Gái Gú Việt Nam

Hắc Long – Quyển 1

Phần 22
Đêm đến…

– Anh à, mình đi dạo đi. – Lưu Ly gọi Thiên khi hắn đang chuẩn bị tinh thần cho cuộc chiến sắp tới.

– Hả? Đi dạo? Em có nhầm không vậy? – Thiên ngạc nhiên với câu nói của cô.

– Ư, đi dạo cho có tinh thần chiến đấu mà, đi đi… – Lưu Ly nói xong không để Thiên trả lời mà cô kéo hắn rời khỏi nhà.

– Hôm nay trăng sáng quá ha? – Lưu Ly tung tăng trước mặt Thiên trong khi hắn vẫn đang đăm chiêu nghĩ ngợi.

– Này, hôm nay khách đường xa đến sao không ra đây ngắm trăng cùng ta luôn đi. – Lưu Ly đang vui vẻ bỗng dưng cô nói buâng quơ nhưng đó không phải nói đùa, ngay lập tức hai thân hình vụt đến đứng trên cây cạnh chỗ Lưu Ly và Thiên đang đứng.

– Ngày tàn sắp tới mà cô em vẫn vui vẻ được sao? – Hắc điêu nói đồng thời ve vẩy cái quạt trên tay.

– Ngày tàn sắp tới thì phải ngắm cảnh đẹp nhân gian lần cuối chứ? Hihi… – Lưu Ly vẫn vui cười.

– Vậy sao? Xem ra cô em làm sát thủ trong thành phố này mà không ai biết là đúng, tính cách vui vẻ thế này ta còn tưởng là nhầm mục tiêu rồi chứ? – Hắc điêu đáp, mà cũng chỉ có hắn nói chuyện với cô thôi còn hai người kia thì một tên vẫn nhìn trăng còn một tên thì nhìn Lưu Ly hết vẻ ngạc nhiên.

– Ta đâu dám nhận danh hiệu đó với lại ta cũng đâu phải sát thủ.

– Vậy sao? Chả lẽ 3 cái mạng ngoài kia là tự sát sao? – Hắc điêu giả vờ ngạc nhiên, hắn có cái tính rất hay vờn con mồi trước lúc ra tay.

– Ồ, hai người đến đây vì chuyện đó sao? Nói thật thì ta cũng cảm thấy hơi quá tay, tính ra chỉ muốn đỡ 3 cái hàm kia thôi ai ngờ quá tay lấy thẳng 3 mạng. Ta sai rồi, hic hic… – Lưu Ly giả vờ khóc trước vẻ mặt ngạc nhiên của Thiên.

– Vậy các ngươi muốn làm gì. – Lúc này Thiên mới lên tiếng.

– Ồ, thiếu niên này chả lẽ là người yêu cô em sát thủ này sao? – Hắc điêu nói cười.

– Đúng vậy, các ngươi muốn làm gì cô ấy, muốn giết vợ ta thì phải bước qua xác ta trước đã. – Thiên nói lòng đầy quyết tâm.

– Ồ! Vậy sao? Ta sợ lại quá tay giống cô em này đó, haha… – Hắc điêu nói đồng thời tay phe phẩy cái quạt lông quạ.

– Cứ thử đi. – Thiên đứng trước mặt cô nhìn hằm hằm vào Hắc điêu. Hắc điêu thì không lấy gì làm lo mà còn rất vui. Vốn dĩ hắn chưa thấy sợ vì hắn không cảm nhận được sát khí của hai người kia. Ở Lưu Ly do cô là tiên tộc nên cô không có sát khí. Nói qua thì sát khí dường như chỉ có ở Ma giới và những tên sát thủ ở nhân giới.

– Được! – Hắc điêu nói một cách rất vui vẻ.

– Từ đã. – Lưu Ly lên tiếng.

– Cô em có chuyện gì sao?

– Ta muốn kẻ thù của các ngươi là ta còn anh ấy coi như chỉ là mạn khởi động thôi, các ngươi không được quá tay.

– Cô em càng ngày càng thú vị rồi đó, ta thích, haha… – Hắc điêu nghe câu ấy làm hắn bật cười, hắn nghĩ cô sẽ đánh với hắn thay vì tên này nhưng xem ra cô ta cũng muốn thử coi thực lực của hắn.

– Ngươi thấy sao? – Lưu Ly nhìn Hắc điêu.

– Được, ta sẽ cố gắng. – Hắc điêu nói một cách bất đắc dĩ, hắn cũng rất thích vờn mồi theo kiểu này.

Nói xong thì hai thân hình lao vào nhau, Thiên chủ động tấn công trước còn Hắc điêu thì ngược lại, hắn không trả đòn mà chỉ né và cười đùa cùng chiếc quạt.

– “Bụp… ahhh… ” – Thiên ăn một cướp lùi ra mấy mét.

– Ôi za! Ta qua tay rồi, hihi… – Hắc điêu cười nhẹ. Điều đó khiến cho Thiên càng thêm tức giận. Hắn lập tức lao vào lần nữa, hắn cố gắng đánh một cách nhanh và hiểm nhất nhưng không chạm nổi vào người Hắc điêu dù chỉ một lần.

– Ấy za, ra đòn nhanh phết nhỉ nhưng cần có đầu óc tốt hơn một chút, ra đòn cần tính những đường đi nước bước sau đừng chăm chăm để ý đòn của mình vừa ra nhé anh bạn, hihi… – Hắc điêu vừa né vừa nói, lời hắn chỉ dạy cho Thiên quả không sai. Khi đánh nhau mình ra đòn thứ nhất thì phải tính đòn thứ 3 mình ra như thế nào, có như vậy mới tạo được độ hiểm của đòn đánh. Thiên vẫn đánh, dường như hắn chả quan tâm tới câu nói của Hắc điêu.

– “Bốp… bụp… ahhhh… ” – Thiên lại bị dính đòn.

– Ta nói nè anh bạn, cậu chỉ có sức khỏe chứ độ nhanh và chuẩn xác của cậu chưa có đâu. – Hắc điêu vẫn nói cười, Thiên càng ngày càng tức.

– Ta giết ngươi, ta sẽ giết ngươi. – Thiên đang rất tức giận, không phải những câu nói đó mà là sự thảm hại của hắn, hắn đứng trước mặt vợ đánh nhau với con người bằng xương bằng thịt kia mà đến nỗi một cái chạm nhẹ vào người hắn cũng không được.

Thiên vẫn lao vào đánh một cách mù quáng và đòn thứ 3 hắn nhận phải không nhẹ như hai đòn trước.

– “Xiếc… phụp… ahhh… ” – Đó là tiếng kêu của Thiên khi hắn bị lông quạ từ chiếc quạt cắm vào vai.

– Anh ơi, đánh nhau phải biết kiềm chế cảm xúc, đừng đánh nhau theo lối mù quáng như vậy. – Lưu Ly lắc đầu nói khi cô thấy Thiên sau ải huấn luyện ma t