Cực phẩm loạn luân – Quyển 2 – Tác giả Manumylove
Tôi đánh xe thẳng vào nhà ông nội vì phải đưa bà ngoại qua thắp hương cho bà nội của tôi cùng mấy chú. Hôm tổ chức tang lễ thì nhà ngoại cũng đang để tang cậu nên chỉ có mình ông ngoại và bác Chinh qua viếng và thăm hỏi thôi. Hôm nay bà ngoại tôi mới qua nhà thông gia và không thể không thắp nén hương cho bà thông gia được. Tới gian nhà chính thì bà ngoại sững sờ và bàng hoàng trước cảnh tượng diễn ra trước mắt.
Ở nơi đó thím Hân đang quỳ phủ phục để mút buồi cho hai thằng con trai của mình. Ông nội tôi thì đã gần 70 rồi nên tuy có lòng nhưng không có sức, một tuần cố lắm là được một lần lên hương. Trước khi tôi đi thì đã để thằng con trai thứ nhà chú ba địt mẹ nó rồi và những ngày sau đều tiếp diễn. Đến khi thằng Đại trở về trong lúc vợ đã bỏ đi thì nó cũng nhập cuộc cùng thằng em mới lớn chưa có kinh nghiệm. Thím Hân thấy tôi cùng với bà ngoại bước vào thắp hương thì mút một lúc rồi ngồi trên mình thằng Đại mà nhún trong khi thằng bé thì đứng để cho thím mút và nó xuất tinh vào miệng vào mặt thím.
Có thêm bà ngoại và 4 mỹ nhân mới theo về nên tôi phải nhờ Nguyệt điều thêm 2 chiếc xe nữa đi cùng. Chiếc xe 7 chỗ của tôi nhưng đã phải gập hàng ghế sau lại để chất tiền, vàng và hành lý vào đó nên chỉ còn chỗ cho 5 người. Anh Trung là người lái xe mặc dù anh chưa có bằng lái nhưng mà trên đường đi có chuyện gì thì đã có bà ủy viên BCT lo rồi.
Bà ngoại ngồi ghế phụ còn Hương và Loan ngồi hai bên của tôi ở hàng ghế sau. Một xe khác chở 4 mỹ nữ, Thơm cùng với anh Chiến. Xe còn lại chở anh Lợi cùng với vài người phụ nữ nhà họ Hứa tùy tùng theo đoàn và mấy bé nhỏ mà Hương mới nhận. Trên đường về hà nội thì Loan lại cúi xuống và bú mút cho tôi làm cho bà ngoại hết sức ngạc nhiên khi thấy sự dễ chịu của Hương lại đến mức như thế. Bà cũng ngạc nhiên khi thấy mấy người phụ nữ đẹp đi ở xe bên kia và thái độ của họ với tôi. Như không thể dằn được sự tò mò và thắc mắc của mình mà lúc ở nhà ông nội bà không kịp hỏi, bà đã mở lời với tôi…
– Chú của mày mới mất mà sao ông nội của mày lại để cho hành động đấy xảy ra ngay tại nhà được nhỉ?
– Hành động nào vậy bà? Tôi giả tảng…
– Thì là thím của mày và hai thằng con trời đánh ấy chứ sao nữa.
– Hìhi, tưởng gì. Ngăn cấm để làm gì hả bà. Ngăn cấm để tan nát gia đình thì bà nghĩ xem có vui không?
– Mẹ con mà làm chuyện ấy với nhau là đại loạn luân, tuyệt đối không được con ah. Bố chồng nàng dâu hay là mẹ vợ con rể, anh chị em họ thì còn được chứ còn mẹ con và bố con thì tuyệt đối không…
– Cháu nói bà nghe này, luật của nhà nước là trai gái không được kết hôn cận huyết có họ trong phạm vi 3 đời. Nhưng mà văn hóa truyền thống, phong tục truyền thống của một số dân tộc vẫn cho phép anh em con chú con bác, con cô con cậu lấy nhau đó thôi. Phép vua thua lệ làng. Mấy cái giáo điều ấy cũng chỉ do một hoặc một số người nghĩ ra tại sao mình phải nghe theo họ. Bà hay mọi người cứ nghĩ rằng những cái đấy là điều đúng đắn, phạm vào là không được và sẽ chẳng mấy ai phạm vào điều đó cả nên nghĩ đó là chân lý sống. Nhưng thực ra thì không phải. Vì sao không phải, để cháu phân tích cho bà nghe rõ.
– Bà nói là mối quan hệ mẹ con hay bố con là tuyệt đối đại kỵ không được phép là vì nó không có nhiều điều kiện để diễn ra mà có diễn ra thì diễn ra trong bóng tối trong phạm vi gia đình nên người ngoài hoàn toàn không hề hay biết mà cứ nghĩ rằng nó không diễn ra. Thứ nhất là bố mẹ có lấy nhau thì mới sinh ra con cái, nên khoảng cách chênh lệch tuổi tác giữa bố mẹ và con cái là đủ lớn để không trở thành bạn tình của nhau giống như là anh chị em họ con chú con bác được. Ví dụ đa phần khi các người con tầm 20 tuổi lập gia đình có vợ có chồng có cuộc sống riêng thì khi đó bố mẹ cũng chỉ mới hơn 40 tuổi và ở độ tuổi đó vẫn còn trẻ khỏe sung mãn, đời sống tình dục vẫn còn chứ chưa hết. Thế hệ của bố mẹ vẫn còn đủ cả, có người thương yêu và bên cạnh và làm bạn tình thì họ cần gì phải tìm đến con cái nữa chứ, muốn cũng không dám. Kể cả vì lý do nào đó mà bố hoặc mẹ chết đi thì các con cũng có gia đình hết rồi thì họ tìm người khác. Nhưng trong hàng triệu gia đình, hàng triệu cặp vợ chồng không phải là không có những người chết khi tuổi còn trẻ như bố cháu hay cậu Thành, các chú của cháu. Sẽ có vài chục hay vài trăm trường hợp như thế.
– Lấy trường hợp nhà chú cháu mà nói đi. Thằng Đạt cũng đã lớn tuổi và có vợ con rồi. Nó mới chỉ chớm bị bắt là vợ nó đã bỏ con lại để ra đi. Cũng không khác gì mấy so với cậu Thành nhà mình, vừa mới chết mợ đã bỏ đi. Chú ba cháu đã chết, mà khi sống thì chú ba cháu đã bỏ vợ để theo nhân tình trẻ. Thế bà nghĩ thử xem là thím ba của cháu liệu có ở lại bên gia đình ông nội cháu được lâu không? Thím còn chưa rời đi, chưa tái giá là vì thím đã già rồi và ở độ tuổi của thím thì không có mấy người đàn ông còn cô đơn. Nhưng khi không tìm được người cùng độ tuổi thì người ta sẽ tìm đến thanh niên ở độ tuổi dưới vẫn còn lông bông chưa vợ con. Nhất là khi chú cháu mới chết mọi người còn tưởng là chú bị vỡ nợ nên mới bị chủ nợ giết chết nên không có mấy người hào hứng với thím. Nhưng sau một thời gian khi biết là không phải như vậy thì chắc chắn sẽ có một số người lợi dụng thím cháu để moi tiền. Bà nghĩ có phải không? Trong khi chú cháu vẫn còn vài người con đang ăn học cần bàn tay chăm sóc của mẹ. Thằng Đạt thì vợ mới bỏ đi, em nó thì đang tuổi lớn đều thiếu thốn và tò mò về chuyện người lớn cả. Cháu hỏi bà là theo bà thì nên để cho thím cháu bỏ mặc mấy đứa con thơ như mợ để đi tìm trai thỏa mãn cái nhu cầu riêng của mình, mấy thằng con trai của thím cũng tò mò và thiếu thốn thì tự ra ngoài mà kiếm, có khi gây ra tội với gái nhà lành thì tốt. Hay là như lúc nãy bà vừa thấy, thím cũng được thỏa mãn, không rời bỏ nhà đi tìm trai nữa, ở nhà lo cho các con và mấy thằng con cũng không còn ra ngoài làm bậy nữa thì tốt hơn. Chuyện đấy nếu như bà không đến nhà thì sao mà biết được, mọi người cũng không ai biết thì có phải là gia đình đoàn tụ êm ấm không?
– Cái này… cái này…
Bà không biết nói gì trước lập luận đó của tôi.
– Nhưng… nhưng tao đến và thấy hết rồi, mọi người ở quanh đây đến chơi chả lẽ lại không ai biết hay sao? Bà vẫn còn cố vớt vát…
– Haha, bà ơi bà không thấy điểm gì khả nghi hay sao. Ông nội và mọi người trong nhà cháu biết chuyện giữa mấy mẹ con họ nhưng không ai ngăn cản? Khi bà cháu mình về thì ông cháu có ra tiếp đón bà mời bà vào nhà theo đúng lễ phép có đúng không? Ông cháu đã biết chuyện diễn ra trong nhà thì lẽ bình thường là cố gắng đứng ngoài nói chuyện câu giờ với bà càng lâu càng tốt, đánh động cho bên trong kịp mặc quần áo nhưng ông cháu dẫn thẳng bà vô trong nhà. Bà có thấy lạ không? Thêm nữa là nhà cháu đã biết bà tới rồi thì theo lý mà nói không ai lại làm cái chuyện đó khi biết có khách tới cả, có làm thì làm tại nhà của chú cháu chứ không phải tại nhà ông cháu có phải không?
– Mày nói cũng phải, thế sao lại vậy nhỉ?
– Là cháu cố tình để cho bà thấy được cảnh đó đấy. Chứ bình thường mấy mẹ con họ kín đáo ở trong nhà có ai mà biết được. Lại có bọn nhỏ canh gác có gì đánh động nữa. Bà đừng quên là cháu giờ đã là trường họ bên này rồi, mọi việc trong nhà trong họ là do cháu quyết và có tiếng nói nhất. Cháu về nhà thấy cảnh này thì cũng cân nhắc thấu đáo thiệt hơn nên không phản đối lại nữa thấy có cái gì đó liên hệ với cậu Thành nhà mình nên muốn để cho bà chứng kiến để bà mở mang và có cái nhìn khác.
– Bà hãy thật bình tâm suy nghĩ lời cháu nói này. Bà nghĩ sao về hoàn cảnh hiện tại của gia đình mình, hai ông bà phải còng lưng vào nuôi đám cháu nội con của cậu Thành để lại. Liệu ông bà có đủ sức để chăm lo tốt cho chúng nó không? Nếu như mợ quay trở về chăm sóc lũ trẻ thì sao?
– Nó bỏ đi rồi, chắc sẽ không bao giờ quay lại nữa đâu. Thôi mày đừng nhắc đến cái con tiện nhân ấy nữa mà tao thêm lộn ruột.
– Thì bà cứ trả lời thẳng vào câu hỏi của cháu. Nếu mợ về chăm bọn trẻ thì như thế nào.
– Nó về thì tốt, tao với ông mày bớt khổ cực. Nhưng chồng nó chết rồi thì nó về làm gì nữa, nó về thì cũng đòi chúng tao cho nó đi lấy chồng khác, nó còn trẻ mà. Vả lại nó bỏ đi không hoàn toàn vì mỗi chuyện thiếu thốn hơi trai mà là vì gia cảnh nhà ta nữa. Thằng Thành là trụ cột kinh tế của gia đình nay chết đi thì nhà ta khó khăn nghèo đói.
– Vậy tức là bà thừa nhận mợ về là tốt. Thứ nhất vừa có người chăm lo cho mấy đứa trẻ. Thứ hai là cũng còn có người chăm sóc cho ông bà chứ nếu chẳng may ông bà có ốm đau thì bọn trẻ đi học hết và cũng chưa có khả năng chăm sóc cho ông bà. Thứ 3 là có thêm người làm nương rẫy phụ ông bà. Nhưng có hai vấn đề chính đó là một là về kinh tế và hai là vấn đề tình dục của mợ có đúng không nào? Thế giờ cháu có cách giải quyết cả 2 vấn đề đó để mợ về sống cùng ông bà thì bà nghĩ sao?
– ĐÚng là như vậy, nhưng làm sao giải quyết đây.
– Về vấn đề kinh tế thì trước mắt cháu sẽ lo cho ông bà và gia đình. Cháu sẽ xin cho ông bà nhiều nương rẫy và đất để khai khẩn hơn cũng như là xin cho mợ một chân công chức nào đó. Sau đó khi thằng Công lớn hơn thì nó tự lo cho cả gia đình gánh vác thay cậu Thành. CÒn vấn đề tình dục, thì theo cháu nên học mô hình của nhà chú ba cháu. Tức là để cho thằng Công ngủ với mợ, như vậy thì mợ sẽ có người để thỏa mãn không còn phòng không gối chiếc, mà thằng Công cũng có người để rèn luyện cho nó những kỹ năng chốn khuê phòng để sau này không làm vợ nó thất vọng. Cũng từ đó mà đặt trọng trách lên vai thằng Công để cho nó gánh vác và trưởng thành, là trụ cột của gia đình trong tương lai.
– Nhưng nó đã bỏ đi biệt tăm biệt tích, đến nhà đẻ của nó còn không biết tin tức gì thì biết tìm nó ở đâu để nó quay về.
– Thì cháu cứ nói chuyện thế để khai thông cho bà.
Tôi hài lòng vì mình đã dẫn dắt câu chuyện và dẫn dắt bà vào thế giới quan mà tôi mong muốn. Sau đó thì cứ lim dim mà tận hưởng kỹ nghệ của Loan và Hương trong chặng hành trình dài. Loan mỏi miệng thì Hương thay thế. Tôi cũng nhắn tin về nhà để bày đặt sẵn một màn đón tiếp bà mãn nhãn nhất. Sẽ cho bà những ngạc nhiên và đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác.
Trên xe thì Nguyệt cũng gửi cho tôi những mẫu thiết kế căn nhà trên núi Đồi Bù mà Nguyệt đã thuê đội ngũ kiến trúc sư thiết kế. Và tôi cũng đã chọn được một thiết kế mà tôi thấy ưng ý nhất về cả ý tưởng công năng và khả năng ngụy trang của nó. Căn nhà được dựng ở đỉnh đồi nên tôi thích kiểu thiết kế theo từng lớp, từng lớp một. Cứ 3 đến 4m lại đổ một mái bằng, sau đó 3 đến 4m chiều sâu bên trong lại đổ mái bằng tiếp theo cao hơn mái trước cho đến chính giữa thì cao nhất và phía sau thì lại thấp hơn.
Theo mô hình cây thông như vậy. Trên các mái bằng của từng lớp sẽ được trồng cây xanh vừa để mát vào mùa hè và vừa có tác dụng ngụy trang khi nhìn từ trên cao sẽ như một ngọn núi thật, kết hợp đồng bộ với hệ thống cây xanh quanh nhà. Ở khu vực chính giữa tòa nhà cũng là khu vực cao nhất thì hoàn toàn có thể thiết kế xây dựng bên trong theo lối nhà sàn mà Lan thích. Tôi nghĩ là Lan sẽ thích kiểu thiết kế này giống như tôi thôi, tôi sẽ cho Lan một bất ngờ kèm với việc bà ngoại xuống chơi làm quà.
Cùng lúc với việc gửi các bản thiết kế nhà xây trên núi Đồi Bù cho tôi thì Nguyệt cũng than phiền về kế hoạch xây lâu đài cung điện trên núi ở Lào Cai. Vì theo các kiến trúc sư hàng đầu châu âu tư vấn thì muốn xây dựng lâu đài trên núi quy mô hoành tráng thì ít nhất cũng phải mất vài trăm tỷ chỉ tính riêng phần xây thô không thôi, chưa kể là có thể lên đến cả hàng nghìn và mấy nghìn tỷ.
Trong khi cả gia tài của Nguyệt cũng chỉ có khoảng 300 tỷ mà thôi. Những biệt thự lâu đài mà Nguyệt đã từng xây dựng chỉ có giá khoảng 20 tỷ đổ lại. Điều đó càng thôi thúc tôi mong đợi cho kế hoạch của mình thành công sớm hơn. Chỉ cần khống chế được ông TBT thì tôi không tin là trong nhà ông ta không có gia tài khuynh quốc. Mà kể cả ông ta không có gia tài khuynh quốc thì với ảnh hưởng chính trị vẫn còn sâu rộng khi vừa mới nghỉ hưu vài tháng của mình thì ông ta cũng hoàn toàn có thể tác động để cho Nguyệt cùng công ty của Nguyệt chen chân vào các miếng bánh béo bở để bành trướng.
Thêm một thời gian nữa khi đã khống chế nốt ông bí thư tỉnh thì có thể tôi cũng tác động đến ông cựu tổng để trung ương làm ngơ bỏ qua cho ông bí thư tỉnh tác oai tác quái. Khi đó thì tôi sẽ để cho Nguyệt thâu tóm và khống chế sâu rộng hơn nữa các miếng bánh lợi ích béo bở của tỉnh. Không tin rằng trong cả chục năm làm chủ tịch tỉnh rồi lên bí thư mà ông ta không vơ vét được cho mình số tài sản lớn nữa ngoài việc cho các con đi du học và định cư ở nước ngoài hay số tiền mà ông ta rửa tiền qua Nguyệt. Tôi cũng nhắn cho Nguyệt để Nguyệt bố trí thức uống có chứa thuốc kích dục như hôm trước Nguyệt đã cho Thu và Xuân uống để Nguyệt đưa cho Hằng mang về lâu đài. Hôm nay tôi sẽ sử dụng nó với bà ngoại.
Đầu giờ chiều tôi mới từ nhà ông nội đi về nên phải gần 9h tối thì xe mới về tới lâu đài. Do đó trên xe khi được Loan bú mút thì tôi cũng lấy điện thoại ra mà nhắn tin thông báo với mọi người và bày binh bố trận với mục tiêu là bà ngoại và cô Dung. Tôi đã gọi điện bố trí để cho tối nay Quỳnh đón Xuân về lâu đài sống luôn. Tất nhiên là không thể không thông báo cho Thu biết tin tốt lành này được rồi, thêm nữa tôi còn có mục đích khác là hỏi dò xem mẹ của Thu đem nay có rảnh không.
Tôi muốn ngủ cùng với mẹ của Thu mà mục đích chính cũng chỉ là để cho bác Dũng thấy được là phụ nữ ngoài 60 tuổi một chút vẫn còn nhu cầu và khả năng quan hệ tình dục, nhân tiện cũng để bà ngoại thấy luôn. Như vậy thì tôi sẽ được ăn món ăn do chính tay Thu nấu. Một lúc sau thì Thu cũng nhắn lại là đã thuyết phục được mẹ, tôi biết là bà Hoàn có thể không còn nhiều ham muốn nhưng mà vì con gái đã thuyết phục với lại cũng muốn cảm ơn vì đã lo kinh phí phẫu thuật cho chồng nên cũng nhận lời.
Tôi lại nhắn tin dặn dò tỉ mỉ với Thu để Thu nói lại với mẹ của mình. Tôi cũng đã nhắn cho Nguyệt để nhờ Nguyệt điều xe qua nhà họ Hứa để đón mấy người nhà bác Dũng cô Dung tới lâu đài, thêm cả bà vợ út của ông cụ nhà họ Hứa và một bà vợ của người em ông cụ nữa… Tôi cũng thấy nhớ nhớ cái dư vị làm tình cùng với cô Dung cùng cô Hạnh, cái cảm giác lồn người lớn tuổi mà vẫn khít khao vô cùng cộng thêm cảm giác làm tình với các cô trước sự chứng kiến và động viên của bác Dũng nữa.
Sau cái lần đáng nhớ đó thì tôi phải ở nhà để phục vụ các nàng ở nhà nên không có dịp gặp lại các cô nữa, sáng nay làm tình với bà Thuận cũng trạc tuổi các cô lại càng làm tôi thấy sự khác biệt và nhớ tới cảm giác với các cô hơn. Tôi cũng gọi điện cho Mận để nhờ chuyển máy cho cô Dung nói chuyện với cô do mặc dù đã được tôi sắm điện thoại cho nhưng cô vẫn chưa quen sử dụng và không có thói quen giữ điện thoại bên mình.
Để cho các cô cùng với bác Dũng không có thắc mắc gì với lời đề nghị qua lâu đài của tôi thì tôi cũng thông báo với cô chuyện tốt lành là tôi đã tìm được một cái dương vật trưởng thành để sẵn sàng cho việc cấy ghép sắp tới cho bác Dũng. Do đó việc cần làm là phải chuẩn bị tư tưởng cho bác để bác có quyết tâm và nghị lực thực hiện ca phẫu thuật.
Thứ nữa là tạo cho bác một không gian yên tĩnh không bị làm phiền tránh để lộ chuyện bí mật. Việc tôi mời mẹ của Thu và hai bà vợ của hai ông cụ nhà họ Hứa tới với mục đích chính là để cho bác Dũng biết được là cô Dung vẫn còn nhu cầu thầm kín chứ không phải đã hết. Nhưng mà người tầm tuổi cô Dung thì không ai thích hợp hơn Nguyệt được vì Nguyệt là một dâm nữ chính hiệu sẽ thể hiện rõ nét nhất sự ham muốn của đàn bà tuổi này, nên tôi cũng muốn Nguyệt tới lâu đài. Việc tôi bố trí Xuân với mẹ của Thu, là vì tôi muốn cho bà ngoại thấy dần cái cảnh tôi làm tình cùng với hai mẹ con ruột cho bà đỡ bỡ ngỡ và ngại ngùng.
Mấy ngày qua tuy không qua nhà họ Hứa nhưng mà mọi nhất cử nhất động ở đó tôi đều nắm được thông qua Mận. Cũng thông qua Mận và Ngân mà tôi vẫn cứ cố tình tác động đến bác Dũng và cô Dung theo nhiều cách khác nhau. Tuy rằng từ khi gặp lại cô Dung và đoàn tụ với cô Dung, có người chăm sóc 24/24h thì sức khỏe của bác Dũng có khá hơn trước kia rất nhiều vì bác Thắng cố gắng lắm cũng chỉ dành ra được mỗi ngày 2, 3 tiếng để thăm em mà thôi.
Nhưng di chứng của vết thương đặc biệt là vết thương ở đầu vẫn cứ đôi lúc hành hạ bác. Mà cô Dung thì lại yêu thương bác vô cùng, với mỗi lần đau đớn của người mình thương như thế thì cô đau xót như đứt từng khúc ruột và như vậy thì cũng đã trót cùng tôi rồi thì lại càng mong muốn tôi sớm tìm bác sĩ chữa trị dứt điểm cho bác Dũng. Có hai cô chăm lo cho bác Dũng rồi nhưng bác Thắng vẫn theo thói quen ngày hai lần sáng chiều qua chơi và thăm bác Dũng.
Tôi hay lợi dụng những lúc đó để cho Mận và Ngân cùng với Xuân nói chuyện thủ thỉ và cười khúc khích với nhau về chuyện tình dục tế nhị, đôi lúc thì bác Thắng cũng tham dự một hai câu cho thân thiện. Xuân và Mận thì bác Thắng hay cô Dung có thể không biết nhiều chứ Ngân thì họ biết rõ. Khoảng hơn một tháng nay vì chuyện nhà họ Hứa mà Ngân đã năm lần bảy lượt lên chùa để cầu viện cô Dung để cứu chồng và mình.
Do đó là sự biến đổi của Ngân như thế nào trong vỏn vẹn khoảng hơn một tuần là điều mà cô Dung cũng như bác Thắng có thể nhận thấy rõ nét. Người đẹp vì lụa lúa tốt vì phân, không những được ăn sung mặc sướng có người hầu kẻ hạ lại vô lo vô nghĩ, chồng được đưa đi chữa trị, hai cô con gái cũng có cuộc sống sung sướng đã là chủ của tiệm vàng và khi không có mặt của Thu thì hai cô là bà chủ của cơ ngơi nhà họ Hứa.
Hơn nữa lại có những trải nghiệm tình dục mà sẽ nhớ suốt đời, dư vị của nó còn tới tận bây giờ, được bồi bổ vitamin T nên nhan sắc cũng đượm xuân tình hơn. Tuy chưa chắc chắn nhưng với kinh nghiệm của những người đàn bà từng trải thì cả Mận và Ngân đều có cảm giác cảm nhận về một mầm sống mới đang nảy nở ở trong bụng của mình. Ngân ở độ tuổi đúng vào hạn chót cho việc sinh nở nên lại càng ngạc nhiên khi phát hiện những dấu hiệu bất thường của cơ thể vì mới chỉ làm tình cùng tôi một hai lần mà thôi và cũng chưa đầy một tuần, không ngờ lần này lại nhạy như vậy.
Càng kinh ngạc hơn khi trong cái ngày mà tôi chính thức tiếp quản nhà họ Hứa cũng là ngày mà tôi đưa Thu cùng với chị em Yến đi chụp ảnh cưới và làm tình cùng với mấy mẹ con Yến để cho Ngân mang thai, tối thì đến lượt Mận và trước đó 1 ngày là làm tình với hai người Thục, Lệ cùng với 3 chị em Yến. Kinh ngạc là vì Thục, Lệ và Yến cũng đều có dấu hiệu đậu thai với tôi ngay trong lần đầu tiên đó.
Lệ thì đã có kinh nghiệm sinh nở nên cũng có cảm nhận tương tự như Mận và Ngân nên mấy người đàn bà cứ nhỏ to thì thầm chúc mừng nhau. Trông sang lại tủi phận hèn, nhìn những người đàn bà trung niên khác phơi phới sắc xuân tình vì được thỏa mãn đầy đủ chuyện đó lại còn hạnh phúc vì được làm thiên chức của người mẹ trong khi mình thì không đem lại được điều đó cho vợ mà bác Dũng lại xuất hiện những cơn đau đầu nhẹ.
Cũng giống như cô Dung, tình yêu của bác dành cho cô là vô bờ bến, bác chỉ mong mỏi là người mình yêu thương được hạnh phúc vui vẻ. Chính tình yêu thương đó làm động lực cho bác, cho bác đủ dũng khí để nhìn tôi làm tình với cô Dung đem lại cho cô Dung cái cảm giác mà bác không cho đem lại được cho cô. Giờ đây bác chỉ cần được nhìn thấy cô Dung, được hàn huyên tâm sự với cô để kể cho cô nghe cuộc sống của bác và nghe cô Dung kể về cuộc sống đầy cay đắng truân chuyên của cô.
Nhưng tình yêu vô hạn với cô khiến cho bác không thể ích kỷ nghĩ cho mình, không thể không suy nghĩ đau đầu khi mình không thể đem lại hạnh phúc cho người mình yêu dù rằng cô Dung nói rằng cô không cần. Qua nay khi không thấy tôi đến thì bác lên cơn đau đầu nhẹ khi nghĩ đến mình không làm được một người chồng và bắt Lệ cũng như cô Dung phải gọi cho tôi đến.
Cô Dung phải tìm mọi lời ngon ngọt dỗ dành và nói là tôi đi về quê để bác thôi không lên cơn nữa. Mặc dù là cô Dung không có nhu cầu ham muốn về chuyện đó, cô cũng chỉ cần ở bên bác Dũng là đủ thấy hạnh phúc rồi nhưng mà cô cũng không thể yên lòng khi thấy bác vẫn còn day dứt và tự dằn vặt mình như thế. Và cô cũng biết là mình không thể không chiều lòng người mình thương yêu, không thể cứ mãi chứng kiến bác Dũng khổ sở như vậy mãi nên chuyện phải ngủ với tôi sớm muộn cũng sẽ diễn ra tiếp dù rằng cô không muốn. Do đó khi thấy tôi nói đưa cô về lâu đài và lại báo tin mừng như vậy thì cô lập tức đồng ý. Cô cũng hy vọng là phục hồi vết thương và chức năng đàn ông cho bác Dũng để nếu có thì cô cũng được hưởng hạnh phúc trọn vẹn với bác và thoát khỏi cái cảnh éo le ngang trái với tôi như hiện nay.
Tôi về muộn như vậy nên cũng thông báo để mọi người ăn cơm trước khỏi phải chờ. Nhưng mà các nàng thì đâu có ai chịu như vậy. Chỉ có người ăn kẻ ở trong lâu đài và những người không có danh phận là ăn trước, đám trẻ con trong nhà cũng được cho ăn trước chỉ còn những bà vợ của tôi là chưa ăn đợi tôi về. Bữa ăn tối của mọi người hôm nay cũng đặc biệt hơn khi mà rocket 1h và viagra lại được sử dụng cùng với các món ăn bồi bổ dương khí cho ông Cẩu, anh Phúc, ông ngoại, mợ và cả cô Dung, cô Hạnh nữa. Còn trong thức ăn phần tôi và mọi người trong đoàn về sau thì nó được cho vào đồ uống của bà ngoại. Mọi người ăn sớm từ chưa đến 7h để chuẩn bị diễn một bộ phim mà họ vẫn diễn thường ngày cho vị khách đặc biệt xem.
Lan, Út cùng quần nữ đã hàng ngũ chỉnh tề, xiêm y ngay ngắn để chào đón tôi trở về. Tất nhiên Lan vẫn là ngoại lệ duy nhất khi mình Lan không mặc áo ngực chỉ mặc váy ngủ mỏng như mọi khi, nhưng hôm nay thì có thêm một cái áo choàng mỏng ở ngoài để che đi hai bầu vú lộ thiên ra ngoài khi mà đã có sự xuất hiện của bác Dũng. Vừa nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp cùng bóng hình kiều diễm của cô Dung là tôi đã mỉm cười trong bụng khi đoán được là cô đã bị cho uống thuốc kích dục rồi. Bộ dáng đó rất giống với Thu, Mận, Xuân và cả Quỳnh trước kia.
– Ôi chu choa trời đất ơi. Đây là nhà của mẹ con mày hả thằng Long. Sao mà to lớn quá vậy.
– Mẹ… cuối cùng thì mẹ cũng chịu rời khỏi núi để đến với con. Mẹ có mệt lắm không, các em mau mau lấy nước mát cho mẹ chị uống… lau mồ hôi cho mẹ.
– Anh… anh đã về… anh có làm sao không? Anh làm cho bọn em lúc nào cũng lo lắng cho anh… ohhhhh… mấy người kia là ai vậy anh, liệu có phải là… là… Tuyết nhanh nhảu chạy lại ôm lấy tôi, Quỳnh cũng vậy cùng mọi người mỗi người một câu hỏi tôi.
– Anh đã về… Hương cháu khỏe chứ, biết là cháu giỏi võ vẽ nhưng dì vẫn lo cho cháu nhiều lắm có biết không? Ủa, mà sao về nhanh vậy… có tin tức gì không? Giang cũng quan tâm đến Hương…
– Mẹ đã về rồi, chúng con nhớ mẹ và lo cho mẹ lắm mẹ biết không? Thằng Phát vẫn cứ gọi điện hỏi thăm mẹ về chưa luôn đó. Mấy chị em Phượng cũng chạy lại quấn quýt lấy Loan.
– Dì ơi, mẹ cháu… mẹ cháu… huhuhu… Hương không kìm nén được sự bi thương, ôm chầm lấy Giang rúc đầu vào người Giang khóc nấc lên.
Trước tiếng khóc bi ai của Hương thì mọi người tuy không biết chính xác chuyện gì nhưng cũng đoán ra phần nào. Mọi người lại an ủi Hương. Dương tỷ lúc này mới tự giới thiệu bản thân, giới thiệu mấy tỷ muội và nói sơ qua cho mọi người biết về nỗi đau của Hương.
– Anh ơi, em có… Quỳnh thỏ thẻ.
– Em có gì vậy, có quà gì cho anh ah…
– Thì có cái này… to đùng này này… anh có thích không?
– Hả, có thật không? Nhanh vậy ah…
– Nhanh gì nữa, hai tuần rồi còn gì. Em thử rồi… mà không phải mình em đâu, hai chị em chị Lệ, hai chị em chị Kiều cũng đều có rồi đó. Coi bộ anh không thích hả…
– Không… không… thích… anh thích lắm… anh phải cố gắng miệt mài cày ải lắm mới có mà… nào… cho anh sờ cái nào… mấy người kia nữa, lại cho sờ cái nào…
– Trước mắt chúng tôi mà cậu dám làm càn vậy ah. Thì ra là cậu cho gọi chúng tôi tới đây là để chứng kiến cái thói trăng hoa, dâm loạn của cậu đó ah. Cậu đừng quên là cậu đã tổ chức đám cưới với con gái tôi, nó là vợ của cậu và nó dường như cũng đã mang bầu với cậu rồi. Còn nữa, cậu về nhà là tốt rồi, hãy mau mau trừng trị cái con nhãi con mất nết kia đi. Lúc này thì cô Dung mặt mới hằm hằm nhìn Tuyết lên tiếng.
– Mẹ này… chuyện này anh ấy cũng đã nói trước và từ đầu với chúng ta rồi mà chứ có phải che giấu gì đâu… con và bố mẹ cũng đã chấp nhận. Đám cưới cũng chỉ là để giúp đỡ nhà mình, thanh danh cho nhà mình và chủ yếu tổ chức cho bố mẹ là chính.
– Hihi, mẹ vợ, mẹ khỏe chứ ạ. Bố… bố có khỏe không ạ… Mẹ nói như vậy là… là… Lệ cũng rồi sao? Sao, cô ấy làm gì đắc tội với mẹ ah, để con nói cô ấy xin lỗi mẹ. Tuyết, em làm gì mà cô ấy giận như vậy.
Lúc này thì tôi để ý là Lệ mặt ửng hồng lên chứng tỏ là khả năng cô ta cũng đã mang thai với tôi sau cái lần bị tôi cưỡng hiếp trong nhà giam dưới tầng hầm của Nguyệt. Trong khi đó thì có mấy người lấm lét nhìn Tuyết rồi nhìn cô Dung và cô Hạnh bịt miệng cười khúc khích với nhau. Cô Hạnh thì mặt cũng đỏ bừng cả lên. Còn Tuyết – người là đối tượng của cái nhìn hằm hằm bực tức của cô Dung vẫn cứ nhí nhảnh hồn nhiên như mọi khi, lại càng thêm cười tinh nghịch nhảy nhót tung tăng lại phía tôi mà bá cổ tôi nói nhỏ:
– Hihihi, anh không biết đâu, để em kể cho nghe. Lúc tối mấy người này tới, chị Lan sai bọn em đưa bọn họ đi tắm và dặn là phải cắt… Mấy người giữ chân tay còn em thì cắt… nên bà ấy giận em lắm… hihihi, anh chuẩn bị mà dỗ dành chị Lan đi, chị ghen rồi đó… ai đời cái đó của mấy bà này vậy mà lại đỏ hồng như con gái vậy, hồng hơn của mấy chị Vân và Kiều và cả chị Lan nhiều.
– Khỏe, còn khỏe được sao? Chưa tức đến chết là may rồi, giờ cậu vừa về lại còn có mấy cô vác bụng bầu ra khoe nữa có phải là muốn tôi chết tức hay sao.
– Kìa em, anh cũng không có ngờ là nó lại phong lưu như thế. Nhưng mà cái Lệ nó nói đúng, dù sao thì nó cũng có nói trước với mình rồi chứ không phải không nói như vậy thì còn đường hoàng tử tế hơn ngàn vạn thằng đàn ông ở ngoài kia. Có vợ có con rồi mà vẫn lén lén lút lút cặp bồ, con rơi con vãi ở ngoài rồi thiếu trách nhiệm với vợ con hay là rũ bỏ trách nhiệm với con bên ngoài. Anh biết em thương con gái, anh cũng đâu có không thương con nhưng mà chúng ta già rồi không có sống thay con được mà ngược lại con còn đang phải chăm lo cho chúng ta tuổi già. Vậy nên anh nghĩ mình nên tôn trọng quyết định của con, con nó cảm thấy vui và ổn là được rồi. Hơn nữa nó có phong lưu và mọi người ở đây thuận hòa thì nó mới có thể giúp anh và em cái chuyện đó.
– Cả