Dân buôn đồ âm – Quyển 2
Mỹ phụ trung niên cười to nói…
“Ta vốn cho rằng đám các ngươi chỉ là kẻ lừa đảo giang hồ, không ngờ lại có chút bản lĩnh, con người của ta từ trước đến nay ái tài, không bằng hợp tác cùng ta a?”
Tôi cười lạnh nói…
“Đây chính là thái độ hợp tác của ngươi sao?”
“Người trong tay ta, ngươi không có quyền lựa chọn! Ngươi nhất định phải lấy được hợp đồng chuyển nhượng cổ phần công ty cho ta, hoặc là đưa chồng ta về, không thì đợi nhặt xác bạn ngươi đi.”
Tôi yêu cầu nghe giọng của Lý mặt rỗ, mỹ phụ trung niên bảo tôi chờ một chút, sau đó trong điện thoại có tiếng Lý mặt rỗ kêu cứu, chỉ hô được vài tiếng đã bị bịt miệng. Mỹ phụ trung niên nói…
“Ngươi yên tâm đi! Ta sẽ cho hắn ăn ngon uống sướng có người hầu hạ, đêm nay ngươi nghỉ ngơi trong biệt thự thật tốt, đêm mai sẽ có người giúp đỡ các ngươi.”
“Ngươi làm như vậy rốt cuộc là vì cái gì?”
Tôi không hiểu hỏi.
“Một nữ nhân bị bức đến tình trạng này, còn có thể vì sao a, đương nhiên là vì con của ta, không làm như vậy, một phân tiền thừa kế ta cũng không lấy được.”
Mỹ phụ trung niên cắn răng nghiến lợi nói. Tôi nghe ra trong lời cô ta nói có hàm ý, nhưng cô ta không cho tôi cơ hội đặt câu hỏi đã cúp máy. Tôi chửi mắng tổ tông mười tám đời của mỹ phụ trung niên, tiểu đạo đồng nói…
“Nhất Sơ sư huynh nhắn rằng các ngươi đã bị theo dõi, nhất định phải cẩn thận, mười giờ ta sẽ quay lại.”
Hắn đưa cho tôi một lá phù gấp thành hình tam giác, bảo tôi mang theo người. Nói xong, tiểu đạo đồng liền đi ra ngoài cửa, chớp mắt đã biến mất không thấy đâu.
“Nữ nhân này thật ghê tởm, dám dùng loại thủ đoạn hạ lưu này.”
Tiểu Nguyệt tức giận bất bình nói.
“Việc này đừng để Như Tuyết và Tiểu Manh biết, hai chúng ta nghĩ cách cứu Lý mặt rỗ đi.”
Tôi thở dài.
“Ta biết, huynh có kế hoạch gì không?”
Tiểu Nguyệt hỏi. Tôi lắc đầu, đứng lên nhìn ra ngoài, phát hiện có không ít người mặc vest đen đi đi lại lại, hẳn là người của mỹ phụ trung niên. Chúng tôi không có việc gì làm, ngồi trên ghế sofa xem tivi, xem mà thấy không yên lòng. Sắp tám giờ, đèn trong phòng đột nhiên lóe lên, bên ngoài có tiếng la khàn cả giọng…
“Có quỷ a! Cứu mạng a!”
“Xảy ra chuyện gì?”
Tiểu Nguyệt lo âu nói.
“Không sao, hẳn là Nhất Sơ làm.”
Tôi đáp. Lúc này tiểu đạo đồng từ xuất hiện, dùng thanh âm non nớt nói…
“Nhất Sơ sư huynh ở bên kia thi pháp, hắn bảo ngươi tùy tiện ra vẻ, ứng phó một chút.”
Lúc này tôi mới kịp phản ứng, vở tuồng này là diễn cho Thẩm Hồng Tân, cũng là diễn cho mỹ phụ trung niên xem. Tôi không có vật gì dùng được, liền lấy máu heo mà mỹ phụ trung niên đưa cho vẽ một trận pháp vớ vẩn trên mặt đất, lúc này bên ngoài có tiếng đập cửa, tôi bảo Tiểu Nguyệt ra mở cửa.
Cửa vừa mở ra, tiểu đạo đồng đã biến mất, mấy tên vệ sĩ sắc mặt trắng bệch xông tới, khẩn cầu…
“Đại sư, mau cứu chúng ta!”
Bọn hắn mặc dù được huấn luyện nghiêm chỉnh, nhưng chung quy vẫn là người bình thường, gặp loại chuyện quỷ quái này lập tức đã loạn trận cư̕