Gái Gú Việt Nam

Cô giáo Trinh – Tác giả Lưu Manh

Phần 5
Tại bệnh viện XXX, ngay sảnh chờ, một người phụ nữ trẻ tuổi thẫn thờ ngồi trên hàng ghế dựa, ánh mắt hướng ra cánh cổng bệnh viện với vẻ vô thần, mặc kệ trên vết thương đau âm ỉ trên đầu và cả má phải.

Cô ta rất đẹp, dáng người cao dong dỏng phối cùng chiếc váy ánh kim, mái tóc được uốn bồng bềnh, làn da trắng cùng đôi môi sơn màu đỏ tươi tắn. Chỉ tiếc hiện tại vẻ mặt của cô ấy tái nhợt không còn chút máu, khóe mắt nhòe đi, mascara chảy xuống tạo thành từng vệt đen có vẻ như vừa mới khóc, dưới chân thay vì những đôi giày cao gót thời trang thì lại là đôi dép lê lệch xệch úa màu của bệnh viện, trang phục cũng có đôi chút rách rưới, bên vai phải đọng lại ít máu đỏ chưa phai.

Sảnh chờ ồn ào, người đến kẻ đi không ngớt. Có những y tá bác sĩ tất bật bận rộn cứu chữa bệnh nhân, có những người bệnh đau đớn rên rỉ nằm trên cáng, cũng có những người nhà thi thoảng lại khóc lóc rồi la lên đầy thảm thiết và bi thương. Cũng có những người nghèo nằm vất vưởng trên ghế, có khi là chờ đến lượt khám, cũng có khi là chờ để thăm người thân hoặc nghỉ ngơi sau chuỗi ngày mệt mỏi.

Bệnh viện rất sáng, màu tường rất trắng và sạch sẽ nhưng vĩnh viễn cũng không thể thoát khỏi cảm giác bí bách khi ở bên trong với quá nhiều mùi hóa chất nồng nặc, mùi máu và cả hơi người.

Cô gái vốn rất ghét đến nơi đây nhưng hiện tại cô chẳng còn nghĩ đến điều đó, trong lòng cô được lấp đầy bởi cảm giác hoang mang, lo sợ, đâu đấy còn chất chứa những muộn phiền và cả sự áy náy sâu sắc. Cô không biết bản thân sẽ phải đối diện với Trinh như thế nào, cô cũng chẳng biết sẽ phải nói gì khi gặp Trinh.

Những cảm giác đó mơ hồ bóp nghẹt lấy trái tim cô, cái cảm giác tội lỗi của phạm nhân khi sắp sửa phải đối diện với vị thẩm phán có tên đạo đức khiến cô gái cảm thấy rất khó chịu.

Ngay lúc ấy, cô gái nhìn thấy Trinh xuất hiện tại cửa. Trinh không biết đến sự tồn tại của cô nhưng cô lại rất rõ Trinh, bởi đó là vợ của người đàn ông cô yêu sâu đậm.

“Thì ra cô ta lại đẹp như vậy” – cô gái nghĩ thầm, có chút ước ao với bộ ngực đồ sộ của Trinh. Hiện tại Trinh vẫn mặc nguyên đồ đi dạy với áo dài xanh dương đậm, đi giày cao gót, tóc búi cao và khuôn mặt không trang điểm quá nhiều. Một nét đẹp toát ra sự thanh lịch, tri thức, nhã nhặn và rất tự nhiên. Trinh không hề phát hiện ra nhưng chẳng biết có bao nhiêu ánh mắt của các phải mạnh đã đổ dồn về phía bộ ngực ngạo nghễ ấy từ khi Trinh xuất hiện.

Cô gái thở dài, đứng lên, nén sự đau đớn về cả thể xác và tinh thần rồi đi từng bước về phía Trinh.

Trinh đột ngột quay đầu sang, có lẽ là trực giác mách bảo, Trinh cứ thế nhìn chằm chằm cô gái trẻ xa lạ, quên bẵng cả việc gọi điện thoại.

Ánh mắt hai người phụ nữ chạm nhau, cô gái ái ngại cúi đầu chẳng dám nhìn thẳng.

Sau mấy bước chân, cô gái đã đến trước mặt Trinh, tự giới thiệu: “Chào chị! Em tên Phương, anh Phong đang bên trong phòng cấp cứu.”

Trinh mơ hồ nhận ra điều gì đấy, giọng cô lạnh tanh như đang đối mặt kẻ thù: “Có nguy hiểm không?”

Phương lắc đầu, đáp: “Em không biết, các bác sĩ không cho em vào. Nhưng mà…” – nói chưa dứt câu, Phương òa khóc, cô vẫn chưa quên được cái cảm giác bên bờ vực sinh tử, cô cũng không thể quên được bản thân đã làm gì với Trinh.

“Em… em xin lỗi… em xin lỗi chị… hức… em thật sự xin lỗi…”

Phương nức nở khóc, từng giọt long lanh trút xuống sàn nhà lạnh băng. Gương mặt xinh đẹp tả tơi trông rất đáng thương.

Trinh đứng sững, chẳng biết bản thân nên làm gì. Cô không ngu, cô cũng không ngốc, cô đã nhận ra người phụ nữ trẻ trước mặt có mối quan hệ khó nói với chồng cô.

Bầu không khí ảm đạm nhuộm xung quanh hai người phụ nữ. Những người chứng kiến chỉ khe khẽ thở dài chứ không nhúng tay. Đây là bệnh viện mà, đâu còn chỗ nào nhiều bi thương hơn nơi đây chứ.

Đột ngột, một giọng nói lanh lảnh vang lên cắt ngang tiếng khóc của Phương – “Ở đây có người nhà của bệnh nhân Trần Văn Phong hay không? Chúng tôi cần gặp.” – Người nói chính là một cô y tá, mặt mũi bịt kín trong khẩu trang còn trên trán vẫn còn đọng lại những giọt mồ hôi.

Trinh và Phương đồng thời giơ tay lên.

“Đây rồi! Tôi đến báo tin rằng bệnh nhân đã qua cơn nguy kịch. Các cô có thể vào thăm anh ấy.”

“Vâng! Cảm ơn bác sĩ! Cảm ơn bác sĩ!” Phương kích động chụp lấy tay cô y tá nói liên tục.

Cô y tá xua tay bảo: “Bậy nào! Tôi chỉ là y tá quèn thôi, cũng không cần cô cảm ơn vì đây là trách nhiệm của chúng tôi. À, bệnh nhân cũng chưa tỉnh lại đâu, nhưng cô có thể đến xem cho an tâm.”

“Vâng! Cảm ơn cô… thật sự rất cảm ơn cô.”

“Không có gì, cô cũng đừng kích động như thế. Bác sĩ nói tuy cô bị thương không nặng nhưng vẫn cần theo dõi đấy.” Cô y tá biết Phương từ trước vì khi nãy chính cô đã băng bó cho Phương. Đoạn cô quay sang nói với Trinh: “Giúp tôi theo dõi luôn cô bé này nhé, nếu có vấn đề gì lạ nhớ nói ngay cho chúng tôi biết đấy.”

Trinh theo quán tính gật đầu, thoáng sau đã thấy cô y tá đi mất.

Bầu không khí giữa Trinh và Phương lại trở nên quái dị.

“Em vô xem anh Phong đi, chị cần ra ngoài gọi điện.” Trinh nói rồi quay lưng đi thẳng, khi nãy bởi vì quá vội vàng nên cô cũng chưa báo cho hiệu trưởng, cũng không thông báo cho cha mẹ Phong. Lúc nãy khi giở điện thoại ra thì cô thấy có rất nhiều cuộc gọi nhỡ.

Trường Mặt Trời, lớp 12a.

Không khí trong lớp hiện tại rất náo nhiệt, mãi không thấy Trinh xuất hiện thì lũ quỷ con được dịp làm loạn dưới đầu tàu gương mẫu là lớp trưởng Quân. Hiện tại chúng đang tổ chức hô lô tô ngay trong lớp học.

Tiến đứng trên bục giảng, cầm cây thước vờ như micro hô lên: “Cờ ra con mấy, con số gì đây, số gì đây. a, từ bao ngày qua chứa chan con tim yêu thương nồng nàn, nơi đây chờ ai tuyết rơi về bên hè xưa hiên vắng, ngồi nhìn về một nơi xa xăm, lời nguyện cầu chợt vụt trong đêm… mang theo cơn mưa cuối đông rét căm. Lê đôi bàn chân bước đi trên con phố dài… con hai mươi hai, kính thưa quý vị là con hai mươi hai.”

Quang đập bàn, đứng lên hét lớn: “Hai mươi hai thì bố mày kinh cờ mờ nờ rờ, các đồng chí mau chóng chung tiền.”

Hàng chục ánh mắt liếc xéo về phía Quang, bạn bè trong lớp chỉ hận như không thể lao lên và xẻo dái thằng mập này, nó đã kinh năm lần liên tiếp. Mặc dù mỗi người chỉ góp ra năm trăm đồng giải trí nhưng chẳng ai muốn trải qua cảm giác thua cuộc, đã thế còn thua đến năm lần.

Hà, biệt danh thân thương Hà Mã, tổ trưởng tổ ba đứng dậy, gương mặt mũm mĩm bao hàm sự phẫn nộ, nhỏ hét lên: “Hai đứa mày ăn gian phải không? Làm thế quái nào mà thằng Quang béo thắng miết được.”

Tiến từ chối cho ý kiến, lắc lắc đầu.

Còn Quang nghe nhắc đến chữ béo thì sửng cồ lên quát: “Con Hà Mã kia, con mắt nào của mày thấy bố gian lận? Nói có sách thì mách nó phải có chứng nghe chưa mày.”

“Thì… thì…” nhỏ ấp úng, đối diện với gương mặt đỏ lừ của Quang cũng mất sạch khí thế. Đoạn nhỏ quay sang tố cáo với Quân – “anh Quân, thằng Quang béo lại bắt nạt em.”

Sở dĩ một số bạn học gọi Quân là anh bởi vì cậu chàng bị đúp, ở lại lớp một năm vì tội đánh người khác nhập viện.

Quân bóp trán, tỏ ra đau đầu nói: “Thôi! Có chơi có chịu. anh dám lấy danh nghĩa ra bảo đảm nó không ăn gian.”

Quân nói với vẻ lẫm liệt, tuy nhiên trong lòng đen bao nhiêu thì chỉ có cậu mới rõ. Quân nghĩ đến số tiền Quang vừa thắng được thì đã cười thầm, lại sắp có tiền chơi net.

Hà sụ mặt, ngồi xuống tỏ vẻ hờn dỗi, chép miệng: “anh cũng là một giuộc với thằng béo thì có. Lớn rồi mà cứ bắt nạt con nít. Em không thèm chơi nữa.”

Đúng lúc này, giọng thằng Sinh ngồi ngay bàn đầu vang lên: “Chết mẹ! Mau dẹp gấp, tao thấy thầy Tùng đằng xa rồi kìa.”

Và thế là, cả lũ vội vàng dọn dẹp bàn học, đút hết hạt dưa bánh kẹo vào ngăn bàn, vỏ bao nhét xuống chân. Nhóm tá lả cuối lớp nhanh chân chạy về chỗ ngồi, Tiến vứt vội cây thước lên bàn giáo viên rồi phi về chỗ.

Chờ cho đến khi thầy Tùng đi đến trước cửa thì các học sinh đã đâu vào đấy, ngồi nghiêm túc lật sách Văn ra soi xét, tựa như thấm nhuần từng câu văn hay, nuốt từng khổ thơ đẹp vào trong trí não. Phòng học vốn ồn ào nay thật im ắng, chỉ nghe tiếng vuốt giấy soàn soạt.

Quân đứng dậy, hét lớn: “Cả lớp! Đứng Lên!”

Toàn bộ đứng dậy, vẻ mặt cực kỳ nghiêm chỉnh.

“Cả lớp! Chào!”

“Chúng em chào thầy ạ!”

Tùng xua xua tay bảo: “Được rồi! Các em ngồi xuống đi.” Nói đoạn gã đi đến bục giảng, thông báo: “Hôm nay cô Trinh không thể lên lớp vì có việc đột xuất. Thầy sẽ thay cô ấy dạy hai tiết còn lại.”

Quân giơ tay với ý xin phát biểu, được thầy Tùng cho phép thì cậu mới đứng dậy hỏi: “Thưa thầy, cô Trinh có chuyện gì vậy ạ? Chúng em có giúp được gì không hả thầy?”

Tùng tự nhiên có cái nhìn khác về Quân, nét lo lắng hiện trên mặt cậu không phải giả vờ mà là thật tâm. Tuy Quân rất quậy, rất lố lăng nhưng quan tâm thầy cô thế này cũng khá hiếm thấy.

Tùng vốn cũng không muốn nói nhưng đành mở miệng: “Chồng cô Trinh bị tai nạn, cô ấy phải chăm sóc chồng.”

“Vậy chúng em có thể đi thăm cô sau khi tan học không ạ?” Quân lại hỏi.

“Được! Nhưng chỉ em và vài bạn đại diện thôi nhé. Chứ cả ba mươi mấy đứa kéo nhau đi bệnh viện thì thầy chết mất.”

Đúng năm giờ rưỡi chiều, cả đám Quân tập trung trước cổng ký túc xá sau khi đã tắm rửa và thay đồ xong xuôi.

Ngoài năm người Quân ra thì có thêm Hà và Vân, tổ trưởng tổ bốn, lớp 12a không có lớp phó văn nghệ vì chính Quân đã kiêm luôn trọng trách đó. Bảy người ban cán sự đại diện cả lớp đi theo thầy Tùng đến bệnh viện XXX.

Phòng chăm sóc đặc biệt tại bệnh viện.

Trinh ngẩn người đứng cạnh cửa sổ, nhìn ánh tà dương sắp tắt phía chân trời, những đám mây trên bầu trời đỏ cam trông thật đìu hiu, cũng như cuộc đời của cô vậy.

Bố mẹ ruột của Phong đã đến bệnh viện từ lúc ba giờ chiều, lúc đó Trinh mới hiểu rằng ngay khi xảy ra chuyện Phương đã gọi cho bố mẹ Phong để họ bắt chuyến bay sớm nhất, cô chỉ là người được biết cuối cùng. Và hơn nữa là họ đã quen nhau từ trước.

Trinh không biết chuyệ