Gái Gú Việt Nam

Điện thoại xinh – Tác giả Khởi nguồn dục vọng

Phần 1: Gian nan tìm việc làm
Sau khi ra trường, đang rất mông lung, hụt hẫng với tầm bằng khá (Suýt giỏi), chưa biết làm gì, tôi lướt xe, đi lang thang, vô định giữa thành phố, chờ mong một tấm biển: Tuyển nhân viên nào đó hiện lên để tôi kiếm việc làm tạm thời, nhưng đi mãi, đi mãi, chẳng có tấm biển nào như thế, mặc dù ở nhà đã kiếm trên các trang tìm việc làm nhưng tôi cũng chưa tìm được công việc nào ưng ý mà hợp với chuyên ngành mình mới học ra.

Tôi đang suy nghĩ sẽ áp dụng những kiến thức đã học của mình vào công việc như thế nào (Cũng không biết những gì đã học thực sự có ích gì cho đời hay không) trước sự đa dạng của nền kinh tế, mỗi một ngành/nghề là một cách thức vận hành khác nhau nó quá bao la rộng lớn, với kiến thức, vốn sống ít ỏi của tôi, tôi thấy mình quá bé nhỏ, lạc lõng. Như một hạt cát giữa sa mạc, một giọt nước giữa đại dương, vô cùng vô cùng nhỏ bé.

Đi ngang qua một con phố khá sầm uất ánh mắt tôi sáng lên, 2 em chân cực dài đang đứng dán gì đó trước 1 cửa hàng khá lớn, một em mặc vest + mini – juyp màu đen cầm lọ xịt kính, một em sơ mi + mini – jupe đang cúi người dùng tay để ép miếng dán vào kính, cặp mông đầy đặn cong lên.

Váy không thể nào ngắn hơn, áo sơ mi với mini juyp cùng chiều cao vượt trội tôn lên dáng người đẹp và cặp đùi trắng dài miên man khiến hai em cực kỳ nổi bật giữa dòng người đang hối hả bon chen kiếm sống, không thiếu những ánh mắt thèm thuồng hoặc ghen tị từ những người đi xe máy/ô tô đang ngắm nhìn 2 em. 2 em còn trêu đùa nhau với nụ cười tỏa nắng, hồn nhiên.

Kíttttt… xoẹttttt… một tiếng phanh kèm theo tiếng zê của lốp xe khiến tôi giật mình, một Ninja lead nào đó băng qua đường và một anh thanh niên phanh túi bụi bị đổ xe, tôi may mắn lách qua và tránh được vụ tai nạn.

Sau một hồi lời qua tiếng lại, nhận thấy không có thiệt hại gì đáng kể về tài sản, dòng xe cộ lại tiếp tục lách qua đó, hối hả nối đuôi nhau, anh thanh niên cũng tức tối phóng vù đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Trong đầu tôi còn vang vọng lên tiếng nói của anh ngã xe và bà Ninja lead khá chanh chua:

“Bà chị đi xe kiểu gì đấy”

“Tao đố mày biết đấy”

“D*M”

“Thằng mù, đi đường đéo nhìn, chửi con cặx”

Nhớ lại thân hình của 2 em đó, người tôi rạo rực, dâng lên quyết tâm mãnh liệt, phải thật thành công để sau này còn tiếp cận được những người xinh đẹp, sang trọng như vậy. Ở đâu đó trong não tôi cũng đặt ra câu hỏi “Mà 2 em nó vừa dán cái gì ta”.

Về đến phòng trọ, tôi lại online lên các trang tìm việc, điền thông tin lên các trang web đó, cầu mong các Nhà Tuyển dụng có thể nhìn thấy thông tin của tôi và liên lạc lại.

Công việc phổ biến nhất trên các trang tìm việc là Sales: Tư vấn bán hàng cho các hãng sơn, hàng điện tử, điện thoại, mỹ phẩm… tư vấn Bảo hiểm, nhân viên tư vấn Tín dụng, công nhân, lái xe, kỹ thuật… đến các vị trí cao hơn như quản lý/giám sát cũng có.

Tôi tìm được thông tin tuyển dụng Nhân viên Kinh doanh của 1 hãng điện thoại, dạo gần đây cũng thấy quảng cáo nhiều trên TV, các trang web… Công việc là: Lên kế hoạch, thực hiện các chỉ tiêu kinh doanh phát triển doanh số bán hàng, duy trì mối quan hệ với đại lý bán hàng, hỗ trợ các đại lý thực hiện các chương trình nhằm thu hút khách hàng. Mở rộng các đại lý bán hàng. Kiểm soát số lượng tồn kho tại đại lý. Hình ảnh trưng bày về sản phẩm tại các đại lý…

Tôi điền thông tin theo mẫu Excel, rồi gửi vào Gmail cho bộ phận tuyển dụng, ngày hôm sau, tôi nhận được Email phản hồi và hẹn lịch phỏng vấn tập chung vào 3 ngày tới. Tôi cũng chả tìm hiểu gì nhiều, tìm lên trang chủ của công ty đó và tìm đọc thông tin chính và các sản phẩm hiện tại của công ty.

Buổi sáng tôi chuẩn bị khá kỹ lưỡng, sơ mi trắng, quần tây, giày da, tóc vuốt keo, khoác thêm áo ngoài và đi đến điểm hẹn. Có rất nhiều người đang đứng, ngồi, khung cảnh khá là đông đúc, chen chúc.

Có một số em chân dài, ăn mặc đẹp, phong thái rất tự tin, nói chuyện với bạn thì tôi được biết “em” thực ra là bà chị đó cũng làm ở 1 hãng di động được hơn 1 năm rồi, giờ muốn chuyển sang đây làm.

Đợi đến giờ, từng người, từng người vào phỏng vấn và đi ra. Có người mặt xám xịt đi ra cũng có người tươi cười rất vui vẻ, người thì kiểu “không cảm xúc”. Lượt đi vào không theo một thứ tự tên gì cả, mà lấy theo thứ tự nộp hồ sơ, ai gửi hồ sơ trước thì được phỏng vấn trước.

Tôi do nộp hồ sơ sát ngày phỏng vấn nên được xếp ở vị trí gần cuối cùng luôn. Sau những lần gọi, không có phản hồi của một ai đó, chắc là do bỏ, không đi phỏng vấn, thì cuối cùng cũng đến lượt tôi được vào phỏng vấn.

Trong phòng là một chị và một anh đang ngồi ở bàn phỏng vấn, không như tưởng tượng của tôi, phỏng vấn chắc hẳn phải có đông người lắm.

Một chị chỉ làm công việc hỗ trợ, phân loại, đọc tên thí sinh, còn trực tiếp phỏng vấn thì có một anh nhìn chắc khoảng hơn 30 tuổi.

Sau một màn chào hỏi, thì đến phần giới thiệu bản thân khá cơ bản, tôi cũng có luyện tập chút ít nên nói khá trôi chảy, bắt đầu đến những câu hỏi sâu hơn. Tôi trả lời tạm ổn. Đến một câu hỏi khiến tôi bối rối về một sản phẩm mới ra mắt của công ty, tôi quên béng mất tên sản phẩm, và cứ thế ấp úng không trả lời được, hỏi thêm 1 câu nữa rồi chào tạm biệt em về.

Từ lúc câu trả lời mấu chốt về sản phẩm tôi không trả lời được là tôi biết kết cục mình sẽ như nào rồi, nhưng tôi vẫn có đôi chút hy vọng, mấy ngày sau đó không có điện thoại hay email nào, là tôi biết mình chính thức trượt buổi phỏng vấn đầu tiên trong đời.

Rút kinh nghiệm từ buổi phỏng vấn đầu tiên, tôi dặn bản thân mình phải chuẩn bị kỹ hơn cho các cuộc phỏng vấn tiếp theo.

Sau lần vấp ngã đầu đời, tôi cảm giác mình không còn e ngại hay sợ phỏng vấn nữa, cảm giác tự mình đi tìm việc, tự mình nộp hồ sơ rồi đi phỏng vấn nó cũng không quá khó khăn như tôi tưởng tượng, từ động lực ngu người đó, tôi bắt đầu ảo tưởng rải rất nhiều hồ sơ ở rất nhiều công ty khác nhau mà cũng không chọn lọc gì, chỉ mong người ta nhận mình, và rồi kết cục bi thảm nhanh chóng đến với tôi, có công ty không phản hồi, có công ty sau khi tôi xem xét kỹ lưỡng lại bản mô tả công việc thấy đi lại nhiều, lương lại không cao…

Có công ty bảo sales hàng may mặc gì đó, đến công ty mới biết, chuyên đi bán đồ lót loại rẻ… Một số công ty thấy nếu làm ở đó thì hơi “lãng phí” tấm bằng đại học của mình quá, mà thật ra tấm bằng đó cũng chả có nhiều ý nghĩa lắm khi ra đời, nó chỉ là điều kiện cần ở một số công việc thôi, chứ chưa phải là điều kiện đủ.

Sau vài ngà