Hận tình
Không quan tâm hắn nghĩ gì, lão quỷ tiếp tục nói: “Tôi có biết chuyện của cậu.”
Tiếng cười của hắn bỗng im bặt, không khí giữa hai người chợt đông cứng lại, hắn không thích người khác nói đến chuyện của hắn, lại cực kỳ căm ghét việc người khác thương hại hắn.
“Không phải việc của lão.” Mạnh Đức lảo đảo chống tay đứng dậy, một buổi tối đẹp đẽ bị lão quỷ phá hỏng, hắn sẽ trở về nhà, nốc nốt chai Vodka rồi để bản thân lãng quên tất cả trong một khoảng thời gian.
“Cậu cứ từ từ.” Lão quỷ giơ tay ra ngăn hắn lại. “Cậu có biết vì sao tôi vẫn chơi gái tốt chứ?” Lão nhìn hắn mà nhe răng cười, lộ ra hàm răng đều tăm tắp nhưng lại ố vàng không chịu nổi, nói đoạn, lão lôi từ trong túi quần ra một gói nhỏ trong suốt, bên trong hai viên thuốc nhìn không ra là loại gì.
“Hừ! Không phải lão trộm ở đâu được mấy viên Viagra đấy chứ?” Mạnh Đức khinh bỉ, giở trò này ra với hắn sao. “Hay là lão kiếm được ‘thuốc’ ở đâu đấy?”
“Cậu cứ tin tôi!” Lão quỷ làm ra một bộ bí ẩn.
Giật lấy gói thuốc, mở ra, ngửi ngửi, ừm, không có mùi gì đặc biệt, Mạnh Đức nhìn lão mà dở khóc dở cười, “Lão bớt xem Châu Tinh Trì đi.” Nói rồi, hắn thản nhiên ném hai viên thuốc vào miệng, tiện tay đưa miệng chai rượu lên, làm một ngụm rượu đưa hai viên thuốc xuống bụng.
Một phút, hai phút… năm phút, hắn nhìn sang lão quỷ, “Lão không phải cho ta dùng thuốc rởm đấy chứ, có thấy cái mẹ gì…”, chưa kịp nói xong câu, chai rượu bỗng tuột khỏi bàn tay hắn mà rơi xuống, lão quỷ nhẹ nhàng thuần thục đón lấy chai rượu khỏi rơi vỡ phí phạm, đồng thời cũng đỡ luôn cả thân thể hắn lúc này đang chuẩn bị tiếp xúc với đất mẹ.
“May quá, rơi vỡ thì phí của giời.” Lão quỷ lẩm bẩm, nói rồi, lão quay đầu ra một góc không có bóng người, huýt một tiếng nhẹ, một màn thần kỳ xảy ra, một người giống như từ trong hư vô hiện ra tiến về phía lão.
“Cậu đem người thanh niên này về giúp tôi.” Lão đẩy cơ thể lúc này đã mềm oặt ra của Mạnh Đức về phía người vừa tới rồi xoay người đi, không quên cầm chai rượu đưa lên miệng nhấp nháp một cách đầy phong cách từng ngụm rượu. “Đúng là biết chọn rượu.” Lão lẩm bẩm.
Người đàn ông vừa đến khuôn mặt không cảm xúc, nhiệm vụ của hắn chỉ là đảm bảo lão quỷ không gặp rắc rối gì cả, còn lại thì kệ lão muốn làm gì thì làm. Hắn hơi cúi người vắt cái thân xác Mạnh Đức lên vai rồi bước theo sau lão quỷ, đến một căn nhà gần đó.
…
“Yên tâm đi, mấy viên thuốc đó chỉ là chút thuốc ngủ cộng với chất dẫn thôi, hắc hắc, tôi sẽ ‘chăm sóc’ cậu cẩn thận.” Lão quỷ lẩm bẩm trong miệng mình như thì thầm với hắn trong khi tay đang điều chỉnh các loại máy móc còn đôi mắt thì nhìn chăm chú vào màn hình lúc này đang thể hiện đủ các loại thông số, trong khi đó, Mạnh Đức thì nằm ở trên giường, tay, chân, người được cố định bằng các vòng đai, hắn vẫn còn chưa tỉnh lại.
“Tôi không có lừa dối khi nói rằng sẽ giúp cậu, kể cả việc giúp cái thứ kia của cậu mạnh mẽ hơn cũng là sự thật… hắc hắc, chẳng qua là việc tốt không bao giờ quá dễ dàng mà thôi, cậu nên cầu nguyện sẽ thành công đi nhé, vì nếu không… hắc hắc…” Lão quỷ tiếp tục lẩm bẩm độc thoại còn ánh mắt của lão dần hiện lên một chút hưng phấn bệnh hoạn.
“À này, cậu đi gọi cho mụ Kiều, bảo mụ ta đem đến… ừm, tầm bốn năm em gái, nhớ là chọn mấy em hàng xịn, sạch sẽ vào nhé, đằng nào thì cậu ta cũng là dạng quý nhân, để mấy em hàng cấp hai phục vụ cũng làm hỏng đi đẳng cấp của cậu ta.” Lão quỷ không quay người lại nhưng người đàn ông nọ cũng đủ hiểu là đang nói với mình, hắn không trả lời mà quay người đi thực hiện yêu cầu của lão.
“Năm em không biết có đủ không nhỉ? Chắc là đủ…” Lão lại lẩm bẩm, nhưng rồi như nhớ ra điều gì, lão quay đầu nói vọng về phía thân ảnh người đàn ông nọ: “Bảo mụ Kiều cũng đến luôn nhé!” Lão nở một nụ cười dâm đãng… nhân tiện luôn, haha.
Kiểm tra một chút lại các thông số, đã đạt yêu cầu, đến lúc rồi, lão quỷ xé vỏ bọc của một chiếc xy lanh mới ra, chọc đầu kim vào một bình thuốc nhỏ, từ tốn rút cạn thứ dung dịch bên trong đó, nhẹ búng cho không khí bên trong xilanh được dồn hết lên trên rồi phun ra ngoài, kéo theo là vài giọt thuốc cũng tuôn ra. Một giọt thuốc rơi trên mu bàn tay, lão quỷ thè lưỡi ra liếm trọn rồi nuốt vào bụng: “Hàng này không phải ai trên đời này muốn cũng có được đâu nhé, cậu nên cảm thấy may mắn đi.”
Lão quỷ tiến về phía Mạnh Đức với chiếc xy lanh trên tay, lão vỗ vỗ xuống tay hắn cho ven nổi lên, thuần thục hơn cả những con nghiện lâu năm mà đâm mũi kim tiêm vào mạch máu của hắn, một dòng chất lỏng xa lạ truyền vào trong cơ thể của Mạnh Đức, hòa trộn vào dòng máu rồi đưa trở về tim, tại đây nó sẽ được bơm đi khắp cơ thể, điều gì sẽ xảy ra, có lẽ chỉ có lão quỷ mới biết.
“Vốn là thuốc này tỉ lệ thành công rất thấp, từ trước đến giờ chỉ có một người duy nhất, hắc hắc, đó là tôi, tuy nhiên gần đây tôi mới sáng chế ra một loại chất dẫn, để xem tạo hóa của cậu thế nào nào…” Lão quỷ rút kim tiêm ra khỏi người hắn rồi quay lại phía đống máy móc của lão, với tay lấy chai rượu Vodka lúc này đã sắp cạn đáy, lão ngửa cổ trút nốt những giọt cuối cùng vào miệng, nhấp nháp, chờ đợi kết quả thí nghiệm.
…
Mạnh Đức có một giấc mơ, trong đó, hắn vác cái dương vật vĩ đại của hắn đại sát tứ phương, hắn chinh phục và đòi được lại Thanh Nhung bằng thứ vũ khí hủy diệt của hắn, còn Minh Đoàn thì quỳ sấp phía trước mặt hắn, trần truồng, khuôn mặt vô hồn, liếc nhìn xuống dưới háng thì con cặc vốn hùng dũng của hắn nay chỉ còn như của đứa trẻ mới sinh, những dòng tinh dịch trắng nhợt rỉ ra trông mà tội nghiệp.
Thanh Nhung lúc này đang uốn éo thân thể nuột nà, mỹ miều của nàng để dâng hiến lên cho hắn tận hưởng, trong miệng thì không ngừng tuôn ra những âm thanh rên rỉ mê người, “Ahhh… tuyệt quá anh yêu ơi! Em chỉ yêu mình anh thôi… Nhẹ thôi anh, đừng làm đau em bé, nó là con của anh đấy… đêm đó anh đã gieo vào em hạt giống của anh anh biết không…”
Hắn cảm thấy một sự thỏa mãn không gì sánh được, nhìn gương mặt đỏ hồng do sung sướng lúc này đang rịn ra từng giọt mồ hôi của Thanh Nhung, hắn mơ tưởng về một tương lai đẹp đẽ, nơi mà hắn và nàng sẽ sống với nhau hạnh phúc mãi mãi về sau, nàng sẽ sinh cho hắn thật nhiều đứa con. Mạnh Đức ngẩng mặt lên nhìn về phía Minh Đoàn, hắn muốn nhìn vẻ mặt đau khổ của tên kia, muốn nói cho kẻ kia biết rằng nàng bây giờ đã thuộc về hắn… nhưng những gì hắn nhìn thấy lại không giống như hắn nghĩ, Minh Đoàn lúc này nhìn lại hắn với một ánh mắt trêu tức, như thể nói rằng hắn l&ag