu thời chiến tranh… cháu tưởng ông phải đi lính chứ? – Uyên thắc mắc khiến lão ăn mày chột dạ vì đó là chuyện lão không muốn nhắc tới.
– Vậy ông đi gì về đây ạ? – Như nói chen vào…
– Tôi đi bộ… tôi không nhớ đi bao nhiêu ngày tháng mới đến đây… nhưng tôi thấy cột mốc chỗ tôi có ghi cách thủ đô Hà Nội 300km. – Lão ăn mày lúng túng đến mức còn đổi cả xưng hộ từ “lão” sang “tôi”, có vẻ như lão cũng tự cảm thấy xấu hổ về bản thân mình nên chỉ trả lời câu hỏi của Như, lão đánh trống lảng chuyện lão trốn nghĩa vụ đi lính để bảo vệ tổ quốc… đó là một điều hết sức nhục nhã đối với một con người đất Việt.
– Hả!!! Ông đi bộ 300km. – Hai chị em đồng thanh nói… vừa bất ngờ vừa bái phục vì quãng đường đi bộ của lão ăn mày.
– Tôi nhớ thời đó leo đèo lội suối, tránh các con đường lớn vì chiến tranh… cũng may tôi còn giữ được cái mạng già để xuống tới thủ đô… Các cô không tưởng tượng được đâu… – Lão ăn mày gác một chân lên đùi lắc lắc cái đầu.
– Trời ạ! Không thể tin nổi! – Vẽ mặt Uyên vẫn rất ngạc nhiên, dường như nàng không thể tin lão có thể đi bộ được quãng đường dài tận 300km.
– Vậy ông cứ đi lang thang từ đó đến giờ ạ… Như tiếp tục hỏi.
– Ừ… đúng rồi cô gái… khụ khụ… Tôi bạn bè không có, gia đình không, vợ con không… đây là lần đầu tiên tôi được người khác quan tâm thế này… Tôi đội ơn hai cô rất nhiều… tôi không có gì để đền đáp… chỉ mong các cô thương tình… Lão ăn mày cúi đầu nói giọng khàn đặc, lão lại tỏ ra buồn bã như thể muốn được Uyên và Như thương hại vậy.
– Vậy… ông không có vợ thật ạ… Như tò mò vì nàng không tin trên đời lại có người cô đơn đến vậy.
– Thì mày không nghe ông vừa nói à mà cứ hỏi lại! – Uyên đập nhẹ vào tay Như.
– Khặc khặc khặc… Lão ăn mày cười và lắc đầu…
– Hi hi… sao ông lại cười ạ? – Như cũng cười theo nhưng chưa hiểu ông lão cười cái gì.
– Nói các cô chắc không tin… tôi… đến nắm tay phụ nữ tôi còn chưa được nắm… huống chi lấy vợ… Khặc! Khặc! Khặc… Lão ăn mày cười khàn cả giọng… giọng nói có phần chua chát đắng cay.
– Hmm… Tội nghiệp thật… – Uyên và Như thở dài và nhìn nhau. Trước mắt hai nàng là một lão già đại diện cho sự khổ ải, nghiệp vận đến tận suốt đời… Chưa bao giờ Uyên và Như lại thấy một kẻ cô đơn, lạc lõng và tủi nhục đến vậy… Những hoàn cảnh mà chỉ thấy ở trong phim.
– Cảm ơn hai cô… cũng khuya rồi… không làm phiền các cô… – Nói xong lão ăn mày khúm núm đứng dậy… lão vẫn không quên liếc vào hai bộ ngực to đang thả rộng trước mắt mình.
– Dạ! Ông không phải cảm ơn đâu ạ, bọn cháu mới là người phải cảm ơn ông vì chuyện sáng nay! Ông như hiệp sĩ ấy! Hihihi – Như ôm miệng cười vì câu nói của mình.
– Ahgg!!! – Uyên đưa hai tay lên trời vươn vai, nàng vô tình ưỡn bộ ngực to tròn của mình ra trước mắt lão ăn mày, hai đầu ti nổi rõ hằn lên chiếc áo phông. Lão ăn mày đứng hình nhìn chằm chằm vào đó, con cu của lão bất chợt không chịu được mà cửng cứng đơ… nó nhô lên trong chiếc quần bùng nhùng rách rưới của lão.
– Chị! Chị… Như thấy vậy liền vỗ vào vai Uyên nhắc nhở. Uyên mở mắt ra thấy lão ăn mày đang nhìn chằm chằm vào ngực mình… Trong giây lát nàng thu tay khom người lại. Lão ăn mày biết bị phát hiện giả vờ cầm cốc sữa đặt lên đĩa bánh, mắt chớp chớp rồi đi ra phía cổng.

Lão ăn mày cầm chiếc bao tải của lão rồi đi từ từ ra phía cổng, mông lão hơi cong ra phía sau người gù ra đằng trước vì con cu của lão đang cứng… trông rất buồn cười… Dù có cố gắng che đậy nhưng cũng không đỡ là bao vì chim lão rất to, nó cứ lủng lẳng đánh qua đánh lại trong chiếc quần bẩn thỉu của lão, Uyên và Như ngượng chín mặt khi nhìn thấy cái thứ đó… vì nó làm hai nàng nhớ đến những tai nạn nhỏ của mình với lão ăn mày. Hai chị em không nói gì nhìn lão ăn mày bước ra cổng và đi mất dạng vào trong bóng tối.

– Ê! Mày nhìn thấy không Như. – Uyên rướn người nhìn ra ngoài cổng và ôm miệng nói.
– Em… có… eo ơi… Như nhíu lông mày cười ngại rồi từ từ hai chị em quay ra nhìn nhau với hai đôi mắt mở to.
– Khiếp to dã man ấy. – Mặc dù chưa được nhìn bao giờ nhưng lần đó Uyên đã cầm vào dương vật lão ăn mày nên nàng cũng đoán được kích thước của nó như thế nào.
– Sao chị biết… – Như mỉm cười nhìn chị với ánh mặt tinh nghịch.
– Sao không biết, mày không thấy nó lủng lẳng dữ vậy à? Không biết sao mắt đứa nào mở to thế… Uyên bĩu môi.
– Hì hì… Nhưng mà… To thật… chị nhờ… – Như đỏ ửng mặt, nàng lại nhớ đến hôm tai nạn đó… âm hộ của nàng đã ngồi lên dương vật của lão ăn mày… cảm giác xấu hổ đó vẫn còn… bỗng trong người Như cảm thấy rạo rực, sự tò mò mà đã cho nàng một chút kích thích kỳ lạ.

Lồng ngực Như thở mạnh, bên dưới bắt đầu rỉ ra một chút nước nhờn… không hiểu sao trên đời lại có ông già sở hữu thứ to khủng khiếp đến vậy… thật không thể tin nổi.

– Uh! Sao một lão già chim lại to thế được nhờ? – Uyên nói xong gương mặt nàng cũng đỏ dần lên, nàng bặm môi nhìn em gái cười ngại.
– Eo! Sao chị nói thẳng thế… Em… cũng chẳng biết nữa… – Như cũng chỉ cười mỉm… hai chị em bỗng im lặng một lúc…
– Khiếp… Thứ đấy mà cắm vào bà nào thì có mà bà ấy lên tiên đấy nhỉ ha! Ha! – Uyên ôm miệng cười phá lên.
– Eo! Chị nói ghê thế… Ông ý già như vậy rồi… làm gì còn sức nữa mà lên tiên… Như ôm hai bên má phính nóng rực của mình.
– Biết đâu được đẩy, gừng càng già càng cay mà… có khi… cắm vào mấy đứa trẻ trẻ vú to còn lên tiên được chứ đừng nói mấy bà già! – Uyên lườm Như cười rất ranh mãnh.
– Khiếp! Chị ý! Bệnh thế… – Như cau mày lại phụng phịu.
– Ơ! Chị có nói mày đâu? Nhận vơ à? – Uyên véo má Như một cái rồi cười thích thú.
– Hmmm… Chị nhá!!! – Như thở dài, mặt đỏ ửng… Ngón tay trỏ di di vòng tròn dưới bàn trông có vẻ lúng túng.
– Tiếc thật, ông ta còn không có vợ… thật phí của trời… – Uyên cười gượng nhìn ra ngoài. Trong nàng bỗng nhất thời ao ước Phi có con cu khủng như vậy… Chắc ngày nào nàng cũng lên đỉnh vài lần mất… Nghĩ đến đây cơ thể Uyên cũng bồi hồi khó chịu.
– Có khi còn trai tân ý chị ạ hihi… Như đánh vào vai chị cười tủm tỉm.
– Ừ đấy! Tao cũng nghi lắm, ông ấy bảo chưa được cầm tay ai mà… vớ vẩn á sờ vào vú mày một cái xuất luôn không biết chừng… – Nói xong Uyên đưa tay sang bất ngờ bóp ngực Như.
– Á!!! Chị nhá… Như mở to mắt rụt người lại xấu hổ.
– Ha ha ha!!! Cứng đơ lên rồi. – Uyên cười phá lên trêu Như, vì nàng vừa thấy đầu ti Như cứng đơ chứng tỏ con bé đang có cảm giác.
– CHỊ UYÊN… Như cau mày phụng phịu, nàng chở lúc Uyên không để ý cũng thò tay mình sang bóp ngực chị để trả đũa.
– Á!!! Con bé này… Uyên mím môi lại ôm ngực mở to mắt nhìn Như xấu hổ vì đầu ti nàng cũng đang cương lên.
– Ha ha ha!!! Thế mà trêu em à? Lêu lêu! – Như ôm hai tay vào má lêu lêu trêu chị.
– Các con ơi! Đi ngủ đi… muộn rồi đấy! – Ông Lưu đứng trên tầng 2 nói với xuống… Ông đã bị đánh thức bởi điệu cười của hai chị em. Rất may ông không phát hiện ra lão ăn mày, nếu không không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
– Dạ vâng ạ! Bọn con xin lỗi đã làm bố thức giấc, bọn con đi ngủ bây giờ ạ. – Nói xong Như tắt điện ngoài sân và đứng ở cửa tủm tỉm cười đợi Uyên mang đĩa bánh với cốc sữa đi vào. Hai chị em lại tíu tít trêu nhau cho đến khi lên đến tận phòng mới thôi.

Ngày hôm nay ngồi nói chuyện với lão ăn mày khiến Uyên Như có phần hiểu rõ hơn về lão, đây cũng là một bước tiến nhỏ trong quan hệ của lão ăn mày và hai chị em…

Tuy là những tiểu thư đài các, con nhà điều kiện nhưng Uyên và Như không cảm thấy kinh tởm hay hắt hủi một người đã từng có ý tốt cứu mình. Ngược lại còn cảm thấy lão là một ông già có nghị lực khi lâm vào hoàn cảnh như vậy, là một người có phẩm chất tốt. Điều ấn tượng lớn nhất mà hai chị em thấy được từ