Hàng xóm dâm đãng 2
– Rồi. Bây giờ anh tóm tắt lại cho Nhiên nghe ha. Việc tổ chức tiệc cưới của em với bé Hạnh anh đã giao trọn trách nhiệm cho Thảo Nguyên với sự phụ giúp của Quỳnh Tiên. Hai người hàng xóm này của anh em mình sẽ lo cho bữa tiệc diễn ra chu đáo nhất, tốt nhất từ đầu cho tới cuối… Sẽ dành cho em với bé Hạnh một căn phòng sang nhất, đẹp nhất hoàn toàn miễn phí để buổi tối hai đứa có thể ở lại… làm gì đó… anh không biết…
Tường cười vang rồi nói tiếp:
– Chi phí cho tất cả tiệc cưới anh đã báo bên kinh doanh là người nhà của anh… mà người nhà thì chủ trương của Tập đoàn cho xuống tới công ty là miễn giảm vài chục phần trăm… Mừng đám cưới cho hai đứa mà anh coi như em trai, em gái của mình… tất cả những việc đó là những việc mà anh có thể giúp em được trong khả năng của mình…
Nhiên nắm chặt hai bàn tay Tường, xúc động:
– Em thay mặt cho cả nhà rất cảm ơn anh Tường nhiều lắm… Em không biết nói gì bây giờ… lúc đầu mẹ Hiền với mẹ em chưa biết thuê ở đâu thì lại nhờ chị Thảo Nguyên nhắc giùm… em mới sực nhớ mình có ông anh làm chức bự ở nhà hàng khách sạn ngay sát vách mà không nhờ… Em xin lỗi…
Tường bật cười ôm vai Nhiên rất thân tình:
– Mày lại nói lung tung… Anh là thằng mồ côi từ nhỏ, không có gia đình… từ lúc về đây ở, làm dân xóm này chỉ toàn nhận được nhiều tình cảm của mọi người, làm được gì cho mọi người trong tầm tay là anh không từ chối… Nhất là…
Giọng anh trở nên bùi ngùi, trầm xuống:
– Anh coi mày với bé Hạnh như hai đứa em ruột… Cho nên với anh, đây là bổn phận của một thằng anh với hai đứa em… Mày mà còn nghĩ tới chuyện ơn nghĩa hay cảm ơn này kia… là anh không thích đâu, hiểu chưa… Bây giờ thích ngồi chơi thì… ngồi một mình, không thích thì về lo việc sắp tới… Anh phải đi tắm một cái đã…
Nhiên bật cười đứng dậy:
– Trời đất… Anh đi tắm còn biểu em ngồi đây làm gì… Thôi, em về… Vậy nghe anh Tường… Em cảm…
Thấy Tường trợn mắt, Nhiên nín ngang không dám nói tiếp, thò tay gãi gãi đầu rồi bước ra cửa… Tường nhìn theo sau lưng Nhiên lắc đầu, môi anh nở nụ cười đôn hậu, ấm áp… Phải, anh là thằng nhỏ mồ côi, may mà được hai vợ chồng già không con hay làm từ thiện nuôi nấng… Tình cờ gặp anh, nhận anh làm con nuôi lo cho anh ăn học tới nơi tới chốn… Nhưng lòng anh vẫn luôn ân hận một điều là khi anh vừa học xong thì cả hai ông bà đều qua đời trong một tai nạn máy bay ở nước ngoài khi đi thăm bà con… Di chúc mà sau đó luật sư đọc cho anh biết anh lại càng thấm thía tình nghĩa của ông bà hơn, khi một nửa gia tài của ông bà là để lại cho anh… nửa kia biếu cho một hội từ thiện chăm lo cho trẻ mồ côi… Căn nhà mà anh đang ở bây giờ chính là trong một nửa gia tài mà ông bà để lại cho anh… Cảm nghiệm được tình người lúc khốn khó nên anh không bao giờ từ chối giúp đỡ người khác trong khả năng của mình…
…
Vừa thò tay tắt đèn phòng khách tính chui vô phòng nằm nghỉ ngơi, đọc vài trang sách thì có tiếng chuông gọi cổng… Đang nắm tay cửa nên Tường làm biếng bước tới chỗ bật đèn, anh mở cửa rồi lò dò trong bóng tối bước qua khoảng sân nhỏ… Một bóng người có dáng nho nhỏ đứng sát ngoài cánh cổng…
– Ai vậy?
– Chú… là con… Tâm Anh nè…
Tường mở khóa mở cánh cổng thò tay kéo cô bước vô trong. Khép cánh cổng tự cài chốt khóa, anh nắm bàn tay nhỏ mềm dịu kéo vô nhà…
– Sao không nhắn hay điện cho chú…
Tâm Anh cười khúc khích, tiếng cười nhỏ mà trong veo:
– Con tính qua nhà chị Linh chơi mà chỉ đi đâu mất… Về ngang qua nhà chú, vừa thấy đèn sáng… bấm chuông cửa xong thì đèn tắt… con tính đi về luôn rồi mà sợ chú la… nên con đứng chờ…
Nãy giờ trong người Tường thật bình thường, anh chẳng hề mơ tưởng gì nhưng sự xuất hiện đột ngột của cô gái nhỏ mà mấy bữa trước đã cùng Ngọc Linh leo lên giường anh… làm anh… tự nhiên cảm thấy căng thẳng… Cũng may là nãy giờ anh làm biếng không bật đèn phòng khách và ngoài sân nên chắc không ai thấy được Tâm Anh bước qua cổng nhà anh… Nghĩ tới đây, Tường lắc lắc đầu tự cười thầm vì ý nghĩ bật lên… Nắm bàn tay của cô trong tay, Tường dẫn cô theo đi một hơi vô thẳng trong phòng ngủ sáng đèn của anh, giờ anh mới nhìn ngắm kỹ càng… Mái tóc đen được cô túm ra sau gáy cột lại bằng một sợi dây thun màu vàng. Khuôn mặt tươi trẻ, sáng lung linh với hai con mắt đen láy, to tròn đang nhìn anh nửa ngượng ngập, nửa si mê… Bầu ngực cô căng tròn dưới làn vải váy xòe ngang trên đầu gối…
Tường ngồi xuống giường, kéo cô lại đứng giữa hai chân anh. Đặt tay lên bờ mông căng giữ lại như sợ cô chạy mất, anh ngước mắt nhìn cô:
– Đứng lại ngoài cổng chờ chú để làm gì…
Đôi má hơi phính mịn màng đỏ lên, cô chớp chớp mắt:
– Con… con cũng không biết nữa… Lúc đó trong đầu con… nó… nó…
Thấy cô mắc cỡ ngập ngừng, anh xoa xoa nắn nắn lên cặp mông cô:
– “Nó…” cái gì… nói ch&uacu