Gái Gú Việt Nam

Khoảnh khắc

Phần 18
Đường về hôm ấy, tôi mãi miết siết ga trên hành trình dài hun hút, đơn độc.

Đến khi cơ thể mỏi nhừ và mắt khô xót vì gió, tôi dừng chân nơi quán nhỏ ven lộ.

Mở máy lên… không tìm thấy tn nào từ Gấu, vốn dĩ cũng không phải thứ tôi tìm kiếm. Tôi gửi đi một sms đến Mi.

– R trên đường về. Nếu không quá muộn, gặp nhau 1 lúc nhé.

Tôi cất máy và chợp mắt, dự sẽ nghỉ ngơi chốc lát trước khi tiếp tục hành trình. Nhưng rất nhanh sau đó, Mi hồi đáp tin nhắn của tôi.

– Nếu còn sớm, Mi sẽ gặp… Trước 8h nhé..

Tôi nhìn con số nhảy trên màn hình di động. Đã gần 7h, bên ngoài trời sẫm tối, tôi vẫn cách Sài Gòn gần 90 cây.

– Nhất định R sẽ đến gặp Mi.

Con xế lại gầm gừ khởi động, tôi trở về với hành trình. Bây giờ ngẫm lại, tôi vẫn không hiểu bằng cách nào tôi có thể giữ kim tốc độ nhảy múa liên tục giữa con số 70, 80 suốt chặng đường còn lại.

Tôi rẽ vào đại lộ Nguyễn Văn Linh khi kim giờ đã chạm qua số 8. Tôi gửi đi thêm 1 sms nữa, lần này, tôi nói hãy đợi tôi thêm 20p…

Cô ấy trả lời sẽ đợi, nhưng khi đến đừng chạy vào ngõ nhà cô ấy, mà hãy gọi và đợi bên ngoài.

Miết ga, rẽ vào ngỏ tắt hướng về ngôi nhà có khung cửa sổ ngập đầy ánh nắng của kí ức, tôi nghe tim mình đập những nhịp lạ thường.

Lối vào nhà cô ấy dần hiện ra dưới ánh rọi của đèn, và tôi không quên làm theo những gì cô ấy đã dặn…

Như những gì tôi đã kể, các bạn có thể hình dung, ngôi nhà của gia đình Mi nằm giữa biển lúa, tất nhiên hình ảnh ấy chỉ là vào những ngày mùa. Còn bây giờ, lối nhỏ dẫn vào ngôi nhà ấy nằm trơ trọi giữa những vuông ruộng cằn khô trơ gốc sau vụ mùa, và dưới ánh trăng nhàn nhạt của đêm… tôi thấy Mi dần đến gần bên mình.

Không biết bao nhiêu năm đã qua đi… Vậy mà tôi vẫn thấy nụ cười ấy, nụ cười pha lẫn giữa ngượng ngùng và 1 chút hạnh phúc bẽn lẽn trên bờ môi em…

Tim tôi vẫn như những ngày đầu, lại lỗi mất 1 nhịp thở trong khoảnh khắc ngập ngừng.

Mi ngồi cạnh tôi, nơi bờ cỏ ven đường, chỉ có ánh trăng mờ chiếu những bông cỏ lau đung đưa trước gió, và những câu chuyện vu vơ về những gì trong ngày mùng của Tết.

– Ngày Mi quen Giang… Như đòi nghỉ chơi Mi luôn. Đến bây giờ Mi vẫn nhớ… Khi đó cha Mi cũng không cho Mi quen Giang. Nhưng Mi rất bướng, cha không muốn Mi càng muốn quen cho được… Bây giờ…

Tôi im lặng.

– Nếu Mi có chia tay Giang… Mi cũng sẽ không đến với R.

– Không cần đến bên tôi… Hãy cho mình khoản thời gian sống với điều mình muốn. Mi biết là, dù đi bao xa, dù bao lâu, nhìn lại, vẫn sẽ thấy R đợi Mi. R không biết nói những điều hoa mỹ, càng không thể nói những điều lớn lao, nhưng R tin, hạnh phúc thường bắt đầu từ những điều nhỏ bé. Điều nhỏ bé mà R có thể làm, là cùng Mi tìm được cuộc sống mà Mi muốn.

– Xạo…

Em cười, đưa những ngón trắng muốt đùa với ngọn cỏ lau…

– Mi cũng không biết ngày mai sẽ thế nào… Không biết điều gì sẽ xảy ra sau khi trở về từ chuyến đi với R. Lúc này, Mi cũng không biết R sẽ đưa Mi đi đâu… Nhưng Mi có 1 ngày trọn vẹn dành cho R…

Cô ấy nghẹn lời ít lâu.

Tôi cũng lặng im…

Đôi khi lời nói trở nên chật chội trong các ý tứ tuôn trào của con tim…

– Mình trở về với ngày của 10 năm trước…

– R có biết vì sao, trước đây Mi tránh mặt R từ sau ngày đó không.

– Không…

– Vì… Mi thấy mình đã thích R. Mi lúc đó, chắc do còn trẻ con, đã không muốn chấp nhận điều đó.

– Vậy R khi ấy còn trẻ con hơn cả Mi… Lặng lẽ dõi theo suốt chừng ấy năm… mà chưa bao giờ nhận ra…

– Ngồi lại bên Mi 1 lúc rồi về … Mai nhất định… nhất định đến đón Mi, không trễ hẹn nữa… nghe chưa…?

Chúng tôi nói với nhau nhiều điều nữa…

Mà bây giờ, kí ức của tôi đã phai mờ đi ít nhiều.

Chỉ nhớ khoảnh khắc nhìn em bước đi trên lối mòn về lại cánh cổng màu hoa tím… khoảnh khắc dưới ánh trăng mờ, em quay lại nhìn tôi… cũng đủ suốt cuộc đời nay em mãi là một điều đặc biệt trong trái tim tôi

Trở về từ ốc đảo tĩnh lặng nơi khu vườn giữ lấy giấc ngủ của cô ấy trong bình yên, tôi mở cánh cổng nhà mình, và nhận lấy cảm giác đơn độc giữa căn phòng trống. Bật máy tìm xem có tn nào của gấy gửi không, hoàn toàn chỉ là sự im lặng. Dường như thời gian khiến chúng ta đánh mất nhiều thói quen vốn ban đầu đã từng là điều sưởi ấm đối phương.

Nhưng rất nhanh, màn hình điện thoại lại sáng lên với tn của Mi.
– R về đến nhà chưa?
Tôi đáp nhanh.
– Vừa vào nhà…
– Thấy tui canh giờ hay không? R ngủ sớm nhé.

Câu chuyện giữa chúng tôi cứ thế tiếp nối đến tận khuya, khi chiếc smp nóng ran và gần kiệt pin, đôi ba dòng tin lưu luyến thêm chút nữa , sau cùng mắt tôi sụp xuống lúc nào không rõ.

Đêm trôi qua trong giấc ngủ chập chờn giữa những giấc mơ ngắn, bao cảm xúc nối lấy nhau dường như không thể đưa tôi vào cơn ngủ sâu. Chỉ sáng mai thôi, tôi sẽ trở lại với cuộc hẹn dang dở của mười năm trước… cuộc hẹn định mệnh đã rẽ đôi cuộc đời chúng tôi về hai nẻo đường khác nhau. 10 năm dường như là quá dài …

Thức giấc từ sớm, tôi sửa soạn đi đón Mi. Kiểm tra lại lần nữa mọi thứ tư trang. Ví, giấy tờ tùy thân, ngân lượng, phong bì đỏ đầu xuân, sạc smp, tôi vù đi trên phố như cánh én với tất cả niềm vui khi ngày mong đợi đã đến… Vẫn là tôi đó, sau 10 năm dài , trên con đường đến với em.

Ngõ vào nhà Mi, đây là lần thứ 2 tôi rong ruổi qua lối đó vào ngày Tết.
Khắp nơi rực màu đỏ, hay trong lòng tôi đang chìm trong những hân hoan của khoảnh khắc duy nhất này thôi,

Mi đón tôi với nụ cười e ấp. Trong căn phòng với những khung cửa hướng về khu vườn, sáng nay tôi ngồi với cha em. Ông đãi tôi tách trà ấm, chút bánh kẹo đầu năm, dăm ba câu chuyện phiếm. Trong phút chốc tôi dường như quên mất sự tồn tại của Giang đâu đó trong ngôi nhà này. Và… tôi nhìn về cánh cửa phía sau kia, em ở đấy… tươi cười sau mái tóc thướt tha.

Có lẽ, đây là những gì mà, đôi mắt và con tim tôi đã thấy vào 10 năm trước nếu cuộc đời không muốn chúng tôi chia đôi.

Trong ngôi nhà nhiều gian ấy, tôi gặp tất cả chị em của Mi, cả cha và mẹ.
Cùng họ dùng bữa sáng đầu năm, cha em mời tôi lon bia, và niềm vui nhẹ nhàng ấy chỉ sượng lại đôi chút khi Giang hiện ra giữa chúng tôi, không phải bằng sự hiện diện mà, qua lời nhắc của cha em. Ông biết tôi , nhưng cũng không rõ gì hơn là ai đó si mê con gái ông.

Sau cùng, chuyến đi của chúng tôi cũng bắt đầu khi em ngăn tôi ở lon bia thứ 2 chưa kịp mở trên tay cha em.
Hôm nay, em thật xinh đẹp. Jean xanh, pull trắng chút phá cách, thứ lỗi nhưng, tôi không rõ lắm thời trang của phụ nữ, song thú thật, Mi là người luôn chọn những trang phục rất vừa ý tôi, và luôn giúp em tôn thêm vẻ đáng yêu.

Khi đó… tôi đã đi qua tuổi 26, và em hơn tôi 2 năm. Dường như trong tim tôi, nét xinh đẹp e ấp nơi em không phai mờ