Lan Ngựa – Tác giả Kiều Diễm My
Mặt trời sắp sửa lặn, cả thành phố đã đồng loạt sáng đèn như để chuẩn bị cho một đêm cuối tuần thật rộn rịp.
Lan đứng trước tấm gương lớn, hết xoay bên phải xong quay sang bên trái, ngắm nghía chiếc mini jupe ngắn cũn cỡn mới lấy về.
Chiều nào cũng vậy, con Lan rất bận rộn với ba cái chuyện ăn mặc của nó. Lan tự biết mình có một thân hình đẹp tuyệt mỹ, cân đối. Cặp đùi trường túc nên rất dễ ăn mặc. Mà thiệt vậy, con Lan mặc cái gì cũng đẹp. Mà dù nó chẳng mặc cái gì hết cũng đẹp chứ đừng nói chi là mặc.
Lan là con một trong gia đình ông bà Hồng. Hai vợ chồng chỉ có mình nó là con, nên hết sức cưng chìu. Lan muốn gì được nấy. Năm 16 tuổi, nó thi trung học bị rớt, nên không chịu đi học nữa. Và bắt đầu sự nghiệp… ăn chơi xã láng.
Con Lan cứ suốt ngày õng ẹo từ dầu trên tới xóm dưới. Nó hết tụ tập với đám thanh niên dàn ca, hát hỏng rồi lại cặp kè với mấy con nhỏ vũ nữ ở cuối xóm ngày đêm tập tành nhảy nhót.
Ở cái xóm nghèo này, không mấy ai ưa nó ngoại trừ mấy thằng choai choai mới lớn. Thấy cái tướng đi õng a õng ẹo của nó di ngang là mấy bà trề môi, hứ hó bóng gió cho bỏ ghét. Có lẽ vì vậy mà từ từ người ta gán cho nó có cái tên là “Lan ngựa.” Nghe tiếng kèn xe Honda inh ỏi ngoài cửa, con Lan bỏ cái lược xuống, quơ vội chiếc bóp dầm bên cạnh rồi phóng nhanh ra cửa.
Ông bà Hồng đang ăn dở bữa cơm, ngưng lại hỏi với theo nó:
– Sao hỏng cơm nước rồi hãy đi?
– Mày đi rồi chừng nào về?
Con Lan không thèm trả lời. Nó đã quá quen thuộc với những câu hỏi ấm ớ như vậy từ lâu rồi. Nó vừa phóng lên xe, ôm eo ếch thằng bồ nó vừa nói vọng vào nhà:
– Đi chơi… Chừng nào chán thì về.
Nói xong, nó cười nắc nẻ trong lúc thằng kếp rồ mạnh máy xe. Chiếc Honda 90 phân khối gầm rú trong con hẻm nhỏ, rồi phóng đi như mũi tên.
Vũ trường vào đêm thứ bảy thật là náo nhiệt. Từ ngoài bước vô, hai đứa nó chưa quen mắt nên phải đứng lại tìm kiếm.
Từ trong góc, nhiều giọng nói nhao nhao lên kêu hai đứa nó:
– Hùng, Lan. Đây nè!
Hùng nhìn về phía đó: Nó nhận ra đám bạn bè ăn chơi của nó đang ngồi lố nhố. Hùng kéo tay con Lan đi về hướng đó.
Gã hầu bàn đến đứng sau lưng chờ đợi. Không cần hỏi ý kiến con Lan, Hùng kêu luôn:
– Hai chai bia?
Gã hầu bàn lui ra. Lan quay lại nói với theo:
– Một gói Con Mèo nữa.
Trong bàn, từng cặp từng cặp ngồi sát nhau. Lan nhận ra cặp ngồi kế nó la Huy, Thúy, kế đến là Cường Dung, Tuấn và Khánh.
Tất cả mấy đứa nó hình như chưa đứa nào đủ 21 tuổi để bước chân vào vũ trường. Nhưng chưa bao giờ tụi nó bị gã gác cửa làm khó dễ.
Cứ thấy cái bản mặt tụi nó là gã làm lơ không xét hỏi căn cước như những người khác. Và dĩ nhiên là tụi nó cũng chẳng bao giờ chịu bỏ tiền ra dễ mua vé vào cửa như thiên hạ. Gã gác cửa biết rằng chỉ cần làm khó tụi nó một lần là chắc chắn gã sẽ bị đòn mềm xương. Và như thế thì đương nhiên gã phải bỏ cái nghề gác cửa vũ trường. Và hỏng chừng gã cũng phải bỏ luôn cái đất Sài Gòn này nếu muốn sống yên ổn với vợ con.
Đám thanh niên cũng biết là lão gác cửa ngán tụi nó. Nhưng cảnh sát thì chắc chắn là không ngán tụi nó chút nào, nên cũng biết khôn. Bọn chúng rút vô một góc mà quậy, chớ không dám lớn lối quá đáng. Lỡ có chuyện gì còn tính việc rút lui theo ngả sau mà chạy.
Lan dơ cao hai chai bia mới khui lên mời cả bọn:
– Vô, vô Chúc mừng… “ai cũng có đồ chơi.”
Mấy đứa con gái đồng loạt hưởng ứng. Hai ba đứa cùng đưa cao mấy chai bia lên cụng, miệng đưa đẩy…
– Có đồ chơi mà hỏng chơi là ngu. Trước sau gì cũng hưởng. Làm sớm… nghl sớm.
Cả bọn nhao nhao lên:
– Đúng! Trăm phần trăm! Vô, vô.
Ban nhạc đang chơi nhịp điệu Slow. Đèn sáng mờ mờ. Từng cặp nhân tình họ ôm siết nhau trên sàn nhảy, thả từng bước rã rời theo điệu nhạc. Gã thổi Saxo dưa mắt nhìn về góc vũ trường, nơi đám con Lan ngựa đang ồn ào cụng ly. Hắn đưa mắt ra hiệu cho ban nhạc chuyển sang diệu Twist dồn dập.
Đèn tự nhiên bật sáng lên. Mọi người không ai bảo ai, đồng loạt ào ra sàn nhảy.
Bọn con Lan cũng ngưng uống, kéo nhau hết ra sàn nhảy. Cả dám giật như bị kinh phong. Đám con gái uốn éo, vặn mình như rắn hổ mang rình mồi. Con Lan cũng nổi hứng. Nó “te” sát xuống sàn gỗ làm lòi cẵ chiếc quần xì líp trắng bên trong giữa tiếng vỗ tay cổ võ của đám con trai.
Tiếng kèn, tiếng trống, tiếng đàn, tiếng ca hòa lẫn với mùi rượu, mùi khói thuốc vả cả mùi hôi nách, làm cả bọn như say lên. Chúng la hét, gào thét điên loạn như một bầy mất trí…
Ban nhạc đã chơi bài tạm biệt. Đèn bật sáng choang lên. Khách khứa lục tục kéo nhau ra về. Riêng cái bàn bọn con lan vẫn còn ngồi nán lại. Hùng lên tiếng hỏi:
– Bây giờ đi đâu đây?
Cường tình nguyện:
– Kéo hết về nhà tao đi. Còn mấy két bia ở nhà hổng ai uống. Dễ lâu nó… mất giá.
Dung phản đố