Gái Gú Việt Nam

Đời học sinh – Quyển 1

Phần 10
6H chiều trời nhiều mây gió nhẹ, tôi lúc này đã hoàn toàn khỏe hẳn. Mặc dù đã xơi tốt số trái cây của Lan mang đến nhưng bụng vẫn còn đói cồn cào, muốn đi mua một chút gì đó nhưng sợ lúc tôi đi lại không ai canh chừng nhỏ Phương đang ngon giấc ở giường bên, lỡ nhỏ bị mê sảng nữa thì khốn. Vừa bước ra khỏi cửa hít thở không khí trong lành thì.

– … choảng…

Nghe tiếng ly vỡ sau lưng, tôi quay lại thì thấy nhỏ Phương đã thức từ lúc nào. Vẻ mặt giờ đang hoảng hốt, cái ly nước nóng để trên bàn cạnh giường thì giờ đã vỡ tan tành dưới đất. Xâu chuỗi những hình ảnh lại tôi biết chắc là nhỏ vừa tỉnh dậy nên khát nước định lấy cái ly nước trên bàn uống ai ngờ là nước sôi nên giật mình làm vỡ ly đây mà. Tôi vội rót ly nước khác đưa cho nhỏ, trông nhỏ uống ừng ực mà thấy tội.

– Hết khát chưa?

Gật.

– Đã khỏe chưa?

Gật.

– Ừm… lần sau đừng có hấp tấp quá nghe chưa! – Tôi thở dài nhìn tay nhỏ đỏ ửng lên do cầm ly nước nóng, cũng may mà không bị bỏng.

Nhỏ chỉ biết gật đầu trả lời những câu hỏi của tôi, mặt thì cúi xuống ít khi nhìn vào tôi trừ trường hợp nổi cơn lôi đình. Một ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi, thế là tôi lấy hai tay chộp lấy mặt của nhỏ ngước lên nhìn thẳng vào mắt tôi… 1 giây… 2 giây… 3 giây… 4 giây. Chưa đầy 5 giây mặt nhỏ đã đỏ lừng, hai má nóng hỏi. Nhỏ hốt hoảng lấy chăn chùm kín bít từ đầu tới chân làm tôi cứ chết trân ra chả hiểu gì sấc!

– “Bộ mặt mình dễ sợ lắm sao mà nhỏ hốt hoảng đến thế nhỉ, cũng đâu đến nổi tệ, chỉ hơi gian gian tý thôi mà. “

Bụng tôi đã bắt đầu sôi cồn cào, nhỏ thì cứ trùm mền.

– Nè! Có đói bụng không? Đi ăn tối đi!

– … – Không trả lời.

– Im lặng là đồng ý đấy nhe!

– … – vẫn im ắng.

– Thôi được! Nếu Phương đi không nổi thì để Phong bế đi vậy! Xem ai sướng biết liền!

Vừa chạm tay vào tấm chăn thì nhỏ đã bật tung dậy làm tôi suýt bật ngửa. Nhỏ ngồi dậy lườm tôi bằng cặp mắt tóe lửa. Đấy tôi nói có sai đâu, mỗi lần nổi cơn lên nhỏ mới dám nhìn thẳng vào mặt tôi mà.

Nhỏ phùng má lên làm mặt giận quay đi chỗ khác. Thấy nhỏ thế, tôi không làm căng nữa, bèn hạ giọng.

– Thôi đi ăn đi! Phong đói lắm rồi nè!

– … – Nhỏ vẫn trơ trơ.

– Bộ Phương không đói sao?

– Ọc… ọc… ọc… ọc.

Tuy nhỏ không trả lời nhưng bụng của nhỏ đã trả lời tất cả, thoáng thấy nhỏ nhíu mày nhìn vào bụng tôi phì cười lắc đầu, người gì mà cứng đầu thế không biết! Không đợi nhỏ phản ứng tôi kéo tay nhỏ ra ngoài luôn, đang đói bụng mà. Được chừng mươi bước nhỏ chợt nắm tay tôi ghì lại.

– Sao thế? – Tôi nhìn nhỏ thắc mắt.

– … – Nhỏ líu ríu chỉ tay lên đầu rồi lên mặt, hai má đỏ ửng.

Nhìn kĩ lại thì mới thấy tóc nhỏ bù xù, khuôn mặt phờ phệch mới biết nhỏ muốn gì.

– Vào trong sửa xoạn nhanh lên đấy! Phong đói rồi! – Nói xong tôi lên băng đá ngồi chờ.

Thật lòng mà nói thì khi trang điểm, bất cứ người con gái nào cũng y như nhau cả, miệng cứ nói là “chờ chút xong ngay! ” Nhưng cứ cho cánh đàn ông chúng mình chờ dài cả cổ không thôi. Nghĩ đến là phát hoảng rồi.

Đã 30 phút trôi qua mà vẫn chưa thấy nhỏ đâu, tôi bắt đầu sốt ruột, bụng cứ kêu réo inh ỏi lên rõ to mà tôi nghĩ cách cả mấy trăm mét vẫn còn nghe. Trời giờ đã nhá nhem tối, gió bắt đầu thổi hiu hiu qua những tán cây nghe xì xào, kì bí làm tôi lại nhớ đến những câu chuyện ma mà nội tôi thường hay kể mỗi khi tôi về thăm quê.

Bất chợt một bàn tay đặt lên vai tôi làm tôi giật bắn người, nhảy khỏi ghế, tim vẫn còn đập thình thịch.

“… Là Phương… ”

Nhỏ đang mặc một chiếc áo len dài màu hồng nhạt, quần ôm nâu với chiếc túi xách nhỏ nhìn rất ư là dễ thương. Tôi cứ đứng ngây người ra, còn nhỏ cứ cười khúc khích. Có lẽ là do lần đầu tiên nhìn thấy Ngọc Phương cười, cũng có lẽ là nhỏ cười rất xinh nên lòng tôi chợt thấy ấm áp lạ lùng, con nhỏ biết cười rồi kia mà.

Tôi chợt sựt tỉnh bởi cuốn sổ nhỏ đưa lên trước mặt tôi:

– [Muốn ăn tối hay muốn ngắm gái? ]

– Hơ… Xin lỗi… tai lần đầu thấy Phương xinh đến vậy!

– [Không thèm tin, con trai dẻo miệng ghê lắm]

– Thật, nói dối cho Phong ế chồng luôn!

– [Đêu] – nhỏ khoanh tay quay mặt đi.

– Thôi được rồi! Đi thôi, còn ở đây nữa Phong xỉu rán chịu đó nhe!

Nhỏ cười hì rồi cũng theo tôi đến nhà xe của trường, may mà ông bảo vệ không khóa cổng nhà xe lại nếu không thì cũng không biết đường nào mà lấy xe rồi.

Cái khó bây giờ là tìm một quán cơm tôi ăn cho vững bụng chứ bún, hủ tiếu, bánh canh ăn vào thế nào cũng đói lại thôi, ngặc một nổi là buổi tối ai lại bán cơm. Còn đang gãi cằm suy nghĩ thì Phương ngồi sau đưa tôi cuốn sổ.

– [Phong đến quán alice gần cổng sau trường mình ấy! ]

Alice là một quán (à quán thì không đúng, phải gọi là một nhà hàng nhỏ), nằm gần cổng sau trường tôi học, tôi cũng chưa có dịp