Gái Gú Việt Nam

Lần đầu tiên cuối cùng – Tác giả Les Misérables

Phần 1: Bản Hợp Đồng Định Mệnh

Sáng nay Tuyết Minh đến công ty với tâm trạng hồi hộp và lo lắng không yên. Cả đêm qua nàng cứ trằn trọc thao thức không ngủ được. Mặc dù đã chuẩn bị thật kỹ mọi thứ nhưng nàng vẫn sợ mình còn sơ xuất trong buổi họp hội đồng quản trị diễn ra vào lúc 8h30 sắp tới đây.

Nàng – Trần Tuyết Minh – hiện đang là giám đốc kinh doanh của công ty cổ phần xuất nhập khẩu Sắc Nét chuyên sản xuất và xuất khẩu linh kiện điện tử nhằm phục vụ nhu cầu trong nước cũng như thế giới. Nếu như cách đây 5 năm công ty làm ăn rất phát triển, các sản phẩm làm ra không đủ đáp ứng cho thị trường thì hiện nay tình trạng kinh doanh rất èo uột, bấp bênh. Một phần cũng do nhu cầu thị trường có nhiều thay đổi theo thời gian, một phần là tình hình dịch bệnh covid – 19 kéo dài khiến cho nền kinh tế thế giới bị sụt giảm nghiêm trọng. Điều đó ít nhiều đã gây ảnh hưởng không nhỏ đến sự tồn vong của công ty tại thời điểm này.

Lúc Tuyết Minh nơi thì tất cả công nhân đã vào ca làm việc, chỉ còn lác đác vài chị tạp vụ đi qua đi lại dọn dẹp bên ngoài khu vực nhà xưởng nên không khí khá vắng vẻ. Trên lầu là khu vực của bộ phận điều hành và quản lý. Mấy cô thư ký, kế toán, nhân viên hành chính… ai cũng hối hả và tất bật chuẩn bị cho cuộc họp quan trọng này. Xe vừa dừng lại trước sảnh công ty thì nàng đã vội vã bước xuống đi thẳng vào phòng làm việc của mình. Đưa mắt nhìn lên chiếc đồng hồ treo trên tường, Tuyết Minh thầm nhủ:

– “8H00 rồi… vậy là mình còn nửa tiếng xem xét lại mọi thứ…”.

Chưa kịp yên vị trên chiếc ghế quen thuộc nàng đã rút chìa khóa mở tủ lấy tập hồ sơ chuẩn bị từ mấy hôm trước để lên bàn rồi lật tới lật lui để nghiên cứu thêm.

– Thưa giám đốc… đã đến giờ họp rồi ạ! Mời giám đốc tới hội trường ạ!

Thúy Kiều – thư ký giám đốc – lên tiếng nhắc nhở khi thấy đã gần 8h30 mà Tuyết Minh vẫn còn chăm chú với mớ tài liệu và dường như cũng quên hẳn việc thời gian đã trôi qua được bao lâu rồi. Chỉ đến khi nghe cô thư ký nói thì Tuyết Minh mới giật mình ngẩng mặt lên:

– Ủa tới giờ rồi hả em? Được… để chị tới phòng họp ngay. Mà ông tổng giám đốc đã tới chưa em?
– Dạ… xe ông Tổng cũng mong vừa mới tới trước sân kìa chị. Thôi để em cầm tài liệu rồi chị em mình cùng đi kẻo mọi người chờ đợi!

Thúy Kiều miệng chưa nói xong thì tay đã chìa ra đỡ lấy xấp tài liệu Tuyết Minh đưa cho rồi ôm trước ngực. Tuyết Minh quay sang nhìn cô thư ký riêng và nở một nụ cười thân thiện. Cả hai cùng gật nhẹ đầu như để khích lệ tinh thần của nhau, rằng cuộc họp sẽ diễn ra thành công tốt đẹp.

Khi hai người đến nơi thì những người thuộc các bộ phận khác cũng đã có mặt đầy đủ. Bàn họp được thiết kế theo kiểu hình chữ nhật, một đầu là ghế chủ tọa dành cho Mr Lý – tổng giám đốc, phía tay phải là ghế dành cho Tuyết Minh – giám đốc kinh doanh và bên trái là Tuấn Phong – giám đốc điều hành của công ty. Nhân viên các tổ khác như thư ký, kế toán, các tổ trưởng và quản lý nhân sự thì ngồi chia đều hai bên. Phía đối diện ông Tổng là một chiếc tivi màn hình phẳng 50 inch đặt trên vách cùng dàn loa đài, micro, âm thanh ánh sáng thuộc loại hiện đại đặt xung quanh bên dưới. Giữa bàn họp bày lọ hoa tươi cùng bộ ấm chén pha trà bằng gốm sứ chạm khắc tinh xảo cầu kỳ trông khá lịch lãm và sang trọng.

– Hân hạnh kính chào tổng giám đốc!

Tất cả cùng đứng lên và cúi đầu chào khi tổng giám đốc Lý vừa bước vào theo tiếng hô dõng dạc của Tuyết Minh, rất lịch sự và quy tắc Ông Lý cũng vồn vã bắt tay mọi người và gật đầu chào đáp lễ rồi nhìn Tuyết Minh:

– Mọi người đã đến đông đủ hết chưa cô Tuyết Minh?
– Dạ thưa anh… mọi người đã có mặt đầy đủ rồi ạ!

Ông Lý khẽ “ừm” rồi nói tiếp:

– Lẽ ra cuộc họp hôm nay có mặt ngài chủ tịch hội đồng quản trị là ngài Mr Kang… nhưng do Mr Kang bận việc đột xuất nên tôi sẽ đứng ra chủ trì cuộc họp và thông báo kết quả với các vị lãnh đạo sau.

Vừa phát biểu dứt lời thì ông Lý phất tay ra hiệu cho cuộc họp bắt đầu. Trước hết là những báo cáo chung về tình hình hoạt động của công ty do thư ký Thúy Kiều đọc từ tập tài liệu Tuyết Minh đưa lúc nãy. Sau đó là những vấn đề tồn đọng trước mắt, cũng như những thành quả và khó khăn của từng bộ phận cần phải có biện pháp can thiệp, tháo gỡ như thế nào qua báo cáo của các tổ trưởng.

Trong suốt buổi họp ông Lý ngồi trầm ngâm và hơi sầm nét mặt khi nghe nhân viên thông báo công việc kinh doanh của công ty đang có dấu hiệu đi xuống, hoạt động thua lỗ phải rót kinh phí từ trên tổng công ty về để hỗ trợ.

– Tại sao công ty đang ăn nên làm ra, công việc tiến triển thuận lợi mà mấy tháng gần đây cứ tuột dốc thê thảm là nghĩa làm sao hả cô Tuyết Minh???

Nghe ông Tổng chất vấn Tuyết Minh vội vã đứng lên:

– Dạ thưa anh… đó là do tình hình chung của cả nước cũng như thế giới… tỷ lệ thất nghiệp và đói kém tăng lên đồng nghĩa với việc sức mua sắm ngày càng giảm đi… rồi khó khăn dịch bệnh khiến kinh tế ngày càng eo hẹp…
– Cô thôi đi!

Ông Lý có vẻ như không còn giữ được bình tĩnh, đập bàn cái “rầm” và hét lớn rồi chỉ thẳng tay vào mặt Tuyết Minh. Nàng tái mặt bởi không lường trước tình huống này. Việc công ty thua lỗ đều được báo cáo về tổng công ty thì ông Lý cũng đã nắm được từ lâu chứ đâu phải bây giờ mới biết mà giận dữ!? Hơn nữa lý do vì sao công ty làm ăn đi xuống nàng cũng đã báo cáo rõ ràng và đó đều là những lý do chính đáng. Đâu phải lỗi của nàng mà ông Lý tỏ ra bực tức?!

Thấy không khí có dấu hiệu căng thẳng và xung đột, Kim Oanh – thư ký riêng của ông Lý – kề tai ông và trao đổi nhỏ vài điều gì đó. Nghe xong ông Lý liền gật đầu. Kim Oanh thấy vậy lập tức giơ tay xin phát biểu rồi nói luôn:

– Cuộc họp hôm nay tới đây xem như đã xong. Mọi người có thể về làm việc được rồi. Riêng giám đốc kinh doanh và giám đốc điều hành ở lại trao đổi thêm với ông Lý một vài vấn đề nữa.

Kim Oanh vừa dứt lời thì mọi người ai nấy đứng lên thu xếp hồ sơ giấy tờ của mình rồi gật đầu chào các vị lãnh đạo trước khi ra khỏi phòng.

– Cô Tuyết Minh có biết thư ký của tôi vừa nói nhỏ điều gì không?

Ông Lý quay sang Tuyết Minh vừa hỏi vừa nheo nheo đôi mắt.

– Dạ… em chưa biết ạ!

Tuyết Minh trả lời mà mắt nhìn Kim Oanh lộ rõ vẻ tò mò.

– Là cô Oanh không muốn tôi quát tháo giám đốc kinh doanh trước mặt cấp dưới, là muốn giữ thể diện cho cô hiểu không Tuyết Minh??

Ông Lý vừa lấy tay bứt mấy cọng râu lưa thưa trên chiếc cằm nhẵn nhụi bóng mỡ vừa chầm chậm giải thích. Nghe ông Lý nói xong Tuyết Minh vội đứng dậy quay sang chỗ Kim Oanh cúi đầu:

– Em cám ơn chị nhiều lắm!

Thì ra là chị Kim Oanh vừa mới cứu nàng một bàn thua trông thấy, dù nàng có lỗi hay không thì còn phải xem xét lại, nhưng quát nạt nàng trước mặt nhân viên như vậy thì còn thể thống gì.

– Có gì đâu em… chị hiểu tính ông Lý mà!

Kim Oanh thấy Tuyết Minh bày tỏ sự cảm kích với mình thì liền xua tay ra dấu đó chỉ là chuyện bình thường không có gì phải bận tâm.

Đến lúc này ông Lý mới lên tiếng:

– Lúc nãy tôi hơi nóng vội… thành thật xin lỗi cô Minh!

Tuyết Minh nghe vậy vội xua tay lắc đầu:

– Dạ… có gì đâu anh!

Miệng thì nói vậy cho qua chuyện nhưng trong bụng Tuyết Minh rủa thầm:

– “Hứ… ông chửi tui cho đã rồi xin lỗi vậy à…”

… có điều rủa là rủa thầm cho đỡ tức vậy thôi chứ nàng làm gì dám thái độ với ổng.

Lúc này ông Lý mới quay qua hỏi Tuấn Phong:

– Hiện tại công ty còn bao nhiêu đơn hàng nữa chú Phong?

Nghe sếp hỏi, Tuấn Phong liền đứng dậy nhưng ông Lý đã ra hiệu bảo ngồi tại chỗ trình bày cũng được.

– Thưa anh… hiện công ty mình chỉ còn một đơn hàng duy nhất… khoảng 15 ngày nữa là xong. Nếu không ký được hợp đồng mới thì chắc phải cho công nhân tạm thời nghỉ chờ việc…

Ông Lý nghe tới đó vội lắc đầu:

– Chờ việc thì cũng phải trả lương… Hơn nữa nếu sau đó tiếp tục không ký được hợp đồng thì phải làm thế nào?
– Dạ thưa… thưa…

Tuấn Phong ấp úng vì chưa biết phải trả lời như thế nào cho thích hợp. Những gì ông Lý nói rõ ràng vô cùng chính xác. Công ty mà không có đơn hàng cho công nhân sản xuất thì chỉ có nước giải thể và tuyên bố phá sản chứ duy trì làm sao nổi.

Tuyết Minh nhìn ông Lý, hỏi vẻ khẩn cầu:

– Vậy giờ có cách nào không anh Lý… chẳng lẽ phải đóng cửa công ty…

Nhìn nét mặt buồn rầu tội nghiệp của Tuyết Minh, ông Lý hơi nhếch mép rồi ra hiệu cho thư ký riêng rút từ tập tài liệu trên tay một bản hợp đồng đặt lên bàn, thủng thẳng nói:

– Giờ chỉ còn một cách… đó là bằng mọi giá phải ký cho được hợp đồng này với công ty ROVA, một công ty chuyên sản xuất và kinh doanh các sản phẩm điện tử như điện thoại, máy tính… rất nổi tiếng trên thị trường hiện nay. Mọi người cũng biết ROVA là khách hàng lớn nhất của mình từ trước đến giờ, mỗi đơn hàng đều có giá trị hàng trăm tỷ. Nếu thuyết phục được ROVA ký hợp đồng thì công ty sẽ có đơn hàng để tiếp tục duy trì sản xuất. Sau đó có thể sẽ có thêm nhiều đơn hàng mới… từ từ giúp chúng ta vực dậy công ty đang trên bờ vực phá sản này!
– Nhưng… đã từ lâu ROVA không làm ăn với mình nữa…

Tưởng ông Lý nói thế nào, ai dè… Tuyết Minh lắc đầu, mặt rầu rĩ còn hơn con nhà nghèo bị mất sổ gạo.

– Thì bởi vậy tôi mới nói mình phải làm bằng mọi giá, bằng bất cứ cách nào cô hiểu chưa??

Ông Lý đưa tay bưng ly trà hớp một hớp rồi chốt hạ:

– Tóm lại việc ký hợp đồng với ROVA tôi giao cho cô Tuyết Minh. Cô làm sao thì làm nhất định phải ký được hợp đồng này. Nếu sau 15 ngày nữa mà không hoàn thành nhiệm vụ thì hoặc là cô viết đơn xin thôi việc, hoặc công ty này đành phải giải tán hết!

Nói dứt lời thì ông Lý cũng đứng lên đi thẳng ra xe, bỏ mặc Tuyết Minh kêu gào trong vô vọng:

– Anh Lý… anh… anh…

Kim Oanh thấy ngài tổng giám đốc bỏ đi một nước thì cũng không dám nấn ná lâu mà vội ba chân bốn cẳng chạy theo ông sếp khó tính sau khi đã ôm và vỗ vai như động viên Tuyết Minh hãy cố gắng hoàn thành nhiệm vụ mới được giao phó. Mọi người còn lại nhìn nhau lắc đầu rồi nối gót lục tục rời khỏi phòng.

Vậy là cuộc họp kết thúc trong sự bỏ ngỏ của một số vấn đề còn chưa được giải quyết một cách triệt để và rốt ráo.

Tuyết Minh tay cầm tờ hợp đồng, đi tới đi lui trong phòng làm việc mà lòng buồn rười rượi bởi nhiệm vụ lần này nhiều khó khăn và thách thức. Viễn cảnh u ám trước mắt khiến nàng không khỏi chạnh lòng. Nếu ký không được hợp đồng thì công ty phải phá sản, biết bao nhiêu công nhân phải rơi vào cảnh mất việc. Ở thời điểm như hiện nay thì có một công việc để làm và giúp gia đình duy trì cuộc sống là điều không dễ dàng. Tuyết Minh không thể để cho mọi người thất vọng về mình. Nhất là không để Sắc Nét, công ty tâm huyết mà chồng nàng đã bỏ ra biết bao mồ hôi và công sức để gầy dựng bỗng chốc trở thành đống tro tàn.

Thế nhưng để ký được hợp đồng với ROVA thì lại là một việc vô cùng khó, chẳng khác nào hái sao trên trời. Tất cả hợp đồng do Sắc Nét đưa ra đều bị phía ROVA từ chối ký kết với lý do sản phẩm không đủ chất lượng cũng như tính thẩm mỹ để xuất khẩu sang thị trường thế giới.

Phải chi Hoàng Dũng chồng nàng còn sống thì Tuyết Minh đâu phải rơi vào hoàn cảnh khó xử như thế này. Ngày xưa Hoàng Dũng là giám đốc công ty, tất cả mọi việc ở Sắc Nét đều do một tay Hoàng Dũng lo liệu và sắp xếp chu toàn. Tuyết Minh lúc đó là kế toán trưởng Sắc Nét nhưng đến công ty kiểu đi làm cho có làm, cho có danh có phận bởi danh có chính thì ngôn mới thuận chứ mọi việc Hoàng Dũng và nhân viên đã làm sẵn hết rồi.

Thế nhưng quá khứ tươi đẹp và sung sướng đó đã nhanh chóng chấm dứt khi Hoàng Dũng bất ngờ bị tai nạn và qua đời.

Đó là một ngày bầu trời u ám và mây mù xám xịt như thể muốn chia sẻ nỗi đau với Tuyết Minh. Xe của Hoàng Dũng trên đường đi công tác đã bị tài xế xe container do ngủ gục mà lạc tay lái sang phần đường bên kia rồi đâm sầm vào và nát bét dàn đầu. Hôm đó tài xế riêng của Hoàng Dũng vì có công việc xin nghỉ một ngày nên anh đành tự lái và cuối cùng phải ra đi trong oan ức và tức tưởi.

Có lẽ chính Hoàng Dũng cũng đã đoán trước được sự ra đi của mình nên mấy ngày trước khi mất, anh thường nhắc nhở Tuyết Minh cố gắng duy trì hoạt động của Sắc Nét vì đó là phần quà lớn nhất mà anh có thể để lại cho ba mẹ con nàng, đồng thời khuyên nhủ nàng cố gắng học hỏi và trao dồi kinh nghiệm cũng như kỹ năng lãnh đạo để sau này có thể thay anh quản lý công ty nếu chẳng may anh có mệnh hệ gì. Lúc Hoàng Dũng nói vậy Tuyết Minh chỉ đập vào vai anh mà bù lu bù loa rằng “anh nói gì đâu không à… cái miệng ăn mắm ăn muối nói bậy nói bạ nè…” chứ nàng đâu ngờ đó là những lời mà Hoàng Dũng hấp hối trước với nàng.

Tuyết Minh và Hoàng Dũng quen nhau lúc nàng mới vừa tròn mười tám tuổi. Khi đó Tuyết Minh vẫn còn là cô nữ sinh thơ ngây và trong sáng với tà áo dài trắng tinh khôi như cánh bướm lượn dập dìu mỗi khi tan trường khiến lòng chàng sinh viên đại học bách khoa Sài Gòn cứ mãi rung động bâng khuâng. Để rồi sau 2 năm hẹn hò với bao ngọt ngào của mối tình đầu thơ mộng, vào một buổi sớm tinh sương trời trong xanh nắng nhẹ gió mơn man trên từng ngọn cỏ hàng cây ven đường, trong tiếng pháo rộn ràng của buổi vu quy có người con gái theo chồng bỏ cuộc chơi. Sau mười ba năm chung sống Tuyết Minh hạ sinh cho anh một bé trai kháu khỉnh, giống anh như tạc và một bé gái giống mẹ như khuôn đúc. Ngày Hoàng Dũng mấ