Hệ thống trên chiếc điện thoại thần bí – Tác giả Vincent
Trải qua 1 đêm ngon giấc, Dương thoải mái từ phòng đi ra, tại đây cậu cũng chọn lại căn phòng của mình trong thế giới cậu ở nên Dương cảm thấy khá thoải mái khi nghỉ ngơi. Đã 4 ngày trôi qua khi bắt đầu, chỗ an toàn, lương thực nước uống, tất cả đều khá ổn thỏa, Dương lấy chìa khóa mở cửa vào phòng giám sát nhìn quanh 1 lượt, Dương nghĩ bây giờ dù ngày hay đêm đều sẽ có nguy hiểm, nên cứ mở hệ thống báo động khi có người đột nhập 24/24 sẽ an tâm hơn. Dương gọi Liên, Loan và Hoa vào hướng dẫn 1 lượt, sau đó là hệ thống điện dưới tầng hầm, máy bơm nước, kho lương thực, cậu còn chọn 1 vài con dao, thanh sắt từ trong nhà kho để ở 1 số góc trong nhà phòng khi cần thiết.
Hoa: “Này, một lần nữa mình khá ngạc nhiên khi cậu rành cái nhà này hơn cả mình đấy”
Dương cười: “Tinh thần ổn hơn hôm qua rồi à, nếu không rõ bố trí và hệ thống ngôi nhà này, tớ đã không chọn đến đây, không biết cậu đã gặp việc gì, nhưng có lẽ những zombie hôm qua có người nhà của cậu, mình đã thấy trên những bức ảnh treo ở tường. Bố mẹ mình cũng đã mất, ở thời điểm này không phải là lúc chúng ta mãi đau buồn sống trong quá khứ được, nếu cậu không mau chóng thích nghi, thì…”
Hoa: “Được rồi… tớ không muốn nhớ đến việc xảy ra nữa”
Dương quay qua dì Liên: “Dì cầm lấy bộ đàm này, con sẽ ra ngoài làm vài việc, trên đường có thực phẩm hay đồ cần con sẽ thu thập, có lẽ tối về, cũng có thể vài ngày, con sẽ gọi vào bộ đàm trước khi con đến để dì mở cửa, giờ ra giúp con ra ngoài rồi khóa cửa là được”
Liên: “Khoan đã, con vội thế, con định đi đâu, ở đây đã an toàn và đầy đủ lương thực mà”
Dương: “Tìm một người…”
Liên: “Con có muốn mọi người đi cùng hỗ trợ không?”
Dương: “Có lẽ con đi một mình tốt hơn, mọi người ở lại tập luyện thường xuyên, thích nghi dần đi đã”
Nói xong Dương mau chóng lên đường, dọc đường đi Dương cố gắng lấy thực phẩm, đồ ý tế, xăng chất đầy chiếc vision, gần đến trung tâm trấn, Dương ngụy trang chiếc xe cẩn thận rồi tiến về phía trường học. Đây là 1 trong những khu vực tập trung nhiều zombie nhất của thị trấn. Dương leo lên 1 cây lớn rồi quan sát về phía sân trường, một chiếc xe khách ngã và chắn ngang ngay phần cổng chính ngăn lũ Zombie bên ngoài tiến vào, bên trong sân cũng có lác đác vài tên đang lang thang, phía trước nhà thi đấu lớn là nhiều con đang bu lại ngay cửa. Dương nghĩ (vậy là qua bốn ngày nhưng mọi người vẫn còn trong nhà thi đấu, nếu tính số người có lẽ bây giờ lương thực của họ cũng sắp cạn, làm sao đây, số zombie quá đông để một mình có thể xông vào, mà nếu có cứu được thì làm sao nuôi hết số người còn sống trong đó) Đang nan giải không biết giải quyết thế nào thì cửa nhà thi đấu mở ra, bên trong là một vài học sinh xông ra, Dương có thể nhận ra đồng phục của họ là bên lớp chuyên thể thao, họ đang dùng gậy gộc để giết lũ Zombie xông ra ngoài. Lần lượt từng người từng người bị cắn rồi hóa zombie và quay lại tấn công. Dương nhìn kỹ hơn, không có My, không có cô giáo và đám bạn của mình, bên trong nhà thi đấu cửa mở toang nhưng không có ai đi ra nữa. Vậy họ đã đi đâu.
Đang nhìn thì 1 ánh sáng lóe lên chói mắt cậu từ phía tầng lầu phòng học, đó là phản chiếu từ 1 chiếc ống nhìn, vậy là có người cũng đang trên lầu quan sát nhóm người phía dưới giống cậu, khoảng cách quá xa, họ lại nấp sau lan can, dương không thể biết là ai. Suy tính 1 lúc, Dương xuống, luồn sâu vào nhìu con hẻm, đến 1 chỗ cách hàng rào trường khá gần, chỗ này cậu đã xem xét là ít zombie nhất, cầm cây nỏ với ít mũi tên còn lại trên tay, Dương dứt khoát chạy ra, vừa chạy vừa bắn những con Zombie cản phía trước, đến sát hàng rào Dương thu cây nỏ nhẫn rồi phóng lên leo qua hàng rào nhảy vào trong. Không lơ là, Dương lấy thanh kiếm cầm trên tay, lần này Dương cẩn thận dùng vải quấn cán cây kiếm vào tay cậu để không bị rớt nữa, rõ ràng cậu không thành thục cây kiếm này, cậu đành làm vậy để dễ sử dụng và không đánh mất vũ khí còn lại duy nhất của mình.
Dương lần theo đường mòn sau khuôn viên trường tiếp cận các dãy lầu. Nhìn sơ vào trong đếm, xác định vị trí, Dương dựa sát vào tường hít thở sâu thì thầm: “Chiến thôi”
Dương chầm chậm bước đến sau lưng 1 con Zombie rồi đưa kiếm lên đâm xuyên đầu nó nhẹ nhàng, dứt khoát, không tiếng động. Dương lần theo cầu thang đi lên, lén lút hạ thêm vài tên nữa. Bọn Zombie phía trên cũng phát giác ra sự xuất hiện của Dương gào lên cùng nhau lao xuống, có con còn lao qua lan can an toàn của cầu thang mà bay thẳng xuống phía dưới nát bét. Dương cầm chặt kiếm bằng 2 tay, bật kỹ năng “Nhanh Nhẹn” chặt rồi chém theo nhưng gì mình tự tập luyện từng con từng con Zombie ngã xuống. Dương đã làm rất tốt. Với sức mạnh vượt trội cộng thanh kiếm sắc bén và tận dụng tốt kỹ năng, lợi thế cầu thang hẹp Dương nhanh chóng gạ đám Zombie đó. Dương dính đầy máu thịt do những con Zombie bị chém văng lên người, cậu ngồi dựa vào cầu thang nghỉ mệt.
“Thịch… thịch… thịch…”
Từ dưới lầu, tên bảo vệ to lớn của trường đã hóa Zombie đi lên, hắn nghe thấy tiếng ồn khi Dương chiến đấu với lũ kia và đến đây. To lớn đến đáng sợ, hắn gầm lên rồi lao về phía Dương, Dương may chóng bật lại “Nhanh Nhen” 2 tay cầm kiếm chém từ trên xuống vào đầu tên to xác ấy. Thanh kiếm chạm vào đầu hắn trượt qua làm rớt cả 1 mảng da to nhưng không đứt vào xương đầu của hắn được.
Dương: (Ụ má da nó dày và cứng thế, chém thế mà chỉ đứt da, hình như lưỡi dao chém đến xương sọ thì trượt ra vì nó quá cứng, má gặp thứ dữ rồi phải làm sao đây…)
Tên Zombie to không cho cậu thời gian suy nghĩ, hắn vồ đến Dương né vội qua 1 bên, 1 bàn tay hắn quơ ngược lại trúng người Dương làm cậu văng xa trúng vào lan can đau điếng.
(Móa… nó còn biết biến chiêu, rõ ràng Zombie chỉ lao vào hụt thì thôi, tên này còn quay tay ngược lại tấn công mình. Đau quá, không biết có bị gãy xương không, nguy rồi không đứng dậy được).
Tên Zombie 1 lần nữa lao vào cắn, Dương hạ rạp sát người, đặt cán kiếm xuống nền dựng đứng nó lên, thanh kiếm đâm xuyên từ cuống họng tên Zombie ngược lên đầu, hắn gầm lên rồi đổ gục trên người Dương. Dương vận mọi sức mạnh còn lại đẩy cái xác to ấy qua một bên nằm luôn xuống sàn rồi thở hổn hển.
Lúc sau Dương đạp lên cái đầu đó rút thanh kiếm ra, mệt mỏi rã rời, Dương đứng dậy đi lên cầu thang.
“Ting” Al:
Dương hiểu ngay cậu nín thở mở cái xác ra tìm kiếm, Dương nhặt được 1 viên Tinh Hạch màu trắng, Dương chưa biết nó sử dụng thế nào, hệ thống cũng không biết nên cậu cất nó vào nhẫn rồi đi tiếp.
Dương lúc này bước đi chậm chạp, cậu đã dùng hết thể lực để sử dụng kỹ năng Nhanh Nhẹn, cậu cất kiếm vào nhẫn, mệt mỏi lôi các bàn ghế cây gỗ đang chắn ngang trên cầu thang. Đến khi nghe tiếng ai đó gọi tên Dương thì cậu đã gục xuống ngất đi.
Trinh: “Dương, Dương phải em không, anh, anh ơi là Dương mau đỡ trò ấy vào trong”
Lát sau Dương tỉnh lại, ngồi cạnh mình là cô Trinh chủ nhiệm của cậu, Dương nhắm mắt không ngồi dậy vì cậu đang nghe mọi người tranh luận gay gắt.
Thầy Hải: “Bên ngoài hết hy vọng rồi, ở đây cũng hết thức ăn rồi, bây giờ còn rước thêm của nợ này nữa, lúc nảy không bỏ mặc nó luôn đi”
Trinh: “Anh là thầy giáo đó, cậu ấy còn là học sinh của lớp tôi, anh nói thế mà nghe được à”
Thầy Hải: “Đúng rồi, tôi nghe lời em, tôi nghe lời em nên mới quay lại cùng em đi kiếm học sinh của mình, tôi vì em mới đi theo bảo vệ em, bây giờ cả 2 sắp chết ở đây rồi này, biết thế lúc đó tôi đi theo nhóm giờ đã ở khu an toàn ăn bánh uống nước rồi”
Trinh: “Em có muốn đâu, sau khi kiểm tra học sinh em thấy còn thiếu khá nhiều, nghĩ các em còn kẹt trong lớp nên trong thời gian chờ quân đội đến em đi tìm các em ấy thôi, em cũng đâu muốn bị kẹt ở đây”
Dương: “Cô Trinh”
Trinh: “Dương em tỉnh rồi hả, đây cô đỡ em dậy, em sao rồi, sao em vào được đây?”
Dương: “Lúc nảy em bên ngoài quan sát dưới sân có 1 nhóm bạn học xông ra từ nhà thi đấu, em còn thấy bên đây có người đang nhìn xuống nên em nghĩ mọi người còn trong đây mới xông vào”
Thầy Hải: “Ăn may thôi, nghĩ mình là anh hùng à? Bây giờ còn bị kẹt chung”
Dương: “Thầy nói khó