Kẻ thất lạc – Tác giả 69deluxe
Buổi chiều cùng ngày…
Sở dĩ bungalow mà ba người Khánh Phương lưu trú được xem là cao cấp nhất tại The Eden vì ngoài những tiện ích thông thường như hồ bơi, bể jacuzzi, phòng tắm lộ thiên… Nó còn có một bãi biển riêng hoàn toàn biệt lập. Đó cũng là lý do tại sao The Eden là điểm hẹn lý tưởng của các đại gia và chân dài. Vì nơi đây đảm bảo sự riêng tư tuyệt đối. Thậm chí một hoa hậu đang nổi như cồn vẫn có thể thoải mái hòa mình cùng thiên nhiên khỏa thân tắm biển không cần lo lắng ngày mai hình ảnh của mình xuất hiện trên mặt báo.
Lúc này ánh nắng đã dịu đi không ít. Mặt biển mênh mông thật yên ả như không bao giờ biết nổi giận là gì. Từng đợt sóng lười nhác vỗ ì oạp lên bãi cát trắng tinh. Cách đó hai bước chân là một đôi dép dùng trong resort và một chiếc áo choàng xếp ngay ngắn bên trên nó.
Chợt mặt nước xao động, một mái tóc đen óng ướt sũng trồi lên. Khánh Phương vuốt những giọng nước trên gương mặt xinh đẹp của mình. Nàng nhìn quanh bãi biển hoang vắng mà lòng không khỏi dâng lên một cảm giác trống rỗng thất lạc. Khánh Phương không có thói quen ngủ trưa. Nàng toàn thân trần truồng nằm giữa hai người đàn ông mà trằn trọc không thể chìm vào giấc ngủ. Khánh Phương rất muốn được làm tình. Nhưng nàng biết Hoài Nam và Minh Tạo, mỗi người trong một buổi sáng đã vài lần ân ái, nàng không dám đòi hỏi thêm. Khánh Phương thật không hiểu được bên trong cơ thể mình đã xảy ra chuyện gì. Ham muốn của nàng qua từng giờ từng phút đều tăng lên đến mức gần như không thể kiểm soát được.
Trời vừa tắt nắng Khánh Phương đã rời khỏi giường khoác áo choàng đi xuống đây dạo biển. Nhìn thấy làn nước yên ả này nàng không nhịn được cởi bỏ áo, toàn thân trần truồng một mình tắm biển. Khánh Phương vốn không biết bơi nên chưa bao giờ nàng thích tắm biển. Càng không nói đến tắm biển một mình. Nhưng hôm nay trước bãi biển mênh mông không một bóng người, nàng lại không hề thấy sợ hãi. Không gian vắng lặng dường như vốn là dành cho nàng.
Khi sự tẻ nhạt trống vắng sắp lên đến đỉnh điểm, trong tầm mắt Khánh Phương chợt xuất hiện một người. Đó là người thanh niên phục vụ tên Huy. Anh ta thấy nàng đang tắm biển liền đem một chồng khăn tắm xuống đây.
Khánh Phương cắn cắn môi lòng dâng lên một cảm giác nổi loạn khó có thể kiềm chế nổi. Nàng từng bước đi lên. Làn nước rơi tuột xuống để lộ ra dáng người thon thả tuyệt đẹp, làn da bóng mượt trắng ngần của nàng. Người phục vụ tên Huy đến bên ghế dài nhìn lại cũng chết sững tại chỗ.
Khánh Phương cảm nhận trái tim yếu ớt của mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Bàn chân thon thả của nàng rời khỏi mặt cát bước lên sàn gỗ đồng nghĩa với toàn thân nàng không còn gì che đậy trước ánh mắt của Huy. Khuôn mặt anh ta sượng cứng, khẽ run rẩy như muốn quay đi lại không nỡ rời mắt khỏi vưu vật tuyệt đẹp của tạo hóa trước mặt.
Đối diện với ánh mắt khao khát của anh, thân thể Khánh Phương bắt đầu nóng lên. Nàng bước đến bên dưới vòi sen, mở nước. Để làn nước mát lạnh xối xả đẩy trôi đi nước biển trên thân thể mình. Hai cánh tay nàng đưa lên giũ giũ mái tóc dài đen bóng ướt sũng của mình làm cho hai bầu vú căng tròn ưỡn căng lên không ngừng rung động.
Khánh Phương hờ hững nhìn người phục vụ tên Huy vẫn đứng chết trân bên cạnh. Anh ta thậm chí đã quên toàn bộ quá trình đào tạo chuyên nghiệp của mình, cũng như quy định khắt khe của nơi này đối với nhân viên. Hai mắt anh ta gần như không chớp ngơ ngẩng mê man ngắm nhìn thân thể trần truồng tuyệt đẹp của nàng hoàn toàn phơi bày trước mắt mình. Đối diện với ánh mắt xâm lược đó, toàn thân Khánh Phương dâng lên một cảm giác nhột nhạt như có một bàn tay vô hình không ngừng vuốt ve khắp cơ thể của nàng. Nàng lại nhận ra mình rất thích ánh mắt hừng hực của đàn ông nhìn chằm chằm như muốn ăn tươi nuốt sống thân thể mình. Ý thức của Khánh Phương giây phút này như bị tiêm nhiễm bởi một sự hư hỏng, nổi loạn chưa từng xuất hiện trước đây.
Ánh mắt Khánh Phương nhìn Huy càng trở nên cháy bỏng như muốn lột trần toàn bộ quần áo anh ta ra để thấy rõ từng đường huyết mạch đỏ hồng hừng hực kia. Sức hút của người thanh niên này đối với nàng thật kỳ lạ. Còn hơn tất cả những người đàn ông nàng từng gặp, hơn cả Lý Được, Minh Tạo… Có lẽ chỉ thua cha nuôi. Hai mắt của Khánh Phương tuy không thể nhìn xuyên qua quần áo nhưng trong đầu nàng vẫn hiện lên rõ ràng một vùng đỏ hồng cuồn cuộn bên dưới hạ thể của anh ta. Thậm chí nàng còn thấy được từng mạch máu đỏ căng phồng ngoằn ngoèo trên khúc thịt cứng rắn đỏ hồng như một khúc than củi không ngừng thiêu đốt. Hình ảnh đỏ hồng chói mắt đó làm cho cơn thèm muốn đàn ông trong cơ thể nàng lại trỗi dậy mạnh mẽ.
Khánh Phương không nhận ra điều gì bất thường với mình. Cũng có thể nàng cho rằng những thứ xuất hiện trong đầu mình là tự tưởng tượng ra. Nhưng sự thật không phải như vậy. Mầm mống ma tu thức tỉnh qua hai ngày dù nàng vẫn chưa rút đủ số dương khí để thỏa mãn cơn đói khát của nó nhưng năng lực đặc biệt của một ma tu cũng đã xuất hiện. Như một cách giúp nàng xác định con mồi cần tấn công…
Huy cổ họng khô khốc miệng há hốc đối diện với Khánh Phương toàn thân lõa lồ sũng nước bước đến trước người mình. Hai mắt hắn muốn né tránh lại không thể rời khỏi hai bầu vú căng tròn và hai đầu nhụy hoa đỏ hồng đọng vài giọt nước của nàng. Thấy Khánh Phương nhìn mình, môi cắn nhẹ lộ ra những chiếc răng trắng đều như ngọc mà Huy toàn thân nóng ran khẽ run rẩy. Hắn luống cuống mở một khăn tắm ra mà để mặc cả chồng khăn rơi xuống chân…
– Chị… Chị dùng khăn…
Khánh Phương hai gò má nóng ran nhìn cái khăn tắm mở rộng trước mặt. Nàng không trả lời, hai cánh tay giơ lên như chờ đợi… Huy phải mất vài giây mới vội vàng bước đến, hai tay hắn luống cuống choàng chiếc khăn tắm qua người Khánh Phương. Gương mặt hắn vốn trắng trẻo lúc này càng đỏ ửng lên khi ghé sát vào người nàng, ngửi được mùi hương cơ thể của nàng.
– Anh cũng đừng gọi Phương là chị nha. Người ta còn nhỏ hơn anh vài tuổi đấy… – Khánh Phương cắn môi nói khẽ vào tai Huy.
– Dạ… chị…
– Phì… Hi hi…
Khánh Phương che miệng cười khúc khích. Nàng vẫn nhận ra mình lúc này rất khác lạ, sự lẳng lơ mà nàng biểu hiện ra như đã sớm có trong cơ thể. Nhưng càng thấy được sự bối rối của người phục vụ này, nàng cảm thấy thích thú.
– Phương muốn hỏi… giới hạn phục vụ khách của nhân viên như anh là gì vậy?
– Giới hạn ạ? Cũng không có giới hạn gì cả. Làm sao cho khách hài lòng là được thôi ạ.
– Ah… Vậy… có thể nhờ anh thoa kem dưỡng da cho Phương được chứ?
– Vâng. Dĩ nhiên là được rồi ạ.
Thấy vẻ kích động lẫn lo lắng trong mắt Huy khi anh ta nhìn về phía phòng ngủ, Khánh Phương thầm nén cười, nói khẽ:
– Đừng quan tâm hai người họ… Họ chưa dậy đâu…
– Vâng…
Khánh Phương quay người đến bên ghế dài. Lấy lọ kem dưỡng da của mình đưa cho anh ta. Khánh Phương tháo mở khăn tắm, trải lên mặt ghế, toàn thân trần truồng nằm sấp xuống. Gối đầu lên hai cánh tay của mình, trái tim Khánh Phương đập rất nhanh. Nàng cảm nhận được chiếc ghế trĩu nặng khi Huy ngồi xuống bên cạnh. Nàng còn nghe được tiếng nuốt nước bọt đánh ực của anh ta.
Nằm sấp trên ghế, hai mắt thiêm thiếp như đã ngủ nhưng hai gò má Khánh Phương vẫn nóng ran cảm nhận bàn tay ấm áp rụt rè của Huy lướt trên thân thể mình. Anh bắt đầu từ hai bờ vai thoa đều lớp kem khắp tấm lưng thon thả mịn màng của nàng. Đến cặp mông tròn trịa mê người đó anh lại không tiếp tục mà nhảy cóc xuống cặp đùi thon dài. Xoa kem đều khắp hai chân, Huy có vẻ lúng túng thử thăm dò xoa nhẹ lên một bên bờ mông căng bóng của Khánh Phương. Thấy nàng không có phản ứng gì, anh ta bạo dạn hơn một chút bắt đầu xoa xoa kem đều cả hai bên còn khẽ nhào nặn hai khối thịt êm nhu co giãn mê người của nàng. Đến lúc bàn tay ấm nóng của Huy chuyển xuống nơi nhạy cảm giữa hai cặp đùi non hơi thở anh ta và nàng đều trở nên gấp gáp căng thẳng.
Khánh Phương vô thức mở hai chân ra một chút. Dù chỉ một chút cũng đủ làm trái tim nàng nhảy loạn lên, hai gò má nóng ran như có lửa. Nàng nghe được hơi thở nặng nề của Huy rất rõ ràng. Nàng còn cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của anh ta đang mê mẩn nhìn ngắm nơi thầm kín đó của mình. Cảm giác nao nao nhột nhạt này làm toàn thân nàng nóng rực cồn cào ham muốn… Nàng sợ anh ta còn nhìn nữa thì nơi đó của mình sẽ rỉ nước mất.
– Nơi đó của Phương đẹp lắm sao?
– Dạ… Rất đẹp…
Nghe Huy buột miệng nói rồi im bặt. Gương mặt Khánh Phương cũng đỏ ửng lên xấu hổ. Nàng cảm nhận tay Huy từ trên bờ mông của nàng miết miết dọc xuống hai bên mép âm hộ làm cả người nàng run lên thổn thức. Anh ta dường như muốn Khánh Phương càng khao khát hơn bằng trò chơi mèo vờn chuột. Ngay lúc nàng toàn thân run rẩy, tay Huy lại thu về…
– Chị có thoa kem phía trước không?
Khánh Phương lật người lại, gương mặt xinh đẹp của nàng đã đỏ ửng ham muốn, hai mắt nhắm chặt không dám nhìn lên Huy. Anh ta thoa kem đều vào hai lòng bàn tay, ánh mắt say mê nhìn ngắm thân thể trần truồng của nàng. Hai tay anh ta nhẹ nhàng xoa đều trên hai cánh tay, dọc theo cặp đùi thon dài trắng ngần của nàng. Khi hai bàn tay đó xâm chiếm hai bầu vú tròn trịa của Khánh Phương bắt đầu xoa nắn nhẹ nhàng, cả người nàng thổn thức thở gấp rạo rực không chịu nổi. Bộ ngực nàng rất đẹp, cũng vô cùng nhạy cảm… Từ trước đến giờ chúng luôn là điểm hấp dẫn cũng là điểm yếu ớt nhất của Khánh Phương. Khi để một người đàn ông vuốt ve ngực mình, nàng gần như không còn sức phản kháng điều diễn ra sau đó… Hai ngón tay Huy không ngừng se se hai đầu nhũ hoa làm cơ thể Khánh Phương run rẩy. Tay Huy lướt qua vùng bụng phẳng lì trắng nõn của nàng vuốt ve bờ mu mềm mại mũm mĩm phơn phớt lông tơ của nàng. Gương mặt Khánh Phương đỏ ửng gay gắt, hai mắt nhắm chặt không dám mở ra. Nàng cảm nhận bàn tay ấm áp của Huy đi sâu xuống dưới bắt đầu mân mê hai mép âm hộ mềm mại của nàng. Khánh Phương nhận ra Huy không ngây ngô như bề ngoài dễ đỏ mặt của anh ta. Ngón tay anh ta hờ hững lướt qua lướt lại dọc khe mép âm hộ ướt át của nàng, còn day day thật nhẹ mẩu thịt mồng nho nhỏ nức nở kia…
– Ư…
Cả người Khánh Phương nóng ran lên, hạ tay nàng che kín gương mặt nóng đỏ vẫn khó kiềm chế tiếng rên rỉ khe khẽ. Chợt bầu vú nàng cảm nhận được một gương mặt đàn ông nóng ấm. Huy vùi mặt vào hai bầu vú căng tròn, lưỡi anh ta liếm liếm lên đầu nhũ hoa đỏ hồng săn cứng của nàng. Khánh Phương cắn môi, hai gò má đỏ ửng ánh mắt mê man nhìn xuống Huy. Hai tay nàng choàng qua cổ anh, lưng ưỡn lên như dâng trọn hai bầu vú cho anh ngậm mút. Bên dưới của Khánh Phương đã rất nóng, còn ướt đẫm vì những ngón tay đùa nghịch của Huy. Nàng kéo lấy đầu anh, đôi môi mềm mại khao khát khóa chặt môi anh. Hai chiếc lưỡi ướt át cuốn vào nhau đến mê mẩn. Khánh Phương nhìn lên anh, hai gò má đỏ ửng thổn thức nài nỉ:
– Em muốn… yêu em đi…
Huy nhìn xuống người phụ nữ xinh đẹp đang nài nỉ chờ mong mình, háo hức không chịu nổi. Nhưng hắn vẫn phải làm một động tác đưa mắt nhìn về khung cửa kính phòng ngủ. Hành động đó chỉ làm cho Khánh Phương thấy mà thôi. Huy làm sao có thể e ngại hai tên công tử bột trong đó chứ?!
Huy đứng bật dậy, vội cởi bộ quần áo phục vụ ném sang một bên. Khi cái quần lót của hắn kéo xuống, vật đàn ông liền bật tung ra mạnh mẽ làm gương mặt Khánh Phương đỏ rực háo hức. Nàng nhổm người dậy bàn tay nhỏ nhắn thon thả như búp sen vội đón lấy nó. Đôi môi đỏ mọng ướt át của Khánh Phương không thể nhịn nổi nữa phủ kín lấy cái đầu nấm to bè đó mà nuốt vào thật sâu…
– Ah…
Nhìn Khánh Phương mê mẩn ngậm mút dương vật to lớn của mình cả người Huy râm ran hưng phấn. Hắn cũng không ngờ lần này làm nhiệm vụ chị Hai giao, vốn tưởng là phải hạ mình phục vụ người ta không ngờ lại may mắn như vậy. Huy vẫn đủ tỉnh táo để nghĩ đến hậu quả sau hôm nay. Nếu chị Hai biết hắn mê gái đẹp mà làm hư chuyện thì hậu quả còn lớn hơn cả trăm lần một thằng phục vụ bị đuổi việc. Nhưng tất cả đều không quan trọng nữa… Lúc này dù chị Hai có đứng bên cạnh chĩa súng vào đầu thì Huy cũng phải làm tình một lần thỏa mãn với vưu vật mê người này.
– Ư…
Khánh Phương bật ra tiếng rên rỉ khe khẽ thích thú cảm nhận dương vật của người thanh niên phục vụ lấp kín toàn bộ khoang miệng của mình. Khánh Phương nuốt nó vào thật sâu rồi để đôi môi của mình vuốt ve đường ra của nó. Nàng không thể diễn tả cảm giác yêu thích của mình đối với nó như thế nào nữa. Nàng thấy mình như một lữ khách lang thang trên sa mạc nhiều ngày cổ họng đã khô cháy nứt nẻ chợt được nuốt vào một ngụm nước mát lạnh khi đó mới cảm nhận được vị ngọt vị thơm ngon của nước. Khánh Phương giây phút này đã hoàn toàn quên đi thân phận của mình. Quên đi mình đã kết hôn và chồng của nàng vẫn bên trong kia có thể xuất hiện bất cứ lúc nào. Nàng đã bất chấp tất cả…
Lúc này trên tán cây rậm rịt che mát cho bungalow nghỉ dưỡng bên dưới có một bóng đen đang lén nhìn cảnh tượng bên dưới. Kẻ nhìn lén đó không ngờ lại là Văn Hòa.
Hai ngày qua Hòa Phát Hậu Nhân theo lệnh ông Bắc dùng linh bàn huyết thống truy tìm Hoài Trung, đứa em họ đã mất tích hơn hai mươi năm của chúng. Từ đảo Vọng Phu chúng đuổi theo tung tích của thằng nhóc đó mới đến Thổ Chu. Lại từ phía Tây chuyển sang Đông đảo… Kỳ lạ là khi đặt chân đến The Eden, Hoài Trung lại không tiếp tục di chuyển nữa mà cứ quanh quẩn ở nơi này. Mái nhà bungalow này là nơi nó trú ngụ suốt mấy ngày qua.
Bốn anh em Hòa Phát Hậu Nhân có mối quan hệ của ông Bắc chúng dễ dàng được bố trí một gian phòng sang trọng không kém nơi này. Nhưng chúng theo lời dặn dò của ông Bắc không dám nhờ nhân viên của resort tổ chức vây bắt Hoài Trung, sẽ gây chú ý cho những kẻ khác. Nhưng bốn gã lại hậm hực nhận ra mình hoàn toàn không có khả năng bắt được Hoài Trung. Nó trơn trượt như một con lươn, liến thoắng như một con khỉ… Bốn người chỉ đến gần một chút là nó nhảy vào lùm cây biến mất không cách gì đuổi kịp. Ngay cả dùng miệng lưỡi kể lể thuyết phục cũng vô dụng. Hoài Trung cứ ngơ ngơ ngẩn ngẩn như một kẻ tâm thần mất trí nhớ, nói gì cũng không nghe. Sáng nay đến phiên Văn Hòa trực gác tìm kiếm sự xuất hiện của Hoài Trung. Khi Văn Hòa leo lên đây thì liền thấy được người phụ nữ bên dưới đi dạo biển, không ngờ là Khánh Phương.
Vốn Văn Hòa cũng biết Hoài Nam và Khánh Phương đang hưởng tuần trăng mật ở nơi này, thấy nàng đi dạo biển hắn cũng không ngạc nhiên. Nhưng Văn Hòa không ngờ diễm phúc của mình hôm nay không cạn. Hắn nhìn thấy Khánh Phương thoát y toàn thân trần truồng bước xuống biển. Tưởng như vậy đã là may mắn. Sau đó Văn Hòa còn choáng đến mức không tin nổi vào mắt mình. Hắn chứng kiến một chuyện làm máu toàn thân hắn sôi sùng sục. Hắn không ngờ em dâu xinh đẹp của mình lại là một người phụ nữ dâm đãng như vậy ah… Nhìn nàng trần truồng tắm ngay trước mặt một tên phục vụ. Còn nằm trên ghế toàn thân không mảnh vải để cho hắn thoa kem, sờ soạng đến nóng người lên… Và bây giờ Văn Hòa miệng khô lưỡi đắng nhìn Khánh Phương đang mê mẩn ngậm mút dương vật của gã phục vụ vận số cứt chó kia… Văn Hòa thật sự đố kỵ muốn phát điên lên được.
Văn Hòa nhón mũi chân, vạch tán lá trước mặt hai mắt mở to mà nhìn. Bên dưới kia là thân thể lõa lồ tuyệt đẹp của người phụ nữ mà hắn luôn ao ước. Xuất hiện trước ánh mắt mọi người Khánh Phương luôn mang một vẻ đẹp kiêu sa lại kín đáo… Không ai có thể tưởng tượng bên trong lớp vỏ bọc đó là một ả đàn bà dâm đãng đến cùng cực. Văn Hòa dùng ánh mắt mình ngấu nghiến nhai nuốt toàn bộ thân thể lõa lồ của nàng. Nhìn đôi môi Khánh Phương mê mẩn trượt trên cái dương vật dựng đứng của gã phục vụ kia, lại nhìn hai bàn tay hắn không ngừng xoa nắn vuốt ve hai bầu vú căng tròn của nàng, Văn Hòa hận không thể đánh chết tên thanh niên đó để mình thay thế vào…
Văn Hòa mím chặt môi cho một tay vào quần sục sục nhẹ nhẹ hai mắt trở nên mê ly tưởng tượng Khánh Phương đang ngậm mút dương vật mình. Hắn nhập tâm đến mức cả nhánh cây mình đang đứng đang rung động nhẹ nhẹ Văn Hòa cũng không nhận ra… Bất chợt từ trên cao một cái đầu người với mái tóc bù xù từ phía trên đung đưa mà xuống. Đến sát vai của Văn Hòa, hai cặp mắt nó chợt mở to thảng thốt kêu lên:
– Ý… Nhìn lén…
Đang lâng lâng sung sướng chợt bên tai vang lên giọng nói của Hoài Trung, Văn Hòa giật điếng cả người suýt nữa té nhào xuống đất. Hắn thụt người xuống hai mắt tức thì mở tròn ra nhìn lên một mái tóc bù xù đung đưa ngay trên mặt mình.
Miệng Văn Hòa há hốc mặt đỏ bừng lên khi thấy Hoài Trung xuất hiện ngay trước mặt mình một cách kỳ lạ. Nó móc hai chân trên chạc cây thả người đung đưa như một con vượn. Thậm chí nó leo lên đó lúc nào Văn Hòa cũng không biết…
Hoài Trung nhìn hắn miệng còn cười toe toét ra vẻ rất thân thiện. Văn Hòa lúng túng xấu hổ vô cùng nhưng chợt nhớ ra kẻ trước mặt mình bị điên điên khùng khùng lòng liền thoáng nhẹ nhõm. Thấy Hoài Trung cứ nhìn mình cười toe toét Văn Hòa giả vờ nhìn lên chạc cây miệng lẩm nhẩm như đếm mấy trái xoài sắp chín. Bất chợt Hoài Trung thả lỏng hai chân cả thả người rơi xuống làm Văn Hòa sửng sốt suýt phải hét lên. Nhưng trước ánh mắt sợ hãi của hắn nó lại vươn tay bắt một nhánh cây khác. Thân thể to lớn của nó lại nhẹ như bẫng lộn một vòng rồi ngồi phịch xuống chạc cây mà Văn Hòa đang đứng. Văn Hòa há hốc không khép miệng lại được nhìn Hoài Trung như nhìn một tên Tazan bước ra từ phim ảnh.
Hoài Trung ngồi đó không làm gì, cũng không đi làm Văn Hòa thật nóng ruột muốn phát điên. Thật khó có một cơ hội chứng kiến Khánh Phương lộ nguyên hình dâm đãng như vậy. Hắn còn dự định chụp vài tấm hình đem về khoe ba đứa em. Không phải Văn Hòa không nghĩ đến lúc này cũng là cơ hội quý giá để bắt Hoài Trung. Nhưng hắn biết quá rõ tên điên này trơn tuột như một con cá chạch. Đừng thấy Hoài Trung ngồi thơ thẩn hai chân vắt vẻo đung đưa như vậy mà lầm. Văn Hòa dám chắc mình chỉ cần vươn tay ra là nó lập tức tránh thoát. Đừng nói là bắt người, đến chéo áo của nó Văn Hòa cũng chưa chắc chạm vào được.
Lúc đó không khéo còn làm hai người bên dưới chú ý vậy thì không còn trò hay để xem rồi… Đã vậy thì tạm thời phải đuổi cổ thằng tâm thần này đi chỗ khác… Văn Hòa nghiến răng lén quan sát Hoài Trung thật không hiểu nó đang muốn làm gì!? Nó không làm gì cả chỉ ngồi đó hai chân đung đưa miệng còn nghêu ngao hát cái quái quỷ gì đấy…
Văn Hòa có một sở thích chỉ mấy anh em trong nhà mới biết. Từ lúc mới dậy thì hắn đã thích nhìn lén phụ nữ tắm rửa, rồi thủ dâm. Người đầu tiên Văn Hòa nhìn lén chính là mẹ ruột của hắn… Sau đó là người giúp việc, bạn học, thậm chí một lần trường cắm trại hắn còn thành công nhìn lén cô giáo chủ nhiệm của mình tắm. Đến nay dù đã ngoài 35, bồ bịch tính hàng chục nhưng Văn Hòa vẫn không bỏ được sở thích lén lút quái gở đó.
– Ưmmmm…
Lúc này bên dưới kia không ngừng vang lên âm thanh hổn hển khe khẽ mà Văn Hòa có thể nghe rõ mồn một. Nhớ đến gương mặt xinh đẹp như thiên thần của Khánh Phương và thân thể mê người đó mà cả gương mặt Văn Hòa cũng đỏ ửng lên. Lúc này hắn hận thằng nhóc tâm thần bên cạnh mình kinh khủng. Còn hận hơn cả tên thanh niên phục vụ kia. Hoài Trung cứ ngồi thừ ra đó mà hát nghêu ngao không ra tông ra nhịp quái gì cả…
– Suỵt… – Văn Hòa hậm hực nhìn xuống nó đưa một ngón tay lên môi ra hiệu giữ im lặng.
Hoài Trung ra vẻ hiểu gật gật đầu tay che kín miệng. Văn Hòa thầm đắc ý vì thằng nhóc này chợt ngoan ngoãn một cách kỳ lạ khác hẳn vẻ cứng đầu mấy hôm nay. Văn Hòa ngẫm nghĩ một chút lại thử ra hiệu với Hoài Trung chỉ chỉ ngón tay ra ngoài biển ý bảo nó cút ra kia mà chơi. Không ngờ Hoài Trung lại ngoan ngoãn gật đầu làm Văn Hòa mừng muốn rớt nước mắt.
Nhưng Văn Hòa đã mừng quá sớm… Không một lời báo trước Hoài Trung nhún người hai chân trần đáp trên chạc cây, lại nhún một cái thân thể nó như một con vượn to lớn bay lên tay bắt dính lấy cái chạc khác cao quá ba mét… Chính cái nhún lấy đà này làm chạc cây nảy tung lên. Văn Hòa còn đang há hốc nhìn theo nó chợt chạc cây dưới chân bất ngờ rung mạnh làm hai bàn chân hắn trượt ra rơi thẳng xuống. Cả trọng lượng cơ thể Văn Hòa được cái chạc cây hứng lấy lại đúng vào giữa hai chân… Bên tai hắn còn nghe được âm thanh như trứng nứt vỡ… Một cơn đau thốn đến tận óc làm gương mặt Văn Hòa méo mó há hốc miệng hét lên…
– Ah…
Nhưng tiếng hét của Văn Hòa không thoát ra được vì một bàn tay đen nhẻm to lớn đã kịp bịt kín miệng hắn. Hoài Trung móc hai chân trên chạc cây phía trên cả