Chạy trốn
Vẫn là em người con gái tôi yêu nhất trần đời này, em ngồi đó cười, nụ cười dịu dàng và ấm áp làm tan chảy con tim tôi. Vẫn còn nhớ cái ngày em đến, không đặc biệt hay lãng mạn như họ nghĩ, em đứng trên sân thượng nói.
– Ê minh phải không cho làm quen đi.
Bất ngờ đến nỗi tôi đơ ra và tai ù đi, đời nào đứa con gái nào lại đi làm quen con trai chứ, huống hồ là một người con gái xinh đẹp như em, vậy là cả hai quen nhau trong yên bình đẹp đẽ. Và rồi tình cảm lại đến và tôi mở rộng để chấp nhận em, yêu thương và bảo vệ em, cả hai yêu nhau chỉ bằng một lời nói:
– Mình yêu nhau đi…
Chỉ thế thôi không cần nhiều, không lãng mạn hay màu mè như trong tâm trí người ta tưởng tượng. Và em thuộc về tôi, em thuộc về tôi trong đêm mưa, đêm mưa u ám và buồn bã, những tội lỗi của tôi gây ra, tôi không nghĩ là ai có thể tha thứ được. Nhưng em lại là người tha thứ cho tôi, người mà tôi làm đau, người tôi làm tổn hại danh dự và nhân phẫm của em, buồn cười thật, trải qua bao nhiêu thăng trầm của tuổi trẻ thì em vẫn bên tôi, vẫn an ủi và chia sẻ với tôi. Đã từng hứa và dặn lòng rằng sẽ giành cả đời này để che chở và bảo vệ cho em, nhưng liệu lời hứa ấy có đủ bền cho một thằng đốn mạc như tôi không?
– A chồng, nghĩ gì thẫn thờ thế – em lấy đôi bàn tay nhỏ nhắn đặt lên má tôi.
– Đang nghĩ sao mình có được cô vợ đẹp thế này đây này – tôi cười…
– Chỉ giỏi tào lao…
– Ồ tào lao, vậy là hông đúng phải hông, chắc phải đổi lại là sao cuộc đời mình khốn khỗ dính dô con vừa lùn vừa xấu thế này phải hông hahaha…
– Nói gì nói lại xem coi, đập đầu nghe chưa – em nạnh ra…
– Còn bị lãng tai nữa haha…
– Này thì lãng – em đấp thùm thụp vào tôi…
– Haha xin thua thua – tôi đưa tay đầu hàng…
Ngồi đung đưa với em một lúc thì ông ba về, tôi nhanh chân chạy ra mở cửa hàng rào cho ổng dắt xe vào.
– Ba mới đi đâu về thế? – Tôi hỏi…
– À tao mới qua nhà chú 5 mày…
– Chi á…
– Chuyện người lớn biết gì mà hỏi – ổng cằn nhằn…
– Thì con quan tâm tí thôi mới hỏi mà.
– Tào lao…
– Dạ bác mới về – em chạy lon ton ra gật đầu chào…
– Ừ thôi hai đứa vào nhà đi nắng rồi còn long nhong ngoài này…
Cả hai dạ cái rồi chạy theo ba vào nhà, vừa vào thì thấy con em đang nằm lăn lộn trên cái ghế coi tv, nó chỉ nhìn tôi rồi liếc một cái chẳng thèm để ý, nhìn cái mặt là muốn đấm một phát cho vỡ mồm.
– Mẹ mày đâu rồi – ba quay sang hỏi nói…
– Hình như đi ra chợ rồi á – nó nói…
– Ừ tao lên ngủ chút đây, giữ nhà nghen…
– Dạ – cả 3 đồng thanh đáp…
Một thoáng sau thì em cũng lên phòng nằm nghĩ một chút, dưới này chỉ còn tôi và con em, tiếng giòn tan vỡ vụng của đậu phộng hòa theo câu thoại của thằng diễn viên trên TV. Đang chăm chú xem thì con em quay sang hỏi:
– Hôm qua chị qua phòng anh ngủ à – nói lắp bắp hỏi…
– Ờ…
– Thật hả…
– Không, nói nhảm gì ế – tôi giật bắn mình…
– Đêm qua chị qua phòng anh ngủ phải không – nó đọc rõ từng chữ.
– Xàm, đêm qua mỹ anh ngủ với mày mà.
– Thôi thôi đi ông tướng, hôm qua chỉ ra khỏi phòng rồi đi luôn có về đâu.
– Tào lao, mày ngủ như chết thì biết gì mà bày đặt.
– Tin tui méc không, ghê quá rồi ha, ngủ chung luôn…
– Xuỵt xuỵt be bé cái mồm thôi con nhỏ này – tôi che miệng nó lại…
– Haha vậy là biết rồi nghe, ghê quá trời quá đất luôn hề hề – nó cười đểu…
– Immmm màyyyy – tôi bóp mỏ nó.
– Muốn tui em thì phải có gì chứ nhễ – nó cười cười…
– Giờ muốn giề đây – tôi lườm…
– Một chầu kemmmmm nhé, rồi mì gõ nữa chứ hố hố…
– Rồi ok – gật đầu nói vậy thôi chứ xót tiền vãi ra 🙁
– Khi nào đây – tôi hỏi tiếp…
– Để bữa nào đê, giờ vẫn còn no hí hí – nó cười như ngựa…
Tôi chỉ lặng thinh buồn hiu, đang ngồi xem tv thì cục gạch thần thánh lại rung bần bật trong túi quần…
– Alo wtf – tôi đặt lên nghe…
– Mày rảnh không ra quán cà phê cũ đi, tao nói chuyện này cho nghe.
– Chuyện gì nói mẹ qua đt đi…
– Cái đm ra nhanh, đéo qua bố lấy xăng đốt nhà chết cmm giờ…
Ngáp dài một cái rồi bật dậy, quay quay mấy cái cho đỡ mỏi thì con em dòm dòm hỏi.
– Định đi đâu nữa à?
– Ờ ra gặp thằng tuấn…
– Giữ nhà đê…
– Mày giữ đi, tao đi chút rồi về.
– Về sớm nhén, tí em còn đi chơi với tụi bạn…
– Ừ tao biết rồi mày, suốt ngày cứ chơi chơi…
Đứng mắng nó vài câu rồi lếch ra xách con xì po ra và lướt đi, tiếng bô phá phách quen thuộc lại râm vang trên những con đường thân quen, gió trời mát rượi cứ thổi vào mặt tôi, gió mát lòng yên bình, tôi ước cứ như thế này thì sướng biết mấy, chẳng lo toan gì, chỉ cần một mình một xe lang thang trên những con đường vắng mà không phải lo cái ăn cái mặc hay bất cứ chuyện gì khác.
Nắng lên cao, nắng thoát khỏi những đám mây u ám kia, bầu trời lại trong xanh và lộng gió, tôi cười rồi kéo