Gái Gú Việt Nam

Hắn – Tác giả Kinh Bích Lịch

Phần 40
Vừa về tới nhà, bước vào ngõ thì đâu đó tiếng bàn tán xôn xao vang lên, hắn thấy ba má đang chụm quanh cái radio nhỏ ra vẻ chú tâm lắng nghe chuyện gì đó. Hắn cũng tò mò bước tới đàng sau họ, nghĩ thầm và vui mừng vì mọi người không ai chú ý tới hắn, chắc sẽ không “tra khảo” chuyện hắn chơi suốt đêm qua. Thì lúc đó hắn cũng vừa nghe được, tiếng đều đều buồn buồn của nữ xướng ngôn viên phát ra:

“Nhạc sĩ Trịnh công Sơn sinh 1939, đã vĩnh biệt cõi trần tại Bệnh Viện Chợ Rẫy, tin được lập lại tại TP HCM ngày 1 tháng 4 năm 2001, trong khi bước qua tuổi 62…”

Bất giác hắn phải nhíu mày châm ngẫm… Cái tin không đến nổi làm chấn động mọi người, nhưng tất cả ai nấy cũng tỏ vẻ ngậm ngùi tiếc thương – bộc lộ hẳn qua nét mặt – cho một nhạc sĩ thiên tài vừa mới ra đi. Hắn cũng vậy, bỗng thấy chạnh lòng tiên tiếc, nhất là khi bản nhạc tình đó lại phát lên: “Hạt bụi nào hóa kiếp thân tôi để một mai ta về làm cát bụi. Ôi! Cát bụi mệt nhoài tiếng động nào gõ nhịp khôn nguôi…” – làm cho tâm hồn hắn thấy lao xao bận bịu, gai ốc chợt nổi khắp mình mẩy, trái tim chợt nhói lên, hắn đang nghĩ tới cô Kim Anh đây mà, cô cũng là người rất ái mộ những bài nhạc bất hủ của ông. Không biết giờ này cô đang làm gì ở nhà? Sao mà hắn thấy nhớ cô quá! Cô ơi em nhớ cô quá! Chỉ mới có hai ngày không gặp cô thôi mà sao hắn cảm giác dài như cả tháng!

Suốt ngày hôm đó, lúc nào đài phát thanh và TV cũng truyền tin về cái chết của nhạc sĩ TCS, làm hắn cũng bận lòng nghĩ mãi về cô, không biết mai này đi học sẽ nói lời chia sẻ gì với cô vì hắn biết rằng cô sẽ tiếc nuối lắm, đã là một người mến mộ những dòng nhạc dịu dàng đầy kích cảm sâu sắc của ông từ lâu, cô sưu tập rất nhiều những album của ông. Rảnh rỗi cô hay bắt nhạc lên hát, tập hát, và hát rất hay. Cũng vì tiếng hát đó của cô mà hắn ngưỡng mộ cô nhiều hơn nữa…

Chiều đó hắn đi dạo một vòng quanh SG, trên con đường Nguyễn Huệ và Võ văn Tần khắp nơi đều bày biện những đĩa nhạc của TCS ra trước ngõ như là Người về bỗng nhớ, Ru tình, Biển nhớ, Như cánh vạc bay, Cỏ xót xa đưa, Ướt mi, Một cõi đi về, Bên trời hiu quạnh, Em còn nhớ hay đã quên… người ta đổ xô đi mua đĩa nhạc như là sẽ không bao giờ còn được bán mai sau nữa vậy hoặc có lẽ họ vừa để tưởng nhớ vừa để tỏ lòng ngưỡng mộ một người thiên tài âm nhạc đã từ giã.

Vậy đó, hắn đã đoán trước được chuyến đi dạo ở SG sẽ không mua được tập nhạc nào cả cho cô. Tính ra thì cái nào cô cũng đã có hết rồi. Hắn không mua nhưng cũng muốn lang thang. Đi tới đâu thì đi, miễn sao hắn muốn được một mình tịnh tâm nghĩ về cô, được một mình rong ruổi giữa phố xá Sài Gòn, giữa con nắng vàng nhạt của buổi chiều ảm đạm mà người buồn cảnh có vui đâu bao giờ!

Ngày đó hắn đã đến – là ngay thứ Tư 4 tháng 4 năm 2001 – một ngày mà có hàng chục ngàn đồng bào ái mộ cho một nhạc sĩ tài ba đã qua đời – đến tiễn đưa, ngày mà hắn chờ đợi suốt ba ngày qua để có dịp tiếp xúc cùng cô. Bởi hắn biết rằng hôm đó cô đã xin nghỉ dạy 2 tiết cuối để ra đứng ở dọc đường SG, để chào tiễn biệt đoàn xe tang đi về hướng Gò Dưa, tỉnh Bình Dương, để tiễn đưa ông lần cuối. Hắn cũng xin nghỉ ngày đó và đón cô ở cổng trường với sự ngạc nhiên mừng rỡ vì sự chú đáo của hắn. Hai cô trò cùng nhau đi mua một vòng hoa lớn phúng điếu. Khi tới dọc đường SG, cả hai cô trò lại càng ngạc nhiên hơn vì có rất nhiều người trẻ là sinh viên, học sinh hôm nay đều xin nghỉ học để đến cùng tiễn đưa.

Chen chúc giữa dòng người tấp nập, hắn tìm cách bắt chuyện với cô nhưng hình cô biết là hắn muốn gì, cô chỉ cố tình nói với những gì cần phải nói mà thôi, phần nhiều chỉ gật gù cho qua chuyện. Hắn tức lắm nhưng chẳng biết làm sao hơn. Chờ đó gần cả tiếng đồng hồ, cái nắng chang chang giữa buổi trưa hè làm mồ hôi cả hai rịn ra ướt cả áo. Nhìn thấy lưng cô ướt đẫm hắn chợt nhớ tới ngày nào cùng cô đi đò trên con sông Kinh Xáng, cô dạy hắn cách đẩy máy chân vịt cho tàu chạy, lúc đó cô đẹp lắm, bây giờ cũng vậy cứ như con búp bê!

Đoàn xe tang cuối cùng cũng đi qua, ai nấy cũng ngậm ngùi thương tiếc, một số thì xầm xì, kẻ khen người chê, những em bé chạy dọc theo hai bên để nhìn cho kỹ. Hắn cũng giúp cô ghé dâng vòng hoa cho đoàn xe, rồi đứng nhìn cho khi mất hút ở phía xa con đường.

Trở về với thực tại, hắn không biết điều kế tiếp phải làm gì, hắn mong có một cơ hội để trò chuyện với cô mà từ nãy tới giờ còn chưa có dịp. Thôi thì mời cô đi ăn, nhưng cô cứ bảo là không đói, không muốn ăn. Hắn gợi ý tới “quán cơm Bà Cả Đọi” để ăn vì biết rằng cô thích ăn ở nơi này. Cảm động v