Cực phẩm loạn luân – Quyển 2 – Tác giả Manumylove
Sau đám cưới lần 1 với Lan thì tôi cùng phái đoàn nhà nội chính thức đưa rước Lan về theo nghi thức trang trọng, cũng là một lần tập dượt cho lễ cưới chính thức. Bác Lượng đã cho người về điều động đám thanh niên trong họ chuẩn bị kiệu hoa đầy đủ. Khi xe ô tô mới về tới đầu bản thì tôi cùng Lan xuống xe và lên kiệu để đám thanh niên khỏe mạnh trong họ khiêng kiệu rước về nhà.
Chúng tôi cũng đã có lịch đi du lịch, chụp hình cưới ở các địa điểm du lịch nổi tiếng và bà ngoại không muốn ở nhà để thấy mặt ông ngoại nên bà cũng đi du lịch cùng chúng tôi. Đây là dịp hiếm có, có thể nói là lần đầu trong đời bà được đi du lịch nên Lan, Út và bá Nụ động viên bà đi cho biết đây biết đó. Do đó là bà ngoại cũng cùng chúng tôi về nhà nội vì từ nhà nội chúng tôi bắt đầu cuộc hành trình du lịch. Ông ngoại cùng bá Nụ cũng được ông nội mời sang nhà để giao lưu. Đám chị em Thúy Kiều, Thúy Vân cùng đám con cũng nhập vào đoàn người sang nhà nội. Tôi muốn cho cả hai ông bà ngoại cùng sang nhà nội để chứng kiến cách Lan – con gái họ được đón tiếp trang trọng thế nào và có địa vị thế nào trong dòng họ. Cho họ thấy được con gái họ hạnh phúc ra sao và ai là người mang đến điều đó.
Địa vị trong gia đình và dòng tộc của tôi đã được khẳng định và củng cố đáng kể trong khoảng thời gian ngắn ngủi vừa qua. Để có được địa vị đó thì ngoài việc danh chính ngôn thuận khi có sự thoái vị của gia đình bác Lượng, bác và ông quyết định lui về sau hỗ trợ tôi công việc trong họ làm nhiếp chính. Ngoài ra thì ngày càng có nhiều người trong dòng họ được nhét vào các vị trí chức sắc trong xã, các gia đình trong họ cũng từ đó mà chiếm được nhiều ruộng đất để làm nương rẫy, đất rừng để trồng cây… Ngoài ra thì những gia đình nào khó khăn cũng đều được bác Lượng thông báo cho tôi và bác cũng gợi ý họ tìm tới tôi để nhờ tôi giúp đỡ – tất nhiên là thông qua ông nội hay bác Lượng rồi vì tôi đâu có ở nhà. Tôi có thể giúp đỡ họ bằng nhiều cách, có thể giúp trực tiếp bằng tiền mặt vì giờ tôi đã kiếm được rất nhiều tiền. Tôi cũng có thể tác động tới ngân hàng chính sách huyện để họ nhanh chóng làm thủ tục cho mọi người vay tiền với lãi suất ưu đãi, giải ngân nhanh chóng một điều mà trước kia những hộ nghèo khó lòng mà tiếp cận được vì không có tài sản đảm bảo cũng như có kế hoạch chăn nuôi sản xuất cụ thể.
Tôi cũng không phải giúp họ một cách vô tư trong sáng mà có mục đích cả. Thông qua các mối ràng buộc về tài chính, tôi là chủ nợ của họ thì sẽ có thể khiến nhiều người há miệng mắc quai. Giả sử có không vừa ý đồng tình với chuyện tình cảm của tôi và Lan cũng khó có thể lên tiếng nói này nọ vì sợ ảnh hưởng đến huyết mạch của mình. Đó là cách tôi gây dựng và tạo được sức ảnh hưởng sâu rộng trong họ. Thêm nữa là thông qua việc tôi xử lý các vấn đề trong dòng họ và gia đình cũng ngày càng tăng thêm uy tín cho tôi. Nhất là việc tôi xử lý êm đẹp cho thằng Đạt – con trai cả của chú Hoàng. Lần này về nhà thì tôi cũng sẽ dàn xếp cuộc hôn nhân cho hai người chú là chồng của Liên và Linh, để dẹp tan mầm mống bất ổn trong gia đình. Hai người cũng đã bị ngấm đòn sau khi Linh và Liên đệ đơn ly hôn, tất nhiên là tòa án huyện đã bị chi phối bởi Nguyệt nên thụ lý nhanh và phân chia tài sản 50 – 50, cưỡng chế việc thi hành quyết định dứt khoát. Nhân tình trẻ thì chỉ moi tiền thôi khi đã moi được tiền là họ cũng đi mất chứ hai người địt như gà thì có cô gái trẻ nào yêu vì tình.
Như đã biết thì trong cuộc hỗn chiến cướp đi sinh mạng của hai chú thì thằng Đạt tay cũng thấm máu, nó cũng giết một người bên kia. Để chạy cho nó được ra tù trong thời gian ngắn dù mắc tội giết người không phải là dễ dàng gì. Ngoài việc phải nhờ Nguyệt chi bộn tiền để đút lót cho công an, rồi sử dụng mối quan hệ thân tình với giám đốc công an để ép cung, thay đổi lời khai, dựng hiện trường giả… Bên cạnh đó thì cũng phải sử dụng lực lượng xã hội đen để uy hiếp đám người bên kia nữa. Như thế vẫn chưa xong được. Thằng bị thằng Đạt giết cũng còn khá trẻ, cũng có vợ dại con thơ. Nếu xử đúng người đúng tội thì thằng Đạt nhẹ cũng tù mọt gông mà còn phải bồi thường bù đắp thiệt hại bằng tài chính để nuôi con của bị hại đến khi trưởng thành. Vợ thằng Đạt ngay khi hay tin thì đã bỏ nhà ra đi biệt tăm biệt tích. Tôi phải đứng ra hòa giải dàn xếp. Đằng nào thì thằng kia cũng bị chết và đằng nào thì thằng Đạt cũng phải bồi thường tiền để nuôi con bị hại. Sớm hay muộn thì vợ thằng kia cũng phải lấy chồng mới khi tuổi còn trẻ, trong khi vợ thằng Đạt thì đã bỏ đi biệt tăm. Tôi phải thuyết phục vợ bị hại rút đơn kiện, tôi sẽ lo cho thằng Đạt ra tù và thằng Đạt sẽ lấy cô ta làm vợ, chăm lo cho các con của cô ta đến khi trưởng thành. Tôi cũng đảm bảo với cô ta rằng thằng Đạt sẽ thay người chồng đã chết của cô ta yêu thương cô ta và có trách nhiệm với những đứa con. Vừa rắn vừa mềm thì cô ta cũng ưng chịu và đó là lý do thằng Đạt được ra tù sớm. Tuy nhiên chồng cô ta mới mất nên đã có thỏa thuận sau 100 ngày thì cô ta mới chính thức về làm vợ thằng Đạt. Giải quyết ổn thỏa chuyện thằng Đạt giúp tăng uy tín và vị thế của tôi trong dòng họ lên rất nhiều. Mà không phải chỉ mình thằng Đạt, vài thành phần bất hảo khác trong họ dính líu nhẹ đến vụ án cũng được cho ra sớm và được định hướng làm ăn cải tà quy chánh. Đối với họ tôi là ân nhân, ai mà dám nói xấu sau lưng tôi nữa chứ, đã có bọn họ đe nẹt rồi.
Ngay khi chôn cất bố tôi vào huyệt phát đế vương và tin chắc rằng mình sẽ ngồi vào vị trí cửu ngũ chí tôn trong tương lai. Nhất là sau khi đã đầu độc thành công ông cựu tổng biến ông ta thành tay sai hành động theo chỉ thị của mình thì tôi cũng đã có kế hoạch dài hơi và trọng đại với dòng họ của mình. Tôi đã có ý định chiêu binh mãi mã, tạo cho riêng mình một đội quân hùng hậu thiện chiến để dùng khi hữu sự. Việc chọn lựa trẻ mồ côi về để đào tạo rèn luyện cũng chỉ là một giải pháp nhưng không hoàn mỹ, chỉ sử dụng được chúng để đánh đấm vũ lực mà thôi. Không gì bằng dùng người nhà, người trong họ. Tôi đã có kế hoạch để phát triển dòng họ cực thịnh để khi tôi lên cao thì người của dòng họ cũng đủ đông để có thể giúp các con trai của tôi cai quản một phương một cõi. Muốn vậy thì tôi sẽ phải mở hầu bao dùng tiền của mình, dùng quyền lực của trưởng họ để khuyến khích các gia đình đẻ thêm con. Ngoài ra khuyến khích các bà vợ cho phép ông chồng của mình lấy thêm một hoặc hai vợ để tăng hiệu suất đẻ. Hiện tại thì các ông chồng có một vợ và vài đứa con kinh tế vẫn chật vật thì khi thêm vợ lo làm sao nổi. Điều đó buộc tôi phải chi tiền. Bằng cách như vậy thì nhân khẩu họ Hoàng sẽ tăng lên nhanh chóng. Những đứa trẻ sẽ được dạy võ từ nhỏ, được học văn hóa tử tế để sau này là những trợ thủ đắc lực tin cậy và tuyệt đối trung thành của tôi. Họ Hoàng sẽ trở lên cường đại ở vùng này và tương lai sẽ mở rộng.
Cỗ bàn ở nhà ngoại linh đình thì cỗ bàn ở nhà nội đương nhiên cũng không thể xuề xòa được. Trong mấy ngày đám Tuyết, Hồng Vân và những người vợ khác của tôi ở nhà nội thì ăn uống cũng linh đình toàn các sản vật ngon rồi. Nay nhận được mệnh lệnh làm cỗ thết đãi họ hàng của tôi thì Giang, Hồng Vân cũng đã xuất tiền để mua trâu lợn dê… đủ cả. Tất cả người trong họ đều được mời tới. Có cỗ bàn linh đình lại được trưởng họ triệu tập nên mọi người trong họ đều có mặt đầy đủ cả, một nhóm thì mang kiệu đi rước Lan còn ở nhà thì đàn ông giết mổ trâu lợn dê gà, đàn bà đồ xôi nấu nướng mỗi người một việc vô cùng bận rộn dưới sự chỉ huy của Tuyết. Lần trước về nhà chịu tang bà nội và các chú, người trong họ đã nhiều người được biết vị trí của Tuyết rồi nên ai cũng theo.
Khi tôi và Lan ngồi trên kiệu để đám thanh niên khiêng về nhà thì bác Lượng cũng đã tất tả chạy bộ nhanh về nhà để thông báo cho mọi người biết để chuẩn bị lễ đón. Người trong họ vẫn chưa biết chuyện của tôi và Lan, chỉ có người trong gia đình ông nội tôi và ông Cẩu là biết thôi. Khi được mời tới đây hay chính xác hơn là được triệu tập tới thì lý do cũng rất chung chung hàm hồ nhưng mà vì thứ nhất là trưởng họ mời tới và lại được đánh chén một bữa cơm no rượu say trong thời điểm nhàn rỗi thì ai cũng có mặt. Tuy chưa biết Lan chính là vợ của tôi nhưng người trong dòng họ cũng không ngớt bàn tán xôn xao từ lâu chuyện tôi có nhiều vợ. Lần trước về đám tang bà thì còn ít chứ lần này về chỉ một thời gian ngắn mà đã lại thêm rất nhiều cô xinh đẹp khác. Nay nghe bác Lượng về thông báo là hôm nay là đám cưới lần 1 của tôi và đoàn rước dâu đã về gần tới, mọi người chuẩn bị chào đón dâu mới thì người trong họ cũng chỉ nghĩ là tôi lại lấy thêm một cô bé nào đó ở bản bên mà thôi.
Lại thấy Tuyết và Hồng Vân phổ biến cho đám chị em nghi thức chào đón người mới rất vui vẻ thì người trong họ lại càng thêm hiếu kỳ mà đưa những ánh mắt dò xét nhìn về phía họ. Chẳng nhẽ họ không biết ghen là gì hay sao? Đó là những suy nghĩ trong đầu của đám phụ nữ trong họ. Bác Lượng cũng dặn dò đám người trong họ cách chào đón tôi theo như ý của tôi đã nói với bác.
Khi thấy kiệu đã về tới cồng đi vào sân thì bác Lượng hô lớn…
– Dừng kiệu.
– Thưa bà con cô bác, các em các cháu trong họ. Như mọi người đã biết là bà nhà tôi và mấy thằng con trai nhà tôi đều mới bỏ mọi người mà đi, đó là chuyện đau lòng mà theo lẽ thường thì gia đình không được tổ chức tiệc vui. Nhưng mọi người cũng biết là thằng cu Long là cháu đích tôn cháu trưởng nên truyền thống của chúng ta là con trưởng, cháu trưởng vẫn có quyền kết hôn khi nhà có tang vì trăm sự chữ hiếu vẫn đặt lên hàng đầu. Chính vì vậy nay tôi mời bà con tới đây để dự lễ cưới cho cháu Long, mừng hạnh phúc cho cháu, tôi chính là ông mai. Sau khi bác Lượng hô dừng kiệu thì ông nội đứng lên phía trước có lời với bà con.
– Mọi người trật tự, nghe già có đôi lời cần nói. Ông Cẩu cũng đứng lên hắng giọng.
Cả đám người ở sân im bặt chờ nghe ông phát biểu vì ông là người đức cao vọng trọng, là già làng trưởng bản và cũng là trưởng họ trước khi trao lại nó cho bác Lượng.
– Thằng Ngưu nó nói đúng. Cu Long là cháu đích tôn nên hoàn toàn có thể lấy vợ và sinh con trong thời gian chịu tang hơn nữa giờ nó đã chính thức là trưởng họ của họ nhà ta. Sự hưng thịnh tồn vong của dòng họ ta đối với việc cưới vợ sinh con của trưởng họ là rất quan trọng. Nhân đây thì già cũng thông báo lại với tất cả mọi người là cái Mến chính là vợ thằng Trưởng và thằng Hùng là con trai út của thằng Trưởng. Cái Lan đã không còn là vợ chồng với thằng Trưởng từ ba năm nay rồi, chuyện này chỉ hai vợ chồng chúng nó biết và thằng Ngưu biết nhưng giấu mọi người. Vì vậy ta tuyên bố cái Lan không phải chịu tang thằng Trưởng.
Ngay sau khi ông Cẩu nói xong thì ở dưới lập tức có nhiều tiếng xì xào, bàn tán…
– Thì ra anh Trưởng với chị Lan đã bỏ nhau từ lâu rồi, thế mà vẫn đóng kịch giỏi ghớm…
– Lại chả không ah, mà cũng chẳng hiểu nổi lão Trưởng nhà mình nữa. Chị Lan xinh đẹp nhất vùng, giờ vẫn còn đẹp ngời ngợi vậy mà lại đi theo cái chị Mến kia, lại còn có đứa con rơi nữa thì chẳng bỏ nhau. Mà nghe đâu ông ấy cũng còn tòm tem với cái cô Nhung kia nữa đó. Không biết thằng Long có đi theo vết xe đổ của bố nó không, chứ tôi là tôi thấy con bé Tuyết lại còn cả cái Hương, Thúy kia xinh đẹp tuyệt trần như vậy mà nó lại đi lấy vợ khác. Không biết mặt mũi cô dâu thế nào nhỉ…
– Bỏ nhau lâu rồi ư, hình như lúc anh Trưởng mất thì chị Lan đang mang thai cơ mà. Thế đứa bé là con của ai?
– Thằng Hùng là con riêng của anh Trưởng thì ai cũng biết rồi, cũng giống nhau vậy mà. Nhưng tại sao bác Cẩu lại thông báo chị Lan không phải chịu tang anh Trưởng nhỉ, vậy là có ý gì.
– Ông Ngưu là ông mai, không biết ông ấy nhắm đến con gái nhà ai sao không thấy nghe nói gì đến nhỉ. Ông ấy chỉ có quanh quẩn ở nhà, ở bản thôi chứ có đi đâu.
…
– Người đâu, mang thau nước ra đây. Ông Cẩu lớn tiếng sai mọi người.
– Sao lại bưng thau nước. Chẳng nhẽ cô dâu mang bầu với cu Long rồi hay sao? Tiếng xì xầm vang lên, theo tục lệ cưới khi cô dâu có bầu trước khi cưới thì phải rước dâu bằng cửa sau, nhà ông nội tôi không có cửa sau thì sẽ bước qua chậu bồ kết thay thế.
– Mọi người cùng lại gần chào đón tân lang tân nương nào. Cùng chào đón vợ cả của trưởng họ người có trọng trách lớn lao với họ chúng ta nào. Tiếng ông Cẩu lại vang lên…
Ngay sau khi ông Cẩu nói xong thì ông Cẩu cùng với bác Lượng tiến tới hai bên kiệu. Mọi người cũng tập trung lại gần xung quanh kiệu hồi hộp chú ý vào cửa kiệu. Ông Cẩu và bác Lượng lúc này mới vén cửa rèm bằng vải nhung đỏ sang một bên và đưa hai tay về phía trước sau đó vẽ một đường cong sang ngang như một động tác mời tân lang tân nương bước xuống kiệu. Tôi nhìn Lan âu yếm, đôi mắt Lan đã nhỏ lệ vì quá hạnh phúc xúc động. Tấm mạng che mặt của cô dâu đã không còn nữa khi trên kiệu tôi và Lan lao vào nhau quằn quại. Tôi xòe tay ra để cho Lan cũng đặt tay mình vào đó cho tôi cầm để dắt Lan bước ra.
– Trời ơi, nhìn sao giống chị Lan quá. Nhiều tiếng xì xầm vang lên…
– Chính là chị ấy rồi chứ còn ai nữa mà giống với chẳng không. Một hai tiếng nói chắc nịch khẳng định…
– Thế nhưng tại sao? Thế còn cô dâu đâu?
– Sao với trăng cái gì. Chị ấy là mẹ chồng phải đi rước con dâu chứ. Mày không thấy vừa nãy còn có người nữa ở trong kiệu ah, chẳng phải là cô dâu thì là gì.
Ở nhà ngoại thì cả Lan và Út đều mặc đồ cô dâu vì tôi cưới cả hai, chính là Lan nhưng cũng tranh thủ cưới luôn Út. Thêm nữa là để đánh lạc hướng người ở đó. Khi về tới bản thì tôi cũng đưa cả hai người vào kiệu, Lan bước ra trước mà thôi.
Ngay khi bước ra khỏi kiệu thì tôi cũng tươi cười rạng rỡ vẫy tay chào hết lượt mọi người cũng như đưa mắt nhìn hết lượt mọi người xem thái độ của họ. Trong khi đó thì Lan có vẻ vẫn còn ngượng nên cười hơi gượng gạo, một phần cũng do tâm trạng đang xúc động mạnh. Tôi lên tiếng chào mọi người.
– Chào mọi người, cảm ơn mọi người đã có mặt đông đủ để dự đám cưới của chúng cháu.
– Long ơi, mọi người hồi hộp lắm rồi, mau dẫn cô dâu ra đi cho mọi người biết mặt đi.
– Hahaha, cô dâu đang ở trước mặt mọi người đấy thôi.
– Mọi người còn không chào đón cô dâu chú rể đi. Không chúc phúc cho đôi tân lang tân nương đi. Ông Cẩu tằng hắng rồi lên tiếng.
– Trời ơi có thật không vậy, họ là mẹ con mà. Sao… sao có thể?
–