Gái Gú Việt Nam

Cô nhân tình dâm đãng

Phần 17
Công việc cũng thuận lợi theo, gọi là dự án cho to, thực chất là một hợp đồng thương mại đúng nghĩa, tôi cũng chỉ cần thế thôi, nhanh gọn, làm nhanh, rút tiền về sớm.

Vì việc được chỉ đạo từ trước, dự án cũng chẳng gặp khó gì, kế hoạch chuyển vốn được ký bằng một công ty thứ 3. Chính là của tay tổng giám.

Sau khi định hình được tôi mới hình dung ra dòng tiền này được luân chuyển như nào. Ngoài hệ thống các chân rết, các công ty có trong danh sách thì hội này luôn tuyển thêm các công ty mới, có hồ sơ đẹp chút là được nhưng phải là người quen, được bảo lãnh. Dòng tiền sẽ chạy từ công ty này sang các công ty kia, dòng vốn lãi cũng sẽ gấp khúc theo.

Cái hay của nó là các dự án đầu vào rất tốt, tốt hơn nhiều so với chính các phi vụ trước đây tôi từng làm.

Kể cả hàng hóa không đủ chất lượng, mua hàng cũ bảo mới cũng được.

Thằng bạn đợt này bay ra bay vào liên tục, nó với tôi vẫn thế, nó vẫn chia sẻ từng chút một, theo từng giai đoạn tôi tham gia. Nhưng có lẽ niềm tin cao hơn hẳn, nên mức độ đã nâng cao hơn.

– Alo, đang ở đâu đấy bạn hiền.
– Đang ở công ty bạn ơi, đang ở đâu thế mà mày gọi tao.
– Đang bạn sang mày tao nhanh thế. Tao ở HN rồi, tí qua với tao nhé.
– Đi đâu thế?
– Hôm nay gặp boss nhé, anh thư ký sắp xếp rồi.

Ơ đm, cái thằng này lúc nào cũng thế, báo cái gì là báo 1 phát 1. Nó làm như ai cũng sẵn thời gian vậy.

Nói là thế chứ công việc cứ phải sắp xếp, nó đã bảo thì mình cũng phải đi, không chỉ là lần này mà còn là các lần khác nữa. Làm với đội này không bị đạp giá, nên mức lợi nhuận luôn là đáng mơ ước.

Tôi lái xe đến địa điểm. Chạy vòng quanh một vài con phố, ghé vào một con ngõ, thằng bạn đứng đợi ở đó rồi, nó dẫn tôi vào một ngôi nhà, kiến trúc kiểu Pháp cổ. Tôi mường tượng ra đây là khu nhà quan chức được chia. Từ bên ngoài đã thấy rêu phong, các bức tường cũng nhuốm màu thời gian. Nhưng dường như người chủ ở đây không muốn cải tạo thì phải.

Bước vào ngôi nhà, mọi thứ bày biện đơn sơ, cái bàn trà cũ kỹ, có cái máy nghe nhạc đĩa than to đùng, cái loa màu đồng vẫn sáng chói. Vì là khách nên tôi không dám soi kỹ quá.

Tay thư ký từ trong bước ra, giọng ôn tồn.

– T đấy à em. Vào đây, vào đây nào.

Anh em bắt tay thân mật, rồi cùng ngồi vào bàn trò chuyện. Hắn giới thiệu ngôi nhà được phân cho ông cụ thân sinh, ông cụ lại truyền lại cho hắn. Mọi người ở quen, nên không chuyển đi.

Thế là tay này gia thế cũng không tầm thường, ông cụ thân sinh được phân nhà cỡ này thì trước đây cũng kha khá. Tôi như mường tượng ra điều gì đó, gật gù ngồi khen một vài chi tiết trong nhà.

– Bộ tranh tứ quý này của anh đúng là hàng độc nhỉ.
– Chú tinh tường đấy. Bộ này khảm bằng ngọc trai, ông cụ nhà anh được tặng lại, giờ giữ làm của gia truyền. Nhưng anh không rõ lắm đâu.

Tôi hướng mắt rồi đứng lên, lại gần một khung tranh, nhìn nhìn, lật lật.

– Anh có biết bộ này từ niên đại nào không?
– Anh không rõ, ông cụ bảo đồ tặng, thấy đẹp nên giữ treo mãi.
– Bộ này em đoán không nhầm là xuất xứ Phúc Kiến, theo dấu mộc trên đây tuy mờ nhưng niên đại không dưới 200 năm, có lẽ từ thời nhà Thanh, bên mình đang thời nhà Nguyễn.
– Chú đánh giá xem nó đáng giá không?
– Nếu đúng như em thấy thì em không đoán được giá. Quê em có một cái hộp đựng ấm trà, cũng khảm như này, niêm đại cao hơn, giá đã hơn 3 tỉ. Bộ này của anh thuộc phân khúc khác, nhưng niên đại này thì giá không thể dưới 5 tỉ. Nếu chuẩn hơn phải mời chuyên gia về ạ.

Hắn cười lớn, chỉ tay về phía tôi.

– Ông em của anh đúng là đa tài nhỉ, cái gì cũng biết đấy. Còn dám đoán giá đồ nhà anh.
– Ối, em xin lỗi, tại thấy đẹp quá nên tiện miệng ạ.
– Không sao, không sao, chú em tinh tường thật. Bộ này nhà anh tuy được tặng, thời miền bắc hòa bình, ông cụ được một địa chủ dưới Nam Hà tặng để tránh bị đấu tố. Bộ này niên đại 250 năm, và giá của nó cũng hơn 5 tỉ.

Thầm nghĩ trong đầu, cái bộ môn này thì qua sao được mắt mình, may mà đoán không trật giá, chứ không lại mất mặt. Dù sao hàng trong nhà tay này, từng đồ đạc bày không thể có đồ giả, đồ đểu được.

Như sự trùng hợp về sự hiểu biết này, tay thư ký dường như có cảm giác thích thú hơn. Hắn giới thiệu về những món đồ khác với giọng rất say mê.

Được một lúc thì tay tổng giám cũng đến. Anh em chào nhau rồi bước vào phòng ăn. Phòng ăn có 2 người đang nấu, chẳng biết ai là chủ nhà, nên tôi cất tiếng chào hỏi cả hai người.

Như thấy được sự phân vân của tôi, tay thư ký giới thiệu vợ hắn, còn người còn lại là giúp việc.

Nhìn hai người tôi lại chẳng thể phân biệt đâu là chủ nhà, đâu là giúp việc, hai người cứ nhang nhác nhau, về khuôn mặt, về cách ăn mặc, và cả phong thái.

Người vợ của hắn cũng gần 50, khuôn mặt có vẻ già đi theo thời gian, không tô son trát phấn, chẳng gẩy lông mày như các phu nhân khác, mà cũng chẳng diện gì. Chị mặc bộ đồ đơn giản, cách ăn nói cũng nhẹ nhàng, đúng chất người Tràng An.

Sau khi đã ổn định ngồi vào bàn ăn. Tôi hướng ánh mắt sang thằng bạn như muốn hỏi. Thì thay thư ký đã lên giọng trước.

– Thôi anh em ta cứ dùng thôi, Boss hôm nay không đến được vì có việc gấp. Nhà anh cơm canh đạm bạc thôi nhé.

Mọi người cũng đều vui vẻ, có lẽ gặp ở nhà hắn thấy nhẹ nhàng hơn, khỏi phải ăn chơi, khỏi nhậu nhẹt, ăn cơm, nói chuyện thân tình có lẽ hợp với tôi.

Trong bữa cơm cũng chẳng ai bàn công việc, chỉ hỏi han chuyện gia đình, tán dóc những chuyện vui, rồi cười đùa. Tôi dường như cảm thấy hắn cũng khá gần gũi, khác hẳn lúc ăn chơi. Có lẽ đây là nhà hắn nên mọi thứ diễn ra êm đềm vậy.

Bữa cơm kết thúc thì chúng tôi ra bàn uống trà, tay tổng giám mới lôi cái cặp ra trình trình, bới bới.

Sau khi đọc xong tất cả thì hắn quay sang tôi.

– Chỗ anh em giờ là người nhà rồi, nên anh chia sẻ cho em hiểu hơn. Dự án lần này mọi thứ anh đã chỉ đạo êm xuôi, việc của em cứ tiến hành. Tiền bơm theo tiến độ, công ty của tổng giám sẽ là trung gian cho vụ này, sau dự án tiền cũng từ bên em bơm sang cho bên khác.
– Vâng anh. Về thủ tục thằng bạn em đã lo ổn, em cũng kiện toàn rồi ạ.
– Việc này có chỉ đạo của các sếp ở trên, nên mọi việc đều phải kín kẽ, anh không muốn có sơ hở nào. Kể cả có việc gì xảy ra thì chúng ta cũng đều bình an.

Câu chuyện càng lúc càng chi tiết hơn, về con người, về sự quay vòng dòng tiền, cách thức thực hiện, các dự án sắp tới… Tôi nghe nó thực sự có chút hơi mơ hồ tẹo, mặc dù thằng bạn đã kể trước, nhưng sự chặt chẽ này có lẽ đã đ&