Kẻ thất lạc – Tác giả 69deluxe
Lúc này bên trong phòng ngủ của vợ chồng Hoài Nam là một cảnh tượng làm người ta sôi máu. Khánh Phương toàn thân trần truồng mê man thiêm thiếp nằm giữa hình vẽ bát quái đồ. Đứng bên cạnh nàng lại chính là cha nuôi của Hoài Nam, ông Lê Hoài Bắc. Toàn thân ông không một mảnh vải. Dáng người ông không mập nhưng những múi cơ theo năm tháng không còn săn chắc.
Nhìn Khánh Phương thiêm thiếp không ngừng vặn vẹo phát ra âm thanh rên rỉ mê ly, gương mặt già cỗi của ông Bắc cũng phải ửng đỏ vì rạo rực. Tim ông lúc này đập rất nhanh. Không phải vì ông đang đứng trước cơ hội thăng cấp lên cảnh giới mà mình mơ ước. Mà vì ông như quay ngược thời gian thấy lại một giấc mơ hoang lạc thời tuổi trẻ ngông cuồng của mình.
Lần đó, Khánh Vy cũng như vậy. Thân thể trinh trắng của nàng hoàn mỹ đến mức sau bao nhiêu năm vẫn in rõ trong đầu ông. Khi đó ông đứng bên cạnh giường ở khoảng cách cũng thế này. Khánh Vy nằm ngay sát người ông. Còn một người nữa là Tấn Cang, người bạn thân thiết của ông, chồng sắp cưới của Khánh Vy, trong tình trạng say mèm ngáy khò khò không hay biết gì cả. Nhìn thằng bạn mình lòng ông có chút áy náy. Nhưng nhìn thân thể mỹ miều tuyệt đẹp của người phụ nữ nó sắp cưới, ông thật không thể nhịn nổi.
“Tấn Cang… Yêu em đi…” Nghe được Khánh Vy trong mê man réo gọi tên kẻ khác mà lòng ông gai gai khó chịu. Ông không thể chờ đợi được nữa. Cởi quần áo của mình. Nhào lên sâu xé thân thể lõa lồ tuyệt đẹp đó… Ông thích thú nhìn hai đầu núm vú đỏ hồng của Khánh Vy săn cứng sưng tấy lên. Ông hả hê nhìn dương vật mình đi sâu vào âm hộ trinh nguyên bó chặt của nàng, Nghe nàng nức nở vì đau đớn. Đêm điên cuồng đó ông bất chấp hậu quả giày vò thân thể Khánh Vy, vợ bạn mình đến hai chân mình cũng run rẩy. Kho trời gần sáng, ông mới lúng túng không biết phải xử lý thế nào. Sau khi đắn đo suy nghĩ, ông cởi sạch quần áo của Tấn Cang ra vứt xuống giường. Ông lại hứng lấy tinh dịch nhòe nhoẹt pha lẫn máu bên trong âm hộ Khánh Vy bôi lên dương vật của nó.
Thật may mắn đúng như ông dự đoán. Tấn Cang ngờ nghệch không biết gì về chuyện nam nữ. Khi tỉnh lại thấy Khánh Vy khóc thút thít bên cạnh thì hốt hoảng sợ hãi. Hắn lại thấy cả người mình không mặc gì, dương vật lại ướt át đầy mùi khó ngửi. Hắn cũng không suy nghĩ tinh dịch đó là của ai, liền nhận trách nhiệm vào mình. Khánh Vy dù giận Tấn Cang ăn cơm trước kẻng nhưng cũng đành chịu. Thế là hai người kết hôn. Mấy năm sau sinh ra tiểu thiên thần Khánh Phương.
Nghĩ lại cú đổ vỏ thành công ngoạn mục của mình mà ông Bắc không khỏi thầm mỉm cười. Và ngay lúc này đây. Tiểu thiên thần bé nhỏ đó đã lớn, càng xinh đẹp hơn cả mẹ. Và hơn tất cả, con bé là thuần âm chi thể do thừa hưởng linh căn hệ Thủy của cha.
Vừa nghĩ đến mẹ lại ngắm nhìn thân thể lõa lồ của con gái, ông Bắc thật phấn khích không chịu nổi. Dương vật ông bao nhiêu năm không dùng tới bây giờ lại cứng rắn như sắt đá.
Ông quỳ mọp xuống tấm ván gỗ. Ôm chặt lấy thân thể trần truồng của Khánh Phương. Hai bàn tay già cỗi gầy guộc của ông bắt đầu vuốt ve khắp thân thể của nàng. Làn da mịn màng của nàng mát lạnh còn đọng vài giọt nước. Ông mê mẩn cảm giác tuyệt vời trong bàn tay của mình khi nó xoa nắn hai bầu vú căng tròn tuyệt đẹp của Khánh Phương…
– Ư…
Khánh Phương bật rên khẽ, lưng ưỡn cong lên như muốn dâng toàn bộ của mình lên cho ông. Ông Bắc dụi gương mặt đầy nếp nhăn vào giữa hai bầu vú nàng, mê mẩn hôn hít. Mùi da thịt con gái còn trinh thật thơm ah… Đầu lưỡi ông đánh lên hai đầu nhũ hoa đỏ hồng xinh xắn của nàng. Hai tay ông bóp nghiến lấy hai khối thịt mềm mại vung lên rồi há miệng ngậm lấy đầu vú đỏ hồng của Khánh Phương mà mút mút thèm thuồng. Lần lượt bên này lại bên kia… Làm cho cả người Khánh Phương ưỡn cong lên rên rỉ không ngừng…
– Ôi… Anh ơi…
Lúc này chợt nghĩ đến thằng con nuôi khốn nạn của mình đã được ngậm mút hai bông hoa nhỏ xinh này, lòng ông thật khó chịu. Ông thậm chí không nghĩ đến mình mới là kẻ hớt tay trên của nó. Ông muốn nó chỉ thuộc về mình, để cho mình thỏa thích giày vò. Bàn tay đầy nếp nhăn của ông mò mẫm xuống dưới mân mê bờ mu mũm mĩm phơn phớt lông tơ của Khánh Phương. Hai chân nàng vô thức mở rộng ra như chào đón ông khám phá.
– Hắc hắc… Thật là nhiều nước ah… Xem ra đến lúc rồi…
Ông Bắc ngồi dậy, lùi người xuống phía dưới. Ông mở rộng cặp đùi thon dài trắng ngần của Khánh Phương ra hai bên. Ông cúi xuống thật thấp ánh mắt hừng hực nhìn vào hai mép môi âm hộ đỏ mọng nước khít khao của nàng. Nuốt một ngụm nước miếng… Ông Bắc đưa lưỡi mình liếm dọc theo hai bên đùi non của Khánh Phương một đường chậm rãi đến phần hõm hai bên âm hộ. Cả người Khánh Phương run rẩy, động thần tiên của nàng như được khơi nguồn một con suối róc rách không ngừng tràn ra. Nhưng sự chờ mong trong mê man của nàng mãi không đến… Ông Bắc rất kiên nhẫn từ tốn như muốn giày vò nàng đến mức phải van xin. Đến lúc Khánh Phương vặn vẹo ư ử nài nỉ thì bất chợt miệng ông ngậm kín lấy âm hộ nàng. Cái lưỡi đáng ghét kia vét sâu vào làm cơ thể nàng giật bắn từng đợt.
Hoài Nam lúc này không trước cửa phòng ngủ của mình nữa. Hắn đã xuống phòng đọc sách, gác chân ngồi chễm chệ trên chiếc ghế sofa bọc da Italy. Hàng lông mày hắn cau lại nắm tay siết chặt đầy căm tức nhìn chằm chằm vào màn hình laptop đặt trên đùi. Trên màn hình là cảnh tượng đang diễn ra trong phòng ngủ của hắn.
Không ai nghĩ rằng một dinh thự cổ kính hoa lệ được xây dựng từ thời Pháp bên trong lại trang bị hai hệ thống giám sát độc lập vô cùng tối tân. Thứ phơi bày trước ánh mắt mọi người là hệ thống 52 camera giám sát khu vực khuôn viên bên ngoài được giao cho tổ bảo vệ quản lý. Nhưng bên trong còn một hệ thống giám sát bí mật khác không bao giờ lộ ra ngoài ánh sáng do chính Hoài Nam âm thầm lắp đặt. Hệ thống bí mật này bao gồm hơn 300 mắt camera siêu nhỏ bao phủ toàn bộ dinh thự không chừa một góc khuất nào.
Từ trước đến nay Hoài Nam luôn tồn tại một góc khuất mà hắn không dám chia sẻ cùng ai. Đó cùng là nguyên nhân lớn nhất mà hắn mãi mãi căm hận bốn tên cháu họ của cha nuôi, Hòa Phát Hậu Nhân.
Khi Hoài Nam mười hai tuổi, được cha mẹ nuôi nhận về khoảng một năm, một lần bốn gã anh họ sang nhà chơi. Ngày hôm đó chúng bất ngờ trở nên thân thiện gần gũi với hắn. Chúng còn rủ Hoài Nam ra khỏi nhà chơi… Khi đó khu vực quanh dinh thự nhà họ Lê còn khá hoang vắng nhà cửa thưa thớt. Hoài Nam vốn thiếu bạn rất buồn chán nên không nghi ngờ gì cùng bốn gã anh họ leo rào vào một nhà dân khá xập xệ nghèo nàn. Điều hắn không ngờ là Văn Hòa tên anh cả đó lại dẫn cả đám đi nhìn lén một người đàn bà đang tắm. Hoài Nam lúc đó còn rất ngây ngô. Lần đầu tiên thấy một người khác giới hoàn toàn khỏa thân cả người hắn liền căng cứng không biết gì nữa. Thậm chí hắn không hề biết Hòa Phát Hậu Nhân đã ra hiệu cho nhau âm thầm lùi lại… Chúng ra khỏi bờ rào rồi cùng lúc đưa tay lên miệng làm loa, đồng thanh hét lớn.
– “Có thằng nhìn lén vợ người ta tắm… Bớ làng xóm ơi…”
Hoài Nam giật thót lúng túng không kịp chạy bị một người đàn ông trong nhà lao ra đánh túi bụi. Ông ta còn đá vào hạ bộ làm hắn đau đến mức muốn gục xuống tại chỗ. Ngày hôm đó về nhà dù mẹ nuôi hỏi gì hắn cũng không nói. Hắn xấu hổ, hắn đau đớn, hắn hận thù.
Nhưng sự việc không dừng lại như vậy… Sau khi trưởng thành Hoài Nam mới biết mình mắc chứng rối loạn cương dương. Bác sĩ nói nguyên nhân có thể do dương vật hắn bị tổn thương khi đang cương cứng lại không được chữa trị kịp thời nên bây giờ hầu như rất khó hồi phục bình thường. Suốt những năm đại học dù điều kiện Hoài Nam xem như khá giả nhất trường. Không ít bạn học nữ bật đèn xanh nhưng hắn vẫn không hề quen bạn gái. Khi có nhu cầu giải quyết sinh lý, hắn thà rằng vào quán bar tìm một cô gái xa lạ mà mình không hề quen biết. Để khi hành sự nếu có trục trặc gì hắn sẽ không phải gặp lại cô ta càng xấu hổ hơn.
Sau đó một lần tình cờ Hoài Nam nhìn thấy người giúp việc trong nhà đang tắm. Dù cô ta không quá đẹp thân hình không thon thả nhưng hắn lại nhận ra cơ thể mình có phản ứng ngay lập tức. Lúc đó Hoài Nam biết mình đã bị lây nhiễm bệnh thích nhìn lén của Văn Hòa. Nhưng hắn thật sự không cưỡng lại được. Hắn bắt đầu lén lút cài đặt camera khắp nhà. Nhưng người giúp việc nữ trong nhà không có mấy người. Xem mãi rồi cũng nhàm chán.
Ngay thời điểm mà Hoài Nam cảm thấy bế tắc. Bất ngờ cha nuôi bảo hắn đến Tập đoàn Bắc Nam nắm giữ vị trí Chủ tịch thay cho ông. Thế là ngay tuần đầu tiên Chủ tịch Hoài Nam đã thể hiện sự quan tâm chu đáo đến môi trường làm việc giải trí nghỉ ngơi của tập thể anh chị em nhân viên. Hắn cho xây dựng khu vực nghỉ ngơi thư giãn giữa buổi cho nhân viên. Còn làm cả phòng xông hơi, phòng tắm phân tách rõ ràng hai khu vực nam và nữ. Phòng tắm còn có đầy đủ khăn, dầu gội, tủ giữ đồ… Hành động của Chủ tịch Hoài Nam được mọi người nhiệt tình hưởng ứng. Chỉ hơn một tháng làm Chủ tịch mà Hoài Nam đã đạt chỉ số tín nhiệm cao chưa từng có, vượt qua cả Chủ tịch Bắc. Ngay cả cha nuôi cũng không tiếc lời khen. Nhưng không ai biết rằng Chủ tịch Hoài Nam làm tất cả những việc đó chỉ vì một ham muốn cá nhân nho nhỏ mà thôi.
Lúc này bên trong các ô vuông nhỏ chi chít bên trái màn hình laptop là hình ảnh hoạt động trực tiếp của tất cả mọi người trong dinh thự. Từ phòng khách, nhà bếp, hồ bơi, phòng xông hơi, phòng ngủ… Thậm chí lúc này một góc nhỏ còn thấy được con bé Thảo đang tắm. Dĩ nhiên Hoài Nam lúc này không có thời gian ngắm nghía cơ thể mới lớn của nó. Hắn chợt đảo mắt qua nhìn thấy bé Hằng đang đi trong hành lang sảnh tiến về nơi này.
Hoài Nam nghiến răng đứng bật dậy. Hắn mở cửa liền thấy Hằng, ngoắc tay gọi vào. Hằng nét mặt đầy vẻ ngạc nhiên, còn nhìn lên phía lầu một, cũng đi theo cậu Hai vào phòng sách:
– Cậu Hai… Không phải cậu…
– Câm miệng… Mợ Hai ngủ rồi. Lại đây…
Hằng không hiểu nhưng không dám cãi lời rón rén bước lại. Cậu Hai chợt ngồi xuống sofa nhìn lên con bé gằng giọng:
– Quỳ xuống…
– Con… – Hằng hai mắt đỏ hoe không hiểu chuyện gì cũng ngoan ngoãn quỳ xuống.
– Tiền chợ dì Ba bỏ quên trong túi áo có phải em lấy không? Tôi chỉ hỏi một lần thôi.
Hằng cả người run rẩy, hai giọt nước mắt nặng trĩu tràn ra chảy dài xuống hai bên gò má. Nó thật sự không nghĩ ra làm sao cậu Hai biết chuyện đó.
Hằng có nỗi khổ riêng của mình. Từ lúc Hằng được nhận làm giúp việc tại dinh thự nhà họ Lê cả gia đình nó được phúc cũng gặp họa ngay sau đó. Lương bổng người giúp việc của Hằng rất khá thậm chí hơn không ít người làm việc văn phòng ngoài kia. Gia cảnh nhà nó vốn nghèo khó chợt thay đổi một trăm tám mươi độ chỉ trong vài tháng. Ba mẹ Hằng rủn rỉn tiền bạc bắt đầu sinh ra tật xấu. Ba nó tối ngày nhậu nhẹt, còn bao bạn bao bè. Mẹ nó lại tìm đến chiếu bài cùng mấy bà trong xóm. Thế là từ dư dả rất nhanh nhà nó quay lại như cũ, còn nợ nần chồng chất.
Mấy ngày trước Hằng thấy dì Ba đi chợ về để quên vài trăm trong túi áo mới lén giấu đi. Nó biết tính bà hay quên trước quên sau. Nhưng không ngờ cậu Hai lại biết. Nhưng nó thấy lạ vì người như cậu Hai lại quan tâm đến mấy chuyện vặt vãnh này.
– Còn không nói?!
– Con… dạ… Con xin lỗi… Tại… – Hằng khóc thút thít gật đầu.
– Không cần giải thích. Bây giờ nếu em biết điều thì tôi có thể xem như không biết… Lại đây…
Hằng thoáng rùng mình, nét mặt tái nhợt không hiểu cậu Hai muốn gì. Nó cũng bò tới đến trước sofa. Chợt cậu Hai kéo dây áo choàng mở rộng ra hai bên. Hằng sửng sốt mặt chợt đỏ bừng lên nhìn chằm chằm vào cái dương vật dựng đứng của cậu. Nó đã hiểu cậu muốn gì… Hằng học ít nhưng cũng hết cấp ba. Nó cũng từng có bạn trai tuy chưa làm chuyện nam nữ nhưng ít nhiều đã tiếp xúc gần gũi. Nhưng nó rất sợ…
– Lại đây… Vuốt nó đi…
Hằng lau nước mắt trên mặt, hai gò má đỏ ửng, đưa bàn tay run rẩy cầm lấy dương vật của cậu Hai bắt đầu vuốt ve… Cậu Hai cũng không nhìn nó mà đặt laptop lên bụng vừa nhìn vừa dùng tai nghe như đang xem thứ gì đó rất hấp dẫn. Hằng chợt hiểu ra. Chắc cậu đang xem phim người lớn… Nhưng cưới một người vợ xinh đẹp như vậy còn hứng thú xem mấy thứ kia sao? Thật khó hiểu ah… Hằng mãi suy nghĩ miên man bàn tay nhỏ nhắn vẫn không ngừng vuốt ve dương vật dựng đứng của cậu Hai.
– “Ưm… Ôi…”
Hoài Nam nhìn chằm chằm vào màn hình dõi theo mái tóc bạc của cha nuôi không ngừng rung động giữa cặp đùi thon dài mở rộng của Khánh Phương. Hắn còn thấy được cái lưỡi của ông say mê vét sâu vào âm hộ trinh nguyên thơm ngát của nàng. Miệng ông áp sát không ngừng hớp hớp như muốn đón lấy từng ngụm nước tình ái từ cơ thể nàng không ngừng tuôn trào ra. Hoài Nam không biêt cha nuôi làm việc này ngoài sự vui thích nhục dục còn để hấp thu trọn vẹn sự trân quý của nguyên âm. Hắn chỉ biết rằng cả người mình lúc này căng cứng vô cùng khó chịu. Kẻ làm việc đó đêm nay lẽ ra phải là hắn.
– Ngậm nó đi… Nhanh…
Hằng còn chưa hiểu cậu Hai nói gì thì đầu con bé đã bị nhấn xuống. Dương vật căng cứng to bè của cậu lấp kín miệng nó. Hằng muốn buồn nôn vì một thứ mùi kỳ lạ. Nhưng nó phải ép mình nhắm chặt hai mắt để cậu không ngừng nhấn đầu lên xuống. Vài giây trôi qua con bé cũng quen dần. Nó không cần cậu hướng dẫn nữa. Tự mình ngẩng lên cúi xuống để nuốt dương vật cậu vào thật sâu.
– Ah… Giỏi đó…
Lúc này trong phòng ngủ…
Ông Bắc quỳ gối lên, lau qua hai khóe miệng ướt át mỉm cười thỏa mãn. Nếu có người thứ ba trong phòng lúc này sẽ nhận ra những nếp nhăn trên mặt ông đã giảm đi khá nhiều. Làn da nhăn nheo trên cơ thể ông cũng căng ra bóng mượt hơn. Ngay cả mái tóc bạc trắng cũng có thêm vài phần đen. Đó cũng chỉ là giai đoạn khởi đầu.
Thuần âm chi thể có thể nói là loại thể chất nghịch thiên chỉ xuất hiện ở phụ nữ có hệ Thủy linh căn. Trong hàng vạn vạn người phụ nữ Thủy Linh căn cũng khó tìm được một người có loại thể chất này. Đáng tiếc Khánh Phương không tu luyện. Vì nếu nàng tu chân với loại thể chất trời sinh này có thể nói là ngày đi ngàn dặm. Nếu dùng linh thạch để hấp thu linh khí có lẽ nàng chỉ dùng một phần mười số lượng của ông Bắc để đạt cảnh giới như ông. Và dĩ nhiên lúc đó ông Bắc hấp thu nguyên âm của nàng như hôm nay có lẽ đủ cho ông tiến một bước dài lên Kim đan Trung kỳ. Nhưng trên đời người ta thích nói nhất là chữ nếu, riêng đối với ông thì không…
Ông Bắc hít sâu một hơi hai tay bắt quyết ném ra năm viên đá. Đó là năm viên linh thạch màu trắng ngọc hình thù góc cạnh khác nhau nhưng khối lượng khá đồng đều. Chúng như có mắt rơi vào năm góc quanh hai người. Nếu từ trên nhìn xuống thì có thể nhận ra vị trí của chúng từ khoảng cách đến góc độ đều đồng nhất tạo nên một trận đồ ngũ hành hoàn hảo.
– Khởi…
Ông Bắc hai tay bắt ấn trước ngực gầm gừ một tiếng vang cả phòng. Không một âm thanh. Không gian quanh hai người như được tạo ra từ màn nước gợn sóng rồi cố định lại. Năm viên linh thạch chốc chốc lại lóe lên không ngừng cung cấp năng lượng cho ngũ hành trận vây chặt ông Bắc và Khánh Phương bên trong.
– Ah… Đã quá…
Hoài Nam xuýt xoa cẩm dương vật bóng lưỡng mình đập đập lên bờ môi mở rộng của Hằng. Hắn rùng mình liên tục, dương vật giần giật rồi phun trào tung tóe trong miệng con bé. Nhìn gương mặt Hằng đỏ ửng, hai mắt nhắm chặt cam chịu, Hoài Nam nhếch mép cười hả hê thích thú.