Không trọn vẹn
Đã vài tháng ở Hà Nội nhưng hầu như nó vẫn chưa đi đâu cả, chỉ loanh quanh ở trường và ở nhà. Năm đầu tiên nó đi học buổi sáng, hơn 6h đã lọ mọ dắt xe ra khỏi nhà, ngồi ở giảng đường hơn 4 tiếng, về đến nhà cũng hơn 12h. Ăn cơm với chị, có hôm với bác nó, có hôm không.
Sống 1 thời gian với chị, nó cảm thấy chị và nó có những sở thích giống nhau đến kỳ lạ, như khi ăn gì cũng muốn vắt thêm 1 chút chanh, khi ngồi xem tivi thường ngồi bó gối, thích nghe nhạc đồng quê và ngồi 1 mình ngắm trời đêm. Chị cũng giống nó, thích đọc sách, và đặc biệt cả hai đều thích đọc những tiểu thuyết trinh thám của Mỹ. Những lúc rảnh rỗi ở nhà nó thường mang truyện ra ban công ngồi đọc, ban công trước cửa phòng hướng mặt ra con ngõ nhỏ, phía trước có cây hoa sữa già. Chị cũng thích sang đây ngồi đọc cùng nó, thỉnh thoảng cùng trao đổi với nhau những mẩu truyện vui.
Đêm đó Hà Nội vừa sang thu, mùi hoa sữa từ cây trước nhà tỏa hương ngào ngạt, có lúc nó cũng hơi khó chịu với hương hoa quá nồng nhưng chị lại rất thích mùi hoa sữa. Chị lại gần cố hít hà căng lồng ngực hương hoa, lúc đó ở chị toát lên một vẻ đẹp giản dị mộc mạc nhưng ngát hương như những bông hoa sữa bên hiên. Nó nhìn chị mà thấy như quên hết mọi thứ xung quanh, cảnh đêm, hương hoa và chị như hợp nhau một cách kỳ lạ, nó thấy vần vũ đẹp như một bức tranh.
Tiếng ai gọi như kéo nó ra khỏi cõi mông lung huyền ảo, ngây ngốc nhìn chị nó hỏi lại :
– Chị vừa gọi em ạ ?
– Ừ, làm gì mà suy tư thế ? Ngắt cho chị chùm hoa kia với.
Chị gọi nó rồi chỉ vào chùm hoa sữa mới nở trên cành cao ngoài tầm với của chị. Nó khẽ kiễng chân lên hái cho chị, rồi tự nhiên cài vào tóc chị. Hương hoa sữa vẫn nồng nàn nay lại càng đượm hương hơn. Hương hoa và hương từ tóc chị hòa quyện vào nhau, bay bổng giữa không gian. Chị gỡ chùm hoa trên đầu xuống hít hà rồi cười khanh khách :
– Khiếp, con trai gì mà…
Nó gãi gãi đầu rồi cười trừ nhìn chị. Chị lườm lườm nó rồi nhẹ nhàng đặt chùm hoa xuống bên cạnh, lôi quyển truyện ra đọc. Nó cũng lấy truyện của nó ra, nhưng hôm nay nó đọc mà chẳng nhập tâm được, trang truyện cứ lật ngược lật xuôi mấy lần. Hương hoa sữa thơm nồng cùng hình ảnh chị như đang chi phối hết thảy đầu óc và cảm xúc của nó, vừa đọc nó lại vừa liếc nhìn chị. Càng nhìn nó lại càng thấy cái cảm giác yêu đương trong người ngày 1 lớn thêm, trước chị cái cảm giác yêu quý như tôn thờ với chị Hoa cùng với cái rung động yêu thương che chở như với Huệ cùng hiện hữu. Nó thấy tâm hồn mình xao xuyến quá, muốn lại gần bên chị, muốn được ôm chị vào lòng nhưng không dám. Nó tự hỏi chẳng lẽ nó đã yêu chị rồi sao ?
Đêm đã khuya, chị đã về phòng từ lâu, nó cũng đã leo lên giường ngủ 1 lúc nhưng vẫn cứ thao thức mãi không ngủ được. Hương thơm của những chùm hoa sữa ngoài hiên tỏa vào ngào ngạt, những cảm xúc, những kỷ niệm của nó với chị Hoa với Huệ cứ ào ạt kéo về trong tâm trí nó. Sắp xếp lại những cảm xúc lộn xộn nó khẽ bật cười trong đêm tối, giờ này không biết chị và em đang làm gì, có đang nghĩ về nó như nó đang nghĩ tới hai người không nhỉ?
Nghĩ tới chị Hoa nó bất giác hình ảnh của chị Hải Anh lại hiện lên trong tâm trí nó, hình ảnh chị kiễng chân khẽ níu chùm hoa sữa hiện lên trước mặt nó thật rõ nét. Nó mìm cười nhớ lại hình ảnh chị lúc đó, cái cảm xúc ban tối lại ào ạt xô ra, cái thứ cảm xúc rất khó gọi tên cứ dần dần lớn dần lên trong nó. Không biết có phải là tình yêu không?
Những ngày sau đó nó thường hay liếc trộm chị, tranh thủ thời gian để nói truyện với chị nhiều hơn, mỗi khi chị định đi ra ngoài là nó lại đòi đi cùng chị. Thỉnh thoảng nó còn rủ chị chạy bộ trên đường Kim Mã vào buổi chiều tà, hay đi bộ dọc hồ Giảng Võ lúc chập tối. Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi, tình cảm của nó dành cho chị cứ ngày một lớn dần, càng bên chị, sẻ chia tâm sự cùng chị nó lại càng thấy yêu chị, yêu người con gái hiền lành, đảm đang, người con gái mang theo bóng hình niềm ao ước thầm kín của nó.
Hà Nội vào đông, cái rét cùng những cơn mưa phùn như cắt da cắt thịt, sau nhiều lần tỉ tê cuối cùng chị cũng đồng ý để buổi sáng nó đèo đi học, như thế nó sẽ phải dời nhà sớm hơn bình thường nửa tiếng nhưng nó chẳng nề hà. Mấy hôm nay lạnh quá, chị không tự đi xe nữa mà bắt xe bus. Mấy lần thấy chị dậy sớm bắt chuyến xe bus đông chật người, đợi xe trong cơn mưa phùn gió rét nó không nỡ, tỉ tê rủ chị đi cùng cho ấm cả nó và chị cuối cùng chị cũng đồng ý. Đường đến trường chị hơi ngược với trường nó nhưng nó thấy vui lắm, sáng dậy hôm thì cùng chị ăn mì tôm, hôm thì chị mua gói xôi nóng đầu ngõ, dúi vào tay nó vẫn nóng sực làm nó lại thấy xao xuyến, cái cảm giác được quan tâm chăm sóc, chuẩn bị cho những thứ tưởng chừng đơn giản như vậy làm nó thấy thực sự hạnh phúc. Hôm đấy chị được nghỉ tiết đầu nên đi học muộn, nó cũng nói dối được nghỉ để cùng đi với chị. Lúc cả hai đang dừng lại mua xôi thì nó thấy ai quen quen như thằng Trung đang đi bộ dọc đường Kim Mã. Mấy tháng xuống đây học nhưng ngoài mấy lần gặp nhau ở quê thì dưới Hà Nội chúng nó vẫn chưa gặp nhau lần nào, giờ tình cờ gặp ngoài đường thế này nó gào lên gọi ngay thằng bạn chí thân :
– Trung… Trung…
Thằng Trung quay lại thấy nó cũng cười toe toét rồi chạy tới.
– Huy, ở khu này đúng không ? Mấy lần đi học định gọi cho mày để đến chơi song lại quên mất.
– Ừ, tao ở ngay trong ngõ kia. Mà mày làm gì mà lang thang ở đây thế ?
– À… à… tao đi học nhưng ngủ quên nên nhỡ bến xe bus.
Thằng Trung nhát gừng trả lời nó, rồi quay sang nhìn chị Hải Anh đang đứng gần hàng xôi với ánh mắt đầy tò mò. Nó nhận ra sự ngạc nhiên của thằng bạn nên quay ra giới thiệu luôn :
– Đấy là chị Hải Anh, chị họ tao. Cũng là em chị Hoa.
– À, à, hẳn nào tao thấy giống thế. – Thằng Trung cười gật gù.
– Ừ, thế giờ biết chỗ rồi, hôm nào qua chơi nhé.
– Nhất trí, thôi tao đi đây.
Thằng Trung chào nó đang định quay đầu đi thì như chợt nhớ ra điều gì lại quay sang nhìn nó :
– Hôm nay sinh nhật mày nhỉ, tối đáng lẽ ngồi được thì tốt nhưng tí tao lại phải về quê, hẹn mày hôm khác tổ chức thì tao gửi quà luôn nhé. Hehe.
Nói song thằng Trung chạy biến mất.
Thằng Trung nói làm nó cũng mới nhớ ra hôm nay là sinh nhật nó, sinh nhật nó bước qua tuổi 18, sinh nhật bước sang tuổi trưởng thành nó cũng muốn làm gì đó ý nghĩa trong ngày hôm nay.
Buổi tối, lúc ăn cơm chị nói với nó :
– Này ông cụ non, tối nay sinh nhật mà không đi đâu à ?
Nó cũng hơi ngạc nhiên khi hóa ra chị cũng để ý, trong lòng vui vui nhưng vẫn ra vẻ mặt buồn rầu ủ ê nói :
– Em không, định rủ mấy đứa bạn cấp 3 đi uống nước nhưng m