Gái Gú Việt Nam

Đầy tớ

Phần 18
Kiên đứng trước gương, ngắm nghía lại xem mình ăn vận đã ổn chưa, xem nào, tóc tai chải chuốt gọn gàng, lại xịt nhẹ ít keo cho bóng, mày râu nhẵn thín, Kiên thấy mình rất trẻ, không cho mình là già dẫu đã hơn ba lăm, tại sao phải để râu ria như bao người bằng tuổi, phải thực trẻ, vậy mới xứng đôi với Kiều Vân, cũng do Kiều Vân dù đã ba mươi nhưng xuân sắc cứ như hai mấy, thực là xứng với sự chờ đợi bấy lâu nay.

Kiên lẩm bẩm.

“Vầy là ngầu hết xí dách! Hà hà!”

Y phục gọn gàng, một bộ âu phục kiểu tây, Kiên đi xuống dưới sảnh, chân bước vô con ôtô trước bao ánh mắt đám trẻ, thấy mình thật phong độ, nhằm hướng đến nhà Cường xưa.

Kiên không muốn đến sớm, phải ngồi ăn uống với đám họ hàng của Cường nói chuyện rất mệt, bởi Kiên không có tài ăn nói như người ta, mà lỡ có gì lại dính bẩn hết đồ, mà ngày xưa lúc Cường mất được vài năm, cứ đến đám giỗ là lại làm lớn, nào họ hàng nào bạn cũ đến ăn, mà ăn thì ít mà thích Kiều Vân thì nhiều, nhà lại chỉ có hai ông bà già một cô gái trẻ, một đứa oắt… lại đám người hầu, việc bận không kể siết, thành ra mỗi năm cứ ít dần thư mời đi, khi ông bà già Cường mất thì chuyện đám giỗ người cứ thưa dần rồi đến bây giờ chỉ cho đám người thân, bàn ăn chỉ có hai ba bàn, lặng lẽ như thường ngày, nếu có chỉ là tiếng nói chuyện rôm rả hơn khi mà thôi.

Còn đám bạn Cường thì kẻ tản mát, kẻ lấy vợ, dù gì thì cũng thấy hết bám được vào Cường, còn cái xương khô thì bám đặng chi nữa?

Kiên lại nhếch môi, xe rồ ga chạy vù vù trên đường đất, chẳng mấy cũng quẹo đến con kênh nhiều cây, đi qua cây cầu lại tiến đến đám đất bằng, chẳng mấy cũng đến nhà Cường, nơi này vẫn như mấy năm nay, chìm trong sắc tối, tĩnh mịch quá.

Kiên đỗ xe bên đường, dưới bóng cây, rồi đường hoàng bước vào trong sân, thấy nhà cửa vườn tược trồng nhiều bồn hoa mẫu đơn, cũng nhớ lại ngày trước, sảnh bày ra vài bàn ăn, người cũng thưa bớt, đám đầy tớ đương dọn dẹp, một số đứa nhỏ thì vẫn còn ngồi ăn nói chuyện vui vẻ, thấy hai Tú ngồi đó cùng với một đứa cao to, nhưng gương mặt rõ trạc tuổi, đoán là bạn đây mà, lại thêm một thằng bám đuôi.

Kiên tiến lại chào hai Tú.

“Hai Tú! Chào con, chú Kiên đến thăm con nè!”

Thằng bé sáng mắt lên.

“A… A… chú Kiên… hihihi…”

Kiên lại làm động tác quen thuộc, móc từ trong túi ra bịch socola ngọt lịm, thứ kẹo bên tây này trẻ con mê tít thò lò, Hai Tú chẳng phải ngoại lệ, cầm lấy mà chảy nước miếng, quên luôn miếng ăn còn dở, xong một đứa, quá dễ cho Kiên.

Kiên lại ngoái nhìn sang thằng lớn cạnh Tú.

“Chào con! Con tên gì?”

Như thực thà đáp.

“Dạ, chào chú con tên Như!”

Kiên mỉm cười, lại giở tiểu xảo như cũ, móc ra gói kẹo nhỏ hơn đưa cho Như. Sau đó làm bộ có việc nên đi vô trong. Kiên bước vào gian nhà, thấy khói nhang nghi ngút, cũng thầm khen Kiều Vân giữ lễ, mấy vợ người mà có đức tính kiên trung thế này.

Dưới sảnh có tiếng gót chân, Kiều Vân bước lên, vận y phục trắng, ra vẻ góa phụ đương nhớ thương chồng, Kiên lại khẽ xuýt xoa.

Thắp nhang xong rồi, Kiên nhíu mày, làm bộ buồn bã.

“Anh Cường… giá mà sống lại… thấy con mình đã lớn thế này… thì thằng em này vui biết mấy…”

Kiều Vân giọng đượm buồn.

“Vâng… chỉ là đời không có chữ giá như…”

Kiên lại ngó ra ngoài, thấy còn nhiều người qua kẻ lại, không hợp chuyện riêng tư.

“Đã đến đây cũng nên ra thăm mộ anh Cường, thắp nhang vái lạy mới được…”

Kiều Vân nghe thế cũng tin. Đoạn cả hai tiến ra sân, đi qua con đường nhỏ bên cạnh vườn, tiến lại khuôn viên chôn các thành viên gia tộc, mộ của Cường nằm góc cạnh phải, cỏ dọn sạch, nhang khói còn chưa tắt, nhiều chậu hoa đặt cạnh, bánh trái còn đơm lên, thật có phúc. Kiên lại làm bộ sụt sịt sóng mũi, càng khiến cho Kiều Vân thấy mà có chút đau lòng.

Kiên thắp nhang, vái ba vái rồi cắm. Miệng khẽ thầm thì vài câu.

“Anh Cường, em lại đến rồi, mỗi năm em lại đến… chỉ để nói anh câu này…”

“Vợ anh cứ để em lo! Khà khà!”

Xong xuôi cố nặn ra mặt mũi đau buồn, đoạn nhìn sang Kiều Vân, lại nghĩ.

“Nhan sắc này suốt bao năm mà không được dùng thì quá uổng phí tuổi xuân! Tổ cha mày nha Cường! Tội làm con gái người ta hao mòn thanh xuân, chết mười kiếp còn chưa hết tội, hừm!!”

Bây giờ là cảnh riêng của hai người, quang cảnh trống trải, nam nữ đứng đây không có kẻ quấy. Kiên liền bước lại gần Kiều Vân, tỏ vẻ ân cần.

“Nãy anh thấy hai Tú, thằng bé đã lớn chững chạc giống hệt cha nó!”

Kiều Vân cười mỉm.

“Phải… cũng có nét giống… may là không sa vào rượu chè…”

Kiên đáp.

“Em vất vả rồi!”

Kiều Vân nhìn Kiên.

“Còn anh thì nhiêu năm rồi vẫn chưa vợ? Anh tính ở giá sao?”

Kiên cười, làm bộ ngơ ngác.

“Em thiệt biết đùa quá! Chỉ là người ta không biết mà thôi!”

Giọng nữ hỏi nhỏ.

“Ai không biết hả anh Kiên?”

Kiên thở dài.

“Người đang đứng trước mặt anh!”

Kiên liền đưa tay tới, chạm vào tay Kiều Vân, nắm lấy, mặt Kiên đỏ ửng.

“Kiều Vân… em biết anh vẫn luôn chờ em suốt mấy chục năm nay mà… khi nào em có thể cho anh cuộc hẹn…”

Người nữ không đẩy tay Kiên ra, mặt cúi gằm nói nhỏ.

“Anh Kiên… hai Tú vẫn còn bé, còn chưa lấy vợ sanh con… thân là mẹ… sao có thể bỏ con theo người ta?”

Kiên nhìn người nữ rồi lại trách mình.

“Anh xin lỗi. Anh… thiệt tệ quá… Nhưng nói như vậy có nghĩa là khi hai Tú yên bề gia thất… em có thể về với anh, đúng chứ?”

Kiều Vân đỏ mặt, cúi đầu.

“Khi nào đến đó hẵng hay, em không muốn nói trước… chuyện chưa đến…”

Giọng thỏ thẻ câu cuối.

“Duyên phận mà anh…”

Kiên biết việc sớm muộn cũng thành, dù gì thì, bây giờ còn có ai mà chen chân vô nữa, có chen cũng đã chen rồi, chen xong xuống mồ luôn, chờ thì cũng đã chờ, thêm vài ba tháng năm cũng có gì mà trễ.

Kiên nở nụ cười.

“Em chỉ cần hứa thôi…”

Kiều Vân gật đầu, giọng nhỏ xíu.

“Em… xin… hứa.”

Kiên lái xe về nhà, vừa ngắm cảnh vừa huýt sáo, rõ ràng chuyện ban nãy đã nằm trong kế hoạch, tất cả mọi sự trên đời đều tại thằng hai Tú, chừng nào thằng nhãi này còn chưa lấy vợ thì chừng đó Kiều Vân còn chưa có được, hiển nhiên hai Tú là cục đá chặn đường to tướng rồi.

Nhưng vấn đề này thì Kiên không giải quyết nhanh gọn được, chỉ đành chờ, phần vì thằng nhãi này lớn rồi vẫn cứ bám váy mẹ, khi ở với Kiên thì cười nói vui vẻ, nhưng khi thấy Kiên đứng với Kiều Vân thì lại hờn dỗi, rõ là phiền phức, bây giờ muốn nó nhanh chóng cút, thì phải kiếm vợ cho nó, bất giác trong đầu Kiên nhảy số…

Tuần lễ sau đó…

Kiều Vân