Chuyện tình tay ba
Rồi cái ngày Hương lên HN cũng tới, chiều hôm đó em đi đón nàng, 2 ngày không gặp nhớ quá trời, chắc tí phải hôn bù mấy hum mới được. 2 Đứa về tới phòng em vồ lấy nàng mà hôn ngấu nghiến, 2 tay không ngừng di chuyển để thỏa mãn cái sự ham muốn tình dục mấy bữa nay. 2 cặp vú tràn đầy sức sống cứ cọ vào người làm em thấy như muốn nổ tung lên…
– Thôi nào, để em về phòng tắm cái đã, cái Mai nó bắt gặp bây giờ…
– Anh hôn một cái nữa thôi, mấy hôm không gặp nhớ em quá trời luôn, thiên thần bé nhỏ của anh.
– Mồm mép lúc nào cũng như tôm tép ấy, không biết sau lưng có bảo người ta là ác quỷ xấu xa của đời anh không nữa…
– Trời, anh nào có điên khi nói em như vậy. Hì thế về tắm đi rồi tí anh sang ăn cơm…
Bữa tối hôm đó lại tràn ngập tiếng cười, thi thoảng em lại quay người qua nhéo má nàng, lườm yêu một cái rồi lại cười đùa sảng khoái. Đang ăn cơm bỗng điện thoại em có tin nhắn, mở ra coi thì thấy là số của Linh. Không dám mở ra đọc vì sợ Hương chẳng may tò mò hỏi thì toi, em vờ xem qua rồi đút luôn túi quần.
– Gì thế anh…
– À có gì đâu, tin của viettel em à, chắc là tin khuyến mại. Thế về không có quà gì hả.
– Quà gì mà quà, lớn rồi mà còn đòi.
– Thế thôi (em nháy mắt nhỏ cái).
Xong bữa tối, em mới chạy về phòng mở tin nhắn ra đọc…
– Tối nay cậu có rảnh không, mình đi chơi một lát…
– Tớ vừa mới ăn cơm xong, chắc tối nay không được rồi, xóm tớ bữa nay đang định đi liên hoan (em bốc phét vậy vì bây giờ Hương đã lên rồi, em cũng không dám để nàng nghi ngờ)
– Vậy à, buồn nhỉ, hôm nay tớ có chút chuyện buồn quá, muốn cùng cậu đi nói chuyện một lát, với lại tớ cũng đang định nói một chuyện… nhưng thôi cậu bận vậy để khi khác vậy, cậu đi chơi vui vẻ nhé.
Nói một chuyện??? Phải chăng nhỏ muốn nói tới lý do nhỏ xa em lúc đó… hay là 1 lời đề nghị gì chăng, quá tò mò, vâng đúng là quả thật rất tò mò không thể không hỏi…
– Chuyện gì vậy cậu, có quan trọng không, nếu có thì tớ không đi với xóm trọ cũng được…
– Cũng không có gì đâu, chỉ là lúc này tớ thấy cô đơn quá, gặp nhiều chuyện buồn muốn cùng cậu nói chuyện một lúc thôi.
– Vậy lúc nào cậu định đi?
Không thể hoãn cái sự tò mò này lại nên em đành hỏi nhỏ như vậy. Sau khi có được cuộc hẹn vào tầm hơn nửa tiếng nữa, em mới nghĩ cách làm thế nào để Hương không nghi ngờ gì… thì đúng lúc đó nàng sang…
– Anh đang làm gì thế, mấy chị đang rủ chơi bài quỳ nè, anh sang chơi với em…
– Thôi chết em ơi, thằng bạn anh nó vừa gọi, mai phải nộp bài tập hôm bữa giáo viên cho về nhà mà anh lười quá chưa làm được, chắc anh phải sang bên chỗ nó chép đây…
– Thế hả, thế anh đi đi, nhớ về sớm nhé, em sang chơi đây…
– Ừm anh biết rồi, lát anh về…
Kéo nàng lại hôn một cái rồi em cũng thay quần áo chuẩn bị lên đường, vậy là đã xong… phù nói dối không ấp úng luôn. Tới đón Linh ở gần nhà cô của nhỏ, em chở nhỏ đi trên đường, nhỏ không ngồi sát em, không ôm em như Hương. Khoảng cách khá xa, híc mới chỉ đâu đó thôi 2 đứa hồi còn đi xe đạp vẫn ríu rít ôm nhau không ngừng. Vậy mà giờ khoảng cách chỉ có một tẹo thôi nhưng sao em cảm tưởng nó sâu hút như đáy vực. Hết đi lòng vòng qua các con phố, đông đúc có, thưa thớt cũng có, đang đi lang thang bỗng nhỏ bảo…
– Tớ muốn đi khều ốc, cậu đi với tớ nhé…
Gật đầu rồi hai đứa đi tìm quán ốc, lòng vòng mãi một hồi thì tới cũng tìm được 1 quán ốc ở gần Cầu Giấy. Ngồi khều tới đĩa thứ 2 thì nhỏ hỏi…
– Cậu uống rượu không?
– Tớ thì uống được, nhưng… cậu là con gái uống sao được…
– Không sao đâu, tớ uống được, tớ đang buồn muốn uống một cái gì đó có thể làm cho quên hết mọi thứ…
– Cậu cứ từ từ, sao có chuyện gì vậy…
– Chị ơi, cho em 1 chai rượu với 2 cái chén, à thêm đĩa xoài chua nữa chị nhé…
2 mắt trợn tròn em không tin vào mắt mình, nhỏ gọi luôn, lại còn thêm đĩa xoài nhắm nữa chứ. Ôiii con gái:
– Thế mới biết chị em không thua gì anh em mình. Vừa khều, vừa nhâm nhi rượu bỗng nhỏ nói…
– Những lúc buồn ngồi uống rượu thật là thấy thoải mái quá, cảm ơn cậu đã ngồi cùng tớ…
– Không có gì đâu, tại sao cậu lại buồn vậy…
– Một số chuyện trong cuộc sống thôi…
– Tớ biết được không?
Nhỏ không nói gì, em cũng không muốn tò mò quá nên cũng không hỏi nữa rồi cùng nhỏ vừa ăn xoài, vừa khều ốc và cùng uống rượu… Tầm 9h em cũng bắt đầu sốt ruột vì giờ cũng đã muộn rồi, về muộn thôi là Hương sẽ nghi ngờ.
– Cũng muộn rồi, cậu đừng uống nữa, tớ lai cậu về nhé…
– Ừm…
Mặt nhỏ đỏ ửng như gấc, hình như nhỏ đang cố gượng ép bản thân mình uống rượu thì phải, nhỏ uống mới có chưa đầy 2 chén thôi nhưng em thấy nhỏ đã khá là mệt. Đứng dậy thanh toán rồi em ra chở nhỏ về, trên đường lúc này trời có gió nên em cũng không dám chạy xe nhanh sợ nhỏ bị cảm, đang đi trên đường bất giác đằng sau 1 cảm giác bị tỳ đè, giống như Tôn Ngộ Không bị núi Ngũ Hành Sơn đè lên vậy. Nhỏ tựa đầu vào lưng em, 2 tay vòng ra đằng trước và ôm chặt lấy. Quá bất ngờ em không nói được câu gì chỉ biết để yên thì nhỏ nói…
– Cậu để tớ ôm cậu nhé, đã lâu lắm rồi tớ khao khát được như vậy…
Không nói gì em liền bỏ 1 tay xuống siết chặt lấy bàn tay nhỏ bé của nhỏ.
– Cậu muốn biết lý do tại sao tớ rời bỏ cậu không?
Như gãi đúng chỗ ngứa em đi chậm hẳn lại rồi nói…
– Đây là điều tớ mong chờ nhất, lúc nào tớ cũng muốn nghe từ chính cậu nói ra, nhưng bây giờ cũng khá muộn rồi, cậu lại đang say thì phải, tớ sợ ở ngoài này gió cậu bị cảm lạnh nên để tớ chở cậu về nhà cô rồi lúc khác mình nói sau…
– Không, hôm nay tớ muốn ở bên cậu…
Cái gì, em có nghe nhầm không??? Ở bên em tối nay, thật… thật là bất ngờ và khó nghĩ… nhưng… làm gì bây giờ… Ở trường hợp các bác, các bác sẽ làm gì??
Chần chừ một lúc rồi em cũng đưa ra được 1 quyết định khá táo bạo. Cho xe rẽ vào 1 nhà nghỉ gần bên đường, đỡ nhỏ xuống 2 đứa đi vào bên trong.
“Cạch…”
Tiếng chốt cửa nhà nghỉ lại vang lên nhưng lần này người ở bên cạnh em lại là Linh chứ không phải Hương… Điều đầu tiên em nghĩ tới lúc này là làm thế nào để nói với Hương bây giờ. Lại mở cửa em bảo…
– Cậu chờ tớ một lát, tớ xuống lấy chai nước…
Ra ngoài em lấy ngay máy điện thoại, nghĩ kịch bản để nói với Hương rồi bấm số…
– A lô, em à, híc thôi chết anh rồi, mai nộp mà giờ vẫn chưa chép xong, dài quá, chắc anh phải ở lại đây ngủ cùng nó rồi chép thôi em à. Nó cũng đang làm, chắc phải tới đêm mới xong mất…
– Vậy hả, tội nghiệp anh ghê, thế anh chép đi, em vẫn đang chơi nè, ráng chép xong mai còn nộp đó…
– Ừm anh biết rồi, em chơi một lát nữa rồi về đi ngủ đi nhé, hôn em trước nè không lát nữa anh mải chép wên mất tiêu.
– Rùi rùi được rồi, sáng mai về sớm nha.
Thu xếp xong xuôi em thở phào nhẹ nhõm nhưng lại thấy một cái gì đó tội lỗi, dạo này em nói dối Hương nhiều quá, nhưng lúc này không biết làm gì khác ngoài xuống lấy chai nước rồi lên phòng.
Nhỏ vẫn ngồi như vậy, khuôn mặt tiều tụy vì rượu, mặt tuy đã bớt đỏ nhưng trông nhỏ vẫn có vẻ mệt mỏi lắm…
– Cậu uống nước đi…
Cảm ơn cậu.
Nhỏ cầm lấy chai nước rồi uống 1 lèo, em ngồi xuống bên cạnh thì nhỏ lên tiếng…
– Ngày đó hẳn cậu rất tò mò đúng không…
– Đúng, không chỉ ngày đó mà bây giờ vẫn vậy…
– Tớ biết, nhưng tớ không còn cách nào khác, tớ cũng định giấu kín chuyện này trong lòng, tớ không muốn nói ra… nhưng mà… nhưng mà gặp cậu rồi tớ không thể nào… Ngày đó chắc do thầy chủ nhiệm nói chuyện với mẹ cậu nên mẹ cậu biết chuyện 2 đứa mình, và không hiểu sao mẹ cậu biết được nhà ông bà tớ, chắc có lẽ do thầy nói. Rồi bác đến gặp ông bà, tớ ở nhà. Bác không chỉ trích gì tớ cả, bác kể ra những chuyện xảy ra như thế cho ông bà tớ nghe, rồi bác bảo bây giờ 2 đứa còn bé, chuyện yêu đương để sau này tính, trước mắt phải lo học hành đã… bác không cấm 2 đứa yêu nhau nhưng bây giờ tạm thời để sang 1 bên, sau này vẫn chưa muộn. Tớ hiểu mẹ cậu cũng chỉ là muốn tốt cho 2 đứa, mẹ cậu cũng khen tớ ngoan ngoãn, nhưng ông bà tớ là người khó tính, biết chuyện ông bà không mắng mỏ g&i