Gái Gú Việt Nam

Ký ức ngày xưa

Phần 2
Hai tháng qua đi, Trâm vẫn đều đều lên chơi và chăm sóc tôi dịp cuối tuần, hôm nay xuất viện về nhà, tôi cảm thấy vui lắm, ở bệnh viện đúng là như cái nhà tù.

Đã tháng 8 rồi, chỉ còn 1 tháng nữa là nhập học, tôi không lo lắm. Từ ngày về nhà Trâm siêng lại nhà tôi chơi hơn, cũng đỡ buồn.

Một buổi chiều, Trâm đang ngồi học bài với Tôi, trời nóng nực, Tôi nói:

– Bà ở nhà nha, tui ra chợ mua ít đá với sâm sâm về ăn cho mát, nóng quá trời.

– Ừ ông đi đi!

Rảo bước ra chợ với cái chân còn bó bột, 1 tuần nữa mới tháo bột, thiệt tình là ngứa ngáy kinh khủng… haiz. Mua xong quay về nhà, tôi không thấy Trâm đâu, cửa cũng được đóng lại nhưng không chốt trong.

– Bà đâu rồi Trâm? – Tôi hỏi lớn.

Trong nhà không có tiếng trả lời, im phăng phắc, tôi nghĩ chắc Trâm chạy đi mua gì hoặc đi đâu đó, tôi lê xuống nhà bếp, bỏ sâm sâm ra bàn, cầm cục đá đi vào nhà tắm để rửa, cửa nhà tắm đóng nhưng cũng không có khóa, khóa nhà tắm loại núm vặn, có chốt phía trong, vừa mở cửa ra, đập vào mắt Tôi là một cơ thể trắng muốt đang nâng mặt lên vòi sen, tuột tay rớt cục đá xuống, tôi đứng như trời trồng nhìn thẳng vào cơ thể mịn màng đó. Nghe tiếng động, Trâm quay đầu nhanh nhìn ra cửa, thấy tôi, Trâm lập tức lấy tay che các vùng kín, mặt đỏ gấc rồi nói nhỏ:

– Ông… đứng đó… nữa, ra ngoài… đi, tui… đang tắm… mà…

Như sực tỉnh cơn mê, tôi xấu hổ quay ra ngoài một cách nhanh nhất, nhưng cái chết mà tôi không để ý là cái chân và cái nạng của tôi không chịu quay theo tốc độ đó, hụt nạng chống, tôi té đổ kềnh ra nền nhà sõng soài. Trâm từ trong chạy ra, không còn để ý đến cơ thể chưa có mảnh vải của mình, ôm lấy tôi, đỡ tôi dậy ngồi ra bàn ăn nhà bếp, cái vật mềm mềm đó áp vào má tôi, mắt tôi như hoa đi, chân tay bủn rủn hết cả, cậu nhỏ cũng từ từ ngoi lên đòi quyền tự do. Ngồi được lên ghế, mặt tôi đỏ như gấc, cúi mặt xuống nền nhà không dám nhìn lên, Trâm lúc này mới nhận thức được tình trạng của mình, với tốc độ nhanh nhất cũng chạy thẳng vào nhà tắm.

Thay đồ xong, Trâm đi ra ngoài, hai đứa nhìn nhau bẽn lẽn, không ai nói gì, mặt ai cũng đỏ gay như mới phơi nắng ở biển về vậy, ngồi đối diện nhau ở bàn ăn…

– Tui… xin lỗi, tui… tui… không biết bà tắm ở trong đó. Tui tưởng bà đi đâu.

Tôi cố nói để xua tan đi sự ngại ngùng cũng như sự im ắng đang chiếm lấy không gian.

– Ừ… cũng tại… tui… tui… quên khóa cửa.

– Bà coi như tui chưa thấy gì hết đi. – Tôi mím môi lại rồi nói.

– Ừ.

Chuyện đó được khép lại ở đó, không nhắc đến nữa để khỏi phải gây thêm ngại ngùng, Trâm cố gắng tự nhiên hơn khi nói chuyện với tôi suốt cả buổi chiều.

Thứ hai tuần sau, sau khi thá