Địt cả mẹ lẫn chị gái
Điều khiến tôi bối rối là không có động tĩnh gì trong phòng con trai tôi, tôi và con gái cũng không nghe thấy gì khi đến gần cửa. Vốn tưởng hai mẹ con đùa giỡn hay vật lộn, không ngờ lại im lặng như vậy, hiện tượng bất thường này càng khiến tôi bất an, trong lòng có chút lo lắng, sợ họ im lặng thì nguy hiểm hơn là giọng nói ồn ào của họ tại thời điểm này…
Tôi lắc nhẹ nắm cửa và phát hiện cửa đã bị khóa từ bên trong. Tôi thầm nghĩ: “Hai người họ đang làm cái gì bên trong ấy nhỉ?”. Chợt có giọng nói không hài lòng của người con trai từ bên trong truyền đến, và có thể nghe thấy tiếng vợ anh tôi cười khúc khích. Tôi lúng túng nói trong bụng như tự an ủi: “Không sao đâu, không sao đâu. Đùa giỡn ấy mà!”. Thấy có vẻ chắc chắn không mở được nắm cửa, nên tôi bế con gái lùi ra sau. Tôi kéo con gái vào phòng ngủ chính của vợ chồng tôi, định đóng cửa làm lành với con gái nhưng Vương Diễm không muốn.
Sau khi quấy rầy một hồi lâu, Vương Diễm chặn cửa không cho tôi đóng. Nghĩ đến Chiêu Quân và con trai cô ấy bây giờ đang làm gì, tôi không khỏi tò mò và ghen tị, đồng thời cũng có một chút ghen tị không hề nhỏ. Vương Diễm làm như một đứa trẻ con, nói rằng con bé đói và đẩy tôi đi làm bữa sáng. Tôi nhân cơ hội đó ra điều kiện:
– Vậy hôn bố đi, rồi bố nấu ăn bữa sáng.
Cô con gái cong miệng, khịt mũi rồi một mình vào bếp. Một lúc sau, Vương Diễm bưng một nồi mì gói đã nấu chín ra, lấy bốn bộ bát đũa, múc riêng ra bát, gọi vào cánh cửa đóng kín của anh trai:
– Mẹ ơi, ra ngoài ăn sáng.
– Ồ… Ra rồi đây nè!
Vợ tôi đáp lời từ trong phòng con trai vọng tiếng nói ra, ngay sau đó là tiếng ván của giường kẽo kẹt cùng tiếng dép lê, vợ tôi thấp giọng thúc giục:
– Nào! Nhanh lên, nhanh lên…
Tôi có thể mơ hồ nghe thấy tiếng ngâm nga quyến rũ của con trai tôi. Tôi đến và ngồi xuống, vừa ăn mì vừa nhìn vào cửa phòng con trai tôi. Một lúc sau, cậu con trai mở cửa bước ra, mím môi tỏ vẻ rất bất mãn. Tôi bước vào phòng của con trai tôi và thấy Chiêu Quân đang ngồi trên giường của con trai mình, từ từ cài cúc quần áo cho bản thân. Tôi ngồi bên cạnh, thấy cô ấy đầu tóc rối bù, hai má ửng hồng, quần không cài cúc nên hỏi:
– Nè! Vừa rồi có chuyện gì vậy? Thằng bé Tinh Tinh có sờ mông em không?
Vợ tôi gật đầu, không nhìn tôi, thản nhiên nói:
– Tinh Tinh cứ khăng khăng đòi… Vậy nên em để cho thằng bé sờ luôn.
Tôi không nói lời nào, đứng dậy đi ra ngoài. Sau khi ăn sáng, cô con gái nói rằng nó đã mời các bạn cùng lớp ra ngoại ô chơi, và con bé chuẩn bị ra ngoài. Tinh Tinh bảo mẹ mang ít đồ ăn lên, rồi hai mẹ con vào bếp, tôi cũng theo vào, tại nơi bếp con gái tôi nói với Chiêu Quân:
– Mẹ ơi, vừa rồi bố cởi quần sờ mông con.
Chiêu Quân nói:
– Oh! Bố có chạm vào cũng không sao.
Ngay khi tôi bước vào, cả hai im lặng ngay lập tức. Sau khi con gái tôi rời đi, Chiêu Quân nói với tôi:
– Anh á! Đừng quá vội vàng, Vương Diễm luôn mách lẻo em hoài đấy!
Tôi gật đầu, Chiêu Quân không nói gì nữa, chỉ thu dọn và đi làm. Con trai tôi lại trốn trong phòng để chơi máy tính, còn tôi thì ngồi trong phòng khách xem TV chán nản suốt hai tiếng đồng hồ, chán quá tôi trở vào phòng và mở ngăn kéo. Cuốn nhật ký của vợ vẫn để ở chỗ cũ, tôi lấy ra, châm một điếu thuốc, dựa vào gối chậm rãi đọc, thấy có một trang mới, mực còn ướt, ghi ngày đêm qua. Không biết nàng viết lúc nào, có phải là nửa đêm khi tôi ngủ say không?
[- “Hôm nay, tôi đã trao cho anh ấy thứ quý giá nhất. Trên chiếc ghế dài sâu trong lùm cây công viên, anh ấy thò tay vào quần và chạm vào vùng kín của tôi. Tôi chảy rất nhiều máu trắng, tức dâm thủy. Sau đó anh ấy kéo thắt lưng ra, tôi cũng muốn chạm vào cái đó của anh ấy. Tôi không thể giữ anh ấy lại, vì vậy tôi đưa tay vào, anh ấy rất thoải mái mà ưm ưm, và thằng nhỏ rất nhanh đã cứng lên…”]
[- “Thật bất tiện khi hẹn hò ngoài trời trong thời tiết lạnh giá, và chúng tôi thực sự không thích chơi với nhau trong bộ quần áo dày cộp. Anh ấy nói rằng anh ấy đưa tôi đến khách sạn để ngắm cảnh đêm, và tôi đoán xem chuyện gì sẽ xảy ra tối nay, và tôi thực sự rất hạnh phúc. Mong đợi… Chắc chắn rồi, tôi không thể không làm điều đó một lần với anh ấy trong phòng tắm, và anh ấy xuất tinh trên mặt tôi. Sau đó, trên giường, anh ấy lại muốn, lần này anh ấy phớt lờ sự phản đối của tôi mà xuất tinh vào trong cơ thể tôi. Tôi hơi tức giận, anh ấy nói đừng lo lắng, dẫn tôi đến hiệu thuốc mua thuốc tránh thai buổi sáng rồi đưa tôi về nhà.”]
[- “Chồng tôi nhất định hỏi chi tiết nên tôi phải nói cho anh ấy biết. Không ngờ anh ấy lại rất phấn khích. Tôi thực sự không hiểu nổi. Lần này anh ấy địt tôi rất mạnh, chẳng lẽ anh ấy muốn so tài với Triệu Kiến Quân? Từ giờ mình sẽ có đàn ông khác. Anh ơi, em thấy vui quá, nhưng cũng thấy tội cho chồng. Chồng em tốt với em như vậy, nhưng anh ấy thực sự không để tâm đến chuyện này hay anh ấy đang thỏa hiệp vì hạnh phúc của tôi? Sau này tôi nhất định phải bù đắp cho anh ấy. Anh ấy nguyện ý ở bên ai? Tôi ở bên ai cũng được, chỉ cần trái tim người ấy còn ở bên tôi…”]
Gập cuốn sổ lại, lòng tôi trào dâng, chợt muốn về quê. Mấy ngày không gặp chị, nên tôi bỗng muốn gặp chị Tiểu Tuyết. Đẩy cửa phòng con trai ra, tôi nói với con trai rằng tôi sẽ về quê và nhờ thằng bé nói với mẹ. Tinh Tinh khịt mũi, tiếp tục đắm chìm trong thế giới máy tính. Không gọi cho điện chị gái trước, tôi lên xe buýt trở về nhà. Mẹ tôi ở nhà một mình, thấy tôi trở về thì hơi kinh ngạc, hỏi tôi:
– Con không gọi điện cho Tiểu Tuyết phải không?
Chị gái tôi tên là Tiểu Tuyết, nhưng tôi đã quen gọi chị ấy là “chị gái” từ khi còn nhỏ, và tôi chưa bao giờ gọi chị ấy bằng tên. Tôi gật đầu hỏi mẹ:
– Chị con đi đâu rồi ạ?
– Ồ… Chị con đi làm rồi mà!
Ánh mắt mẹ né tránh, giọng điệu rất mất tự nhiên. Chị gái tôi vẫn làm việc ở phòng quản lý khu du lịch, nhưng mà công việc rất nhàn hạ. Tôi biết chị tôi đi làm theo ca và không được nghỉ cuối tuần, nhưng cái nhìn của mẹ khiến tôi rất bất an:
– Mẹ, chị của con đi đâu, mẹ đừng nói dối con.
– Ôi… Haizz…
Lúc này mẹ tôi thở dài, đi tới nắm tay tôi, kéo tôi ngồi xuống mép giường:
– Nè! Chí Dũng, mẹ đã biết chuyện của con và Tiểu Tuyết rồi.
– Ơ… Mẹ!
Tôi kinh ngạc nhìn mẹ, không hiểu sao bây giờ mẹ lại đột nhiên nhắc đến chuyện này. Mẹ tôi than thở:
– Haizz!! Đời chị con khổ lắm, con phải đối xử tốt với nó!
Mẹ nói xong thì nhìn thẳng vào mắt tôi. Tôi gật đầu, không biết mẹ định nói gì. Thì…
– Tiểu Tuyết thật sự rất mê con. Haizz…
Rồi mẹ tôi thở dài, dừng một chút, lại nói tiếp:
– Có một chuyện nó không cho mẹ nói với con, nhưng nhiều năm như vậy, mẹ nghĩ con cũng nên biết.
– Có chuyện gì vậy mẹ?
Tôi lo lắng hỏi. Mẹ tôi ngập ngừng:
– Tiểu Tuyết… Đi sinh con cho con đó, chị con không biết đi đâu để sinh em bé nên đành ở lại nhà dì của con.
– Hả? Sao có thể là như vậy???
Tôi sửng sốt. Nhưng mẹ tôi rưng rưng nước mắt nói giọng nghẹn ngào:
– Mẹ đã khuyên chị con ở lại nhà, nhưng mà chị gái con lại không nghe! Khi con bé nói sẽ đi Quảng Đông, thực ra con bé trốn ở nhà dì của con để sinh con mà thôi. Và có lẽ hôm nay chị con sẽ không quay lại.
Mắt tôi ươn ướt, tôi biết chị mê tôi, nhưng không ngờ chị lại mê như vậy!
– Mẹ, con muốn đi xem một chút.
Tôi kiên quyết nói. Mẹ tôi thở dài, lắc đầu, suy nghĩ một lúc rồi lại gật đầu. Tôi leo núi hơn mười dặm đường, cuối cùng cũng đến nhà dì tôi. Đẩy cánh cửa sân đơn sơ ra, tôi thấy một cô bé thắt bím tóc đang đá cầu trong sân, thấy tôi vào, cô bé chạy vào nhà gọi to:
– Mẹ ơi, có người đến rồi.
Cửa mở ra, chị gái tôi đứng ở cửa, ngạc nhiên nhìn tôi. Sống mũi đau nhức, tôi bước nhanh về phía trước, nhẹ nhàng kéo chị gái vào lòng. Đột nhiên có tiếng nói:
– Chí Dũng đến rồi sao?
Một giọng nói già nua vang lên trong phòng. Tôi buông chị gái ra, đi vào phòng và nhìn thấy dì. Dì tôi hơn mẹ tôi mười tuổi, tóc giờ đã điểm hoa râm, nụ cười nhân hậu đang nhìn tôi:
– Dì! Con chào dì ạ!
Tôi vội vàng chào. Tôi đã không gặp dì tôi trong nhiều năm, nhưng dì vẫn nhận ra tôi trong nháy mắt. Con nhỏ bước vào tò mò nhìn tôi, tôi cũng nhìn kỹ. Con bé trạc tuổi Vương Diễm, khuôn mặt trái xoan, lông mày thanh mảnh, đường nét giống chị gái Tiểu Tuyết, cũng là một tiểu mỹ nhân sắc nước hương trời. Chị gái tôi kéo tôi vào phòng sau và hỏi tôi:
– Mẹ mình đã nói với em chưa?
Tôi gật đầu. Nhưng chị tôi có vẻ tức giận nên dậm chân:
– Này, chị không cho mẹ nói, tại sao mẹ vẫn nói với em là sao?
Tôi không kìm được nước mắt rơi xuống, ôm lấy chị:
– Chị, mấy năm nay chị khổ rồi.
Cô bé đi theo và ngạc nhiên nhìn chúng tôi. Thế nên tôi ấp a ấp úng:
– Đây là… con gái của chúng ta sao?
Tôi không nén được sự kích động trong lòng. Người chị gật đầu và nói với cô bé:
– Nè, Huân Nhi! Mau gọi… bố!
Con nhỏ nhìn tôi khó hiểu rồi chợt quay người chạy ra ngoài. Chị tôi lắc đầu cười khổ:
– Đứa bé này còn nhỏ, lại là lần đầu tiên gặp nhau, nên em đừng trách nó.
Tôi kéo chị ngồi xuống bên giường và hỏi chị:
– Vậy… Con bao nhiêu tuổi, và tên gì?
– Ồ, con nó năm nay mười ba tuổi, tên là Huân Nhi, đang học lớp sáu trường tiểu học trong thôn.
Tôi thích nói chuyện tuổi tác, khi tôi hỏi ngày sinh của đứa trẻ, hóa ra nó chỉ kém Vương Diễm có hơn hai tháng. Tôi thản nhiên hỏi:
– Thế con bé học hành thế nào?
Chị lắc đầu:
– Không, đứa nhỏ không muốn đi học, sang năm cũng không định vào cấp hai.
Có vẻ như Huân Nhi không chỉ thừa hưởng ngoại hình của chị gái mà còn giống mẹ ở khoản học hỏi kiến thức văn hóa. Tôi đau lòng, Vương Diễm cũng là con gái ruột của tôi, sống trong một gia đình hạnh phúc, hàng ngày không phải lo cơm ăn áo mặc, được cắp sách đến trường, được nhảy múa vui vẻ. Nhưng Huân Nhi chỉ có thể sống một cuộc sống khó khăn ở vùng quê hẻo lánh này với một gia đình tàn tật. Tôi chợt nghĩ ra một câu hỏi:
– Dì có biết đứa bé này là của em với chị không?
– Dì không nên biết, nếu không dì đã mắng chị rồi. Chị nói với dì là chị có thai khi ly hôn với chồng. Chị muốn có đứa con này nhưng không muốn nhà chồng biết nên trốn ở đây.
Tôi nhìn xung quanh, nhà dì rất nghèo, chồng dì mất sớm, hai đứa con của dì đi làm ăn xa mãi không về, hàng năm chỉ gửi ít tiền về cho dì.
– Dũng, chúng ta về nhà đi, dù sao ở đây cũng không tiện.
Chị tôi cũng cảm thấy không được tự nhiên khi ở lại đây. Tôi gật đầu, chị gái tôi nói lời tạm biệt với dì tôi, Huân Nhi trông rất miễn cưỡng, nhưng cuối cùng con bé cũng phải để chúng tôi đi. Về đến nhà, mẹ nhìn thấy tôi và chị, mắt mẹ lại ươn ướt. Khi tôi đi ngủ vào buổi tối, chị gái tôi ngừng lo lắng cho mẹ tôi và đến phòng tôi. Chui vào trong chăn, tôi ôm chặt chị, thủ thỉ với chị:
– Chị, sao chị lại nói dối em là đi Quảng Đông? Làm em rất lo lắng.
– Dũng, chị gái em sẽ như vậy cả đời, nhưng chị rất muốn sinh cho em một đứa con. Với tính tình của em, chị sợ em không ủng hộ nên đã giải thích mọi chuyện với mẹ và hỏi bà ấy để giúp chị giấu nó với em.
– Vậy! Mẹ có đồng ý với chị và em không?
– Tất nhiên lúc đầu mẹ không tán thành, nhưng sau thấy chị quyết tâm nên mẹ cũng đồng ý.
– Chị, chị có nghĩ một người phụ nữ sẽ đồng thời giả làm hai người đàn ông không?
Nghĩ đến Chiêu Quân, tôi hỏi chị tôi một câu hỏi dài vô tận như vậy:
– Chị không biết chắc. Cho dù có hai người đàn ông, chúng ta hãy phân biệt giữa họ, nhưng điều đó khá mệt mỏi… Chị bây giờ chỉ muốn ở bên em, và chị không có hứng thú với những người đàn ông khác, bởi vì không ai cao ráo đẹp trai dễ thương như em của chị.
Tôi do dự có nên nói với chị tôi về Chiêu Quân và quản lý Triệu Kiến Quân hay không, nhưng cuối cùng tôi đã từ bỏ, suy cho cùng thì quan điểm của chị tôi tương đối bảo thủ và có thể chị ấy sẽ không chấp nhận cách sống đặc biệt của chúng tôi.
…
Chiều hôm sau khi tôi về nhà, Chiêu Quân và hai đứa trẻ không có ở đó, tôi lấy cuốn sổ của Chiêu Quân ra thì thấy có một trang mới ghi ngày hôm qua:
[- “Buổi sáng tôi đến đánh thức Tinh Tinh, tôi bị thằng bé kéo lên giường, nó năn nỉ nhìn mông tôi. Lúc đầu tôi từ chối, nhưng không ngăn được vì thằng bé cứ nũng nịu van xin, thế là tôi đành phải đồng ý với thằng bé. Tôi nói để tôi đi, mắt nó không chớp, thở cũng không dám thở ra, tôi thấy đũng quần của con trai tôi phồng lên, tôi nghĩ thật vui và hơi buồn cười, khi con trai tôi thấy tôi đang nhìn nó, nó đã cởi quần ra. Nó hào hứng cho tôi sờ sờ, tôi lắc đầu từ chối, nhưng không nhịn được nhìn trộm, không nghĩ rằng con trai mình đã lớn thật rồi, đồ vật lớn cỡ nào cũng có thể dùng được… Lúc này, người chồng bên ngoài nghe trộm, để cho con trai phát hiện, Tinh Tinh có vẻ rất bực mình, lớn tiếng trách mắng người khác phá hỏng sự quan tâm của nó.”]
[- “Con trai tôi đòi sờ tận tay, tôi không chịu mà nó nhất quyết đòi đi đường riêng. Vừa sờ chỗ đó, con gái tôi rủ đi ăn ngoài rồi nó mủi lòng. Tôi vội kéo quần của tôi lên, và con trai tôi rất bất lực. Tôi không còn cách nào khác ngoài việc từ bỏ. Khi tôi ra khỏi phòng, tôi thấy bộ dạng tức giận của kẻ thù nhỏ này, thật buồn cười.”]
Tôi thở dài, tiến triển với con gái bao giờ cũng không bằng với vợ, hình như còn chậm hơn nửa nhịp. Tôi không khỏi nghĩ đến câu nói xưa: “Nam theo nữ, núi riêng, nữ theo nam, áo riêng.”
Trước bữa tối, cả ba lần lượt về. Con trai và con gái mỗi người về phòng, trong khi người vợ vào bếp chuẩn bị bữa tối cho chúng tôi. Đột nhiên, tôi phát hiện tư thế đi lại của vợ có chút không bình thường, hai chân hình như dạng ra, tôi đi theo vào bếp, thấy khuôn mặt đầy xuân sắc của vợ, liền cười hỏi:
– Hì Hì… Có gì vui sao? Triệu Kiến Quân làm cho em cảm thấy thoải mái hả?
Vợ tôi quay lại nhìn tôi, mặt đỏ bừng, mắt ngấn nước, vặn vẹo tôi, nũng nịu nói:
– Trông anh như muốn người đàn ông khác địt em vậy.
– Ồ! Nói cho anh biết được không?
– Hiện tại… Không, bởi vì em phải nấu cơm. Nếu anh thật sự muốn nghe, buổi tối trước khi đi ngủ có thể nghe em nói mà.
Tôi cũng biết thời điểm không thích hợp nên đành thôi, lòng tôi ngứa ngáy muốn chết. Triệu quản lý này vừa mới nếm được vị ngọt, nhất định sẽ không từ bỏ ý định, nhìn bộ dáng hôm nay của vợ, bọn họ nhất định không nhàn rỗi, địt nhau tung hoành rồi. Buổi tối vợ chồng tôi vào phòng sớm. Sau khi khóa cửa, tôi yêu cầu vợ tôi cởi quần áo và tôi muốn nhìn thấy cô ấy bên dưới:
– Này! Đừng nhìn, đều sưng lên, đi lại rất đau.
Tôi từ chối câu nói của vợ, tôi mở hai chân của cô ấy và kiểm tra cẩn thận những bộ phận bí mật của cô ấy. Đúng như dự đoán, hai môi âm hộ khá cách xa nhau, môi âm hộ rõ ràng sưng tấy, dựng đứng dày đặc, óng ánh nước, lỗ âm đạo mở ra, hình như có một chút tinh dịch rỉ ra:
– Làm thế nào em lại cho cậu ta làm điều này, và em đã làm nó bao nhiêu lần?
– Ưm! Bốn lần, sáng hai lần, chiều hai lần.
Người vợ ngượng ngùng nói câu đó với tôi. Rồi nói tiếp những câu:
– Ồ! Em không làm việc ở đó nữa, em đã đã làm ở chỗ khác rồi. Nó… Ở phòng thu riêng, Viên Viên em gái của anh ta đi tỉnh lỵ chơi, thế là Triệu quản lý đóng cửa, cả ngày ở trong phòng chơi với em.
– Hừm!!! Tại sao em cho cậu ta chơi em điên cuồng như vậy! Đến nổi con bướm phía dưới sưng lên luôn rồi? Cho dù sinh đẻ cũng chưa sưng như vậy nữa?
– Ưm! Có lẽ… Anh ấy còn trẻ, lại có nghị lực vô tận, về sau em không thấy khoái cảm nữa, nhưng anh ấy cứ như vậy không dừng lại.
Giọng điệu của người vợ này không biết là oán trách hay ngưỡng mộ. Ngay lập tức tôi cứng lên và muốn đụ cô ấy. Vợ tôi càu nhàu:
– A… Chồng ơi, xin tha cho em hôm nay, đau quá, tắm cũng không thèm tắm, cho em nghỉ ngơi hai ngày đi.
Người vợ đáng thương cầu xin. Tôi chua chát hỏi vợ:
– Ồ, vậy cậu ta đồng ý với em nghỉ ngơi hai ngày sao hả?
– Ừm, khi anh ấy thấy em bị đối xử như vậy, anh ấy cảm thấy rất đau khổ và hứa sẽ không chạm vào em trong hai ngày tới.
– Em bớt chút thời gian gọi cậu ta về nhà ăn cơm đi, anh muốn gặp cậu ấy.
Tôi đột nhiên có một ý nghĩ như vậy. Vợ tôi hết sức ngạc nhiên, nghi ngờ nhìn tôi:
– Này! Em không nghe nhầm chứ? Sao anh lại gặp anh ta?
Tôi biết cô ấy đang lo lắng về điều gì, nhưng mong muốn được gặp cậu ấy của tôi rất mạnh mẽ, vì vậy tôi nói một cách tự nhiên nhất có thể:
– Thật lòng, anh rất muốn xem cậu ấy trông như thế nào.
Vợ tôi thở phào nhẹ nhõm, cười nói:
– Hì Hì! Có gì thú vị đâu? Anh muốn tò mò sao?
Tôi nhanh chóng trèo dọc theo cây cột và nói:
– Ừm, anh hơi tò mò… Đừng lo lắng, sẽ không có vấn đề gì đâu.
– Vậy làm sao nói cho anh ta biết?
Tôi nghĩ nghĩ rồi nói:
– Em… Cứ nói là chúng ta mời cậu ấy đi ăn tối để kết nối với nhau để cậu ấy quan tâm đến em nhiều hơn.
Nhưng mà người vợ cười ranh mãnh:
– Hahaha!! Anh ấy chăm sóc em rất tốt.
Chiêu Quân nói với Giám đốc Triệu Kiến Quân về điều đó vào ngày hôm sau tại nơi làm việc. Cậu ta có chút lo lắng:
– Nè! Chồng em không phát hiện chúng ta chứ?
Chiêu Quân khiêu khích hắn:
– Nhìn anh như vậy, có dám hay không? Chồng em muốn gặp anh, thế anh không có lý do gì không đi? Không phải chỉ là ăn cơm sao, lo lắng cái gì?
Triệu Kiến Quân lấy bản tính nam nhi ra nói:
– Hừ!!! Đi thì đi, anh sợ cái gì chồng em?
Vào một buổi tối cuối tuần, cuối cùng tôi cũng gặp được người đàn ông đã đụ vợ tôi. Quản lý Triệu cao và gầy, nước da ngăm đen, và anh ấy có vẻ thích thể thao ngoài trời, tóc anh ấy dài và anh ấy có khí chất nghệ sĩ, phong thái của anh ấy dịu dàng và dịu dàng. Anh ấy lịch sự, không có bất kỳ sự đáng ghét kiêu ngạo nào của thế lực giàu có.
Khi gặp tôi, anh ấy đưa cho tôi một bộ ấm trà, hai điếu thuốc Trung Quốc và hai chai Moutai. Chúng tôi ngồi xuống chào hỏi nhau, chủ và khách nói chuyện thân tình trong không khí thân mật. Tôi chợt thấy mình rất thích chàng trai trẻ này, anh ấy vui vẻ, năng động, suy nghĩ nhanh và hóm hỉnh. Với anh ấy, tôi dễ dàng bị anh ấy lây nhiễm, và tôi đang có tâm trạng tốt.
Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao vợ tôi thích anh ấy, tôi và anh ấy là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau, anh ấy không chỉ còn trẻ mà tính tình vui vẻ và thái độ sống lạc quan sẽ mang đến cho vợ tôi một động lực mới. Trong khi chúng tôi đang trò chuyện, Chiêu Quân đang bận. Lúc đầu cô ấy nhìn tôi lo lắng, nhưng thấy tôi không sao, cô ấy vào bếp nấu ăn mà không lo lắng gì.
Khi con gái tôi đi học về, thấy có khách ở nhà nên lễ phép gọi bác. Tôi nhận thấy mắt Giám đốc Triệu sáng lên, anh ấy nhìn con gái tôi rất kỹ một lúc, sau đó đưa cho con bé một hộp sôcôla bìa cứng, hết lần này đến lần khác khen ngợi vẻ đẹp của con bé. Cô con gái ngay lập tức thích anh, ngồi cạnh anh, mở hộp và ăn sô cô la. Sau khi con trai về, quản lý Triệu lấy một chiếc Walkman đưa cho cậu, cậu con trai rất vui và quay về phòng mày mò.
Trong bữa ăn, quản lý Triệu không ngừng khen ngợi Chiêu Quân ở studio ảnh siêng năng và có năng lực, hiện tại studio ảnh mới đi vào hoạt động, người ít người nhiều, nên đôi khi quá bận rộn, còn chuyện gia đình có thể bị trì hoãn do công việc. Xin hãy giúp tôi và thứ lỗi cho tôi. Tôi vội nói cũng dễ hiểu thôi, tôi là người trong gia đình, con cái đã lớn, Chiêu Quân dù bận rộn đến mấy cũng không phải lo chuyện gia đình.
Trong bữa ăn, Chiêu Quân ngồi giữa quản lý Triệu và tôi, cô ấy nói chuyện và cười đùa thoải mái mà không để lộ khuyết điểm nào. Và tôi phát hiện ra rằng trong suốt bữa tối, Triệu Kiến Quân nhìn Chiêu Quân một cách bình thường, và anh ấy thực sự rất giỏi trong tài giấu diếm gái gú. Ngay sau bữa ăn, quản lý Triệu lịch sự rời đi. Chiêu Quân và tôi giả vờ ở lại một lúc, chủ và khách vui vẻ chia tay.
Chiêu Quân đã ba lần nhận lương từ quản lý Triệu, lần đầu tiên là 2.000 nhân dân tệ, trước khi Chiêu Quân đồng ý làm bạn gái của anh ta, lần thứ hai là 3.000 nhân dân tệ, lần này Chiêu Quân đã ngủ với quản lý Triệu, và cô ấy có mức lương cao tới 5.000 nhân dân tệ. Còn tôi đã làm việc 16 năm, trở thành cán bộ cấp trung, mỗi tháng chỉ kiếm được hơn 1.200 tệ, xét về đóng góp kinh tế cho gia đình này, tôi kém xa Chiêu Quân rất nhiều. Đúng là xã hội ngày nay phụ nữ rất có giá, bởi vì có nhiều đàn ông biến thái dâm dê, nên nhu cầu tìm đàn bà giải tỏa rất cao.
Giờ làm việc của studio ảnh là từ chín đến năm giờ. Chiêu Quân cho biết ngoài vài ngày nghỉ lễ hội mùa xuân, thường không có ngày nghỉ nào. Tất nhiên, quản lý Triệu có quyết định cuối cùng về mọi thứ, chỉ có ba người, và bất cứ ai có việc phải làm đều có thể xin nghỉ phép. Theo Chiêu Quân, quản lý Triệu không quá ham kiếm tiền, cũng không quá bận tâm đến việc quản lý, anh chỉ coi studio chụp ảnh là nơi giải trí, rất ham chơi.
Tôi thường đọc nhật ký của Chiêu Quân, cô ấy sẽ ghi lại chi tiết quá trình ngoại tình của cô ấy với quản lý Triệu và những giao dịch bí mật của cô ấy với con trai mình. Đây cũng là điều tôi đã yêu cầu, bởi vì cô ấy luôn quá xấu hổ để nói quá nhiều khi tôi hỏi trực tiếp cô ấy. Vợ tôi có chút khiếu văn chương, miêu tả chi tiết k