Cha con ông bảo vệ – Tác giả 69deluxe
Căn phòng ông Lâm rất nhỏ, ngay cả toilet ông cũng phải dùng chung của trường. Trên sàn nước nhỏ, nơi ông Lâm vừa dùng để tắm, vừa để rửa chén, hai cơ thể trần truồng bóng loáng bọt xà bông đang cuống lấy nhau. Tiếng thở dốc nhè nhẹ, cười rúc rích, xì xụp môi lưỡi liên miên không dứt. Thằng Thiên mê mẩn hai bầu vú căng tròn mà hai tay nó không thể bao hết của con Nga. Con bé thì không rời được dương vật to đùng cong cớn của nó. Chợt con bé nói nhỏ:
– Nếu em nói… Anh là người đàn ông đầu tiên của em… Anh có tin không? – Ánh mắt con bé nhìn sâu thằng Thiên như muốn đọc suy nghĩ của nó.
– Tin… Anh biết mà… – Thằng Thiên nhoẻn miệng cười như đã chuẩn bị sẵn câu trả lời.
– Anh lại nói dối… – Con bé xoay người giận dỗi.
– Không… Anh… thật ra anh… không nghĩ nhiều như vậy đâu… Nếu sau này, không có em, anh vẫn mãi mãi nhớ những giây phút này.
– Hi hi… Anh nói chuyện cứ như đọc sách vậy… – Con Nga cười, nhưng tay lau nước mắt đang chảy dài trên mặt.
– Em…
– Em… đã có chồng… – Nước mắt chảy dài trên mặt con Nga. – Em đã lấy chồng được ba tháng… Em biết chuyện này khó tin… vì em mới hơn 16, nhưng quan trọng gì, luật pháp không công nhận thì đã sao… nhưng đối với gia đình em, em là đứa đã lấy chồng…
Con bé thất thần, ánh mắt nhòa đi, nhìn ra khung cửa sổ.
– Năm ngoái, gia đình em làm ăn xuống dốc, nợ nần ngập đầu… Cha em vì cơ hội giải thoát của gia đình, gả em cho… hắn… Hắn lớn hơn em mười tuổi, theo em từ hai năm trước. Gia đình hắn rất giàu… Kể cũng buồn cười… Ai nói cưới người yêu mình là sung sướng… – Con bé nhếch mép cười cay đắng.
– Ngay đêm tân hôn, em mới biết được… Hắn bị liệt dương… Ha ha… Hắn tham lam cấu xé thân thể em… Nhưng không làm gì được… Cuối cùng, em cũng trở thành đàn bà… bằng… bằng ngón tay của hắn… Hu hu… – Con Nga khóc nấc lên.
Thằng Thiên ôm chầm lấy con bé. Nước mắt ướt cả vai nó.
– Từ lúc đó tới giờ… Em không dám nói cho ai nghe hết… Cha em bị tim nặng… Nợ nần vẫn chưa xong… Mỗi tối em phải cố làm cho hắn vui… để hắn không thành một con trâu điên cắn xé giày vò em…
Giọng con bé nghẹn ngào, câu chuyện làm lòng thằng Thiên đau thắt lại.
– Anh quả thật là người đàn ông đầu tiên vào trong em… Anh là người cho em biết cảm giác làm đàn bà… Anh là người cho em hiểu mùi vị của ân ái, dù đêm nào em cũng nằm chung với một kẻ được gọi là đàn ông… Anh… Anh tin em không?
Thằng Thiên gật gật đầu, vòng tay siết chặt hơn. Nó muốn nói, nhưng lời lẽ đều tắt nghẽn trong cuống phổi.
Tuyết Nga đi về thật lâu, mà thằng Thiên vẫn tồng ngồng ngồi đó, đến quần áo cũng chẳng buồn mặc. Tâm trạng nó nặng nề, còn đâu niềm vui đắc thắng khi chiếm đoạt được mục tiêu. Đến khi cánh cửa bật mở, nó mới vội vàng chụp cái chăn che ngang hạ thể.
Ông Lâm bước vào, trên mặt nở một nụ cười tự hào. Ông đứng bên ngoài đã lâu, nhìn cũng đã nhìn, cafe cũng đã uống, quay lại… lại phải nhìn. Ông mới biết thằng con mình lợi hại như vậy. Mới sáng té một cái 5 mét, tưởng đi tông thằng con cầm gậy. Vậy mà đến chiều… Cứ như cưỡi ngựa xung phong. Chợt ánh mắt ông nhìn xuống cái chăn trong tay thằng Thiên, hét lên:
– Bỏ ra… bỏ ra ngay… Đã nói là không sài cái chăn của tao mà… Mẹ… – Ông giật phăng cái chăn ra khỏi tay thằng Thiên.
– Haizz… tui tắm rồi… – Thằng Thiên tồng ngồng đứng lên, lấy quần áo.
Ông Lâm thất thần nhìn thứ đong đưa giữa hai chân thằng con. Mẹ nó đã không ngoại tình với thằng nào chứ? Tại sao con lại hơn cha nhiều như vậy. Ông thấy dương vật mình trong quần tự dưng co rút lại như con thỏ đứng trước sư tử.
– Đừng nhìn tui hâm mộ như vậy ah… Hắc hắc… Đâu phải chưa thấy… Đứng cả buổi chiều mà không mỏi chân… Tui nể ông thiệt đó… – Thằng Thiên dửng dưng mặc quần vô.
– Mẹ nó… Khóa cổng trường, quét sân xong, tao còn đi đâu được hả? Không nhìn tao biết làm gì ah? – Ông Lâm sừng cồ hét lên. – Mày thấy tao nhìn sao không làm nhanh nhanh đi… tới giờ này còn chưa có miếng cơm trong bụng…
– Hắc hắc… Cũng khó ah… Ông già… Sao ông hay vậy… Đẻ ra tui lợi hại ghê luôn… – Thằng Thiên xoa xoa lưng, nịnh nọt.
– Còn nói… – Ông Lâm ưỡn ngực lên. – Tao hồi đó chinh phục mẹ mày cũng chỉ bằng một thương…
– Nè… hắc hắc… Bạn gái tui… Ông xem cũng đã xem ah… Còn bạn gái ông… Hay là bữa nào… Cho tui… Hắc hắc… – Thằng Thiên nghĩ đến cảnh phơi thân ngoài sân trường, sáng ra phát hiện muỗi cắn sưng cả người, chi bằng…
– Dẹp… nó nó… đâu phải bạn gái tao… Nó nhỏ tuổi như vậy… – Ông Lâm đỏ mặt gạt tay thằng con. – Mày muốn thì tự nói với nó…
– Hắc hắc… Ông nói rồi đó…
– Tao… khoan đã… Tao…
Nghĩ đến cái thứ đung đưa giữa hai chân thằng Thiên, ông Lâm hối hận muốn chết. Nó mà dụ được con Vi vài lần, không, có khi chỉ một lần, con bé có khi chẳng thèm nhìn ngó tới ông nữa.
– Này… này… Mày xem… Hay là… – Ông Lâm lẽo đẽo đi theo thằng con, nài nỉ.
– Theo tui làm gì? Tui đi nằm chút đây… Vất vả cả buổi… Nấu cơm xong, gọi tui nha…
– Ừ… ừ… Để tao nấu cơm… mà mày xem… Ý tao là…
– Khò khò…
Ngày hôm sau là một ngày không bao giờ quên đối với học sinh và giáo viên trường Trung học Xuân Mai.
Giữa giờ học buổi sáng, đột nhiên các giám thị, thầy cô được tập hợp lên phòng Hiệu trưởng. Chỉ năm phút sau, tất cả học sinh được điều động ra ngoài sân trường, túi áo quần lộn trái ra ngoài, tất cả cặp xách, điện thoại để lại tại chỗ ngồi. Trong tình huống như thế, lẽ ra phải nháo nhào, ồn ào bàn tán như vỡ chợ, nhưng sân trường lại bao trùm bởi bầu không khí im ắng đáng sợ. Vài tiếng xì xào thật khẽ cũng bị những ánh mắt nghiêm khắc bóp chẹt lại. Giáo viên phân thành nhóm năm người lục soát từng lớp học, cặp xách, thậm chí điện thoại cũng xem qua không sót. Ông Lâm chịu trách nhiệm giữ cửa chính, thằng Thiên lại bị phân ra giữ hàng rào phía sau.
Thằng Thiên ngồi vắt vẻo trên ghế đá, phì phèo điếu thuốc lá chẳng quan tâm. Nó nhìn cái hàng rào cũ kĩ trước mặt, khá thấp, học sinh trốn học thường leo ra ngoài đường này. Nhưng bắt trốn học có cần làm rầm rộ nghiêm trọng vậy không?
“Lý do mà tôi phải triệu tập gấp các em ngày hôm nay, có lẽ khá nhiều em đã biết.” Giọng Hiệu trưởng qua hệ thống loa, từ phía trước sân trường, nhưng ở đây thằng Thiên vẫn nghe khá rõ.
“Sáng hôm nay, trong trường chúng ta phát tán ra một số hình ảnh bậy bạ, nhằm hạ uy tín cô Ngọc Lan… Tôi xin nói rõ… Những hình ảnh này là không thật, là… là hình đã qua xử lý photoshop… chỉ có khuôn mặt là của cô Ngọc Lan… còn ngực… mông… Ah hem… và những thứ khác… đều không phải của cô Lan… Tôi có thể làm chứng… Ah hem… những bức hình này chỉ để… để bôi nhọ danh dự người khác… Hành vi này trường đang kiểm tra làm rõ… và tịch thu… Nhưng qua buổi hôm nay, nếu tôi còn thấy bất cứ ai lưu trữ những hình ảnh này, dù dưới bất cứ hình thức nào, tôi sẽ buộc em đó thôi học… Còn nếu tôi tra ra được số hình này do người nào phát tán, tôi sẽ giao ngay cho cảnh sát…”
Từng lời nói của Hiệu trưởng vang vọng khắp cả trường, đối với thằng Thiên thì chui vào tai này, chảy ra tai kia, nhưng đối với một người khác thì đau nhức đến từng thớ thịt. Thằng Thiên rung rung chân, không hề biết sau lưng nó không xa đang có một người run rẩy núp sau gốc cây.
– Haizz… Vú mông không phải của cô Ngọc Lan thì có gì để xem? Hắc hắc…
– Mà thằng nào cũng rảnh chuyện… Con gái mơn mởn đầy cả trường… lại đi nhắm vô bà cô già… ah… mà chụp không được thì thôi đi… lại còn ghép hình… Nhục đéo chịu được.
Từng lời thô tục của thằng Thiên đều làm bóng dáng gầy yếu dưới gốc cây kia run lên.
– Mà cha Hiệu trưởng này cũng đáo để… ghép hình thì nói vậy thôi… còn vú với mông không phải của cô… còn đòi làm chứng nữa chứ… Mẹ… chắc là chả sơ muối rồi, nên mới biết… Hắc hắc…
– Anh im ngay…
Đột nhiên có tiếng hét lên sau lưng, thằng Thiên giật mình quay lại. Một cô gái chạc tuổi nó, mặt mày nhoè nhoẹt nước mắt, nắm tay run run nắm chặt, đôi mắt đang tức giận bừng bừng nhìn nó. Cô gái mặc trên người áo sơ mi trắng bó sát những đường cong lồi lõm trên người, bên dưới là một chiếc váy dài ngang gối lộ ra hai bắp đùi thẳng tắp trắng muốt. Thằng Thiên nheo nheo mắt, bước lại.
– Cô bé là ai? Sao núp ở đây?
– Cô bé… tôi…
– Sao đi học mà không mặc đồng phục hả?
– Tôi là giáo viên trường mà… – Cô bé lau nước mắt nhoè nhoẹt, lộ ra một khuôn mặt xinh đẹp.
– Giáo viên? Thẻ đeo của cô đâu? – Ánh mắt nó nhìn chằm chằm trên ngực cô bé như tìm cái thẻ, nhưng thật ra đang nhắm vào khoảng da thịt phập phồng trắng muốt giữa khuy áo.
– Tôi… Tôi… là giáo viên thực tập… Chưa được cấp thẻ… – Cô bé lúng túng phân bua.
– Muốn gạt tui hả? Cô giỏi lắm chỉ nhìn già hơn đám học sinh kia một chút… Giáo viên… phì… – Thằng Thiên được nước làm tới, nắm tay cô bé kéo đi.
– Anh buông tôi ra… Anh làm gì? – Cô bé dằn tay lại, vẻ mặt vừa giận vừa tức.
– Đi ngay… Tui giao cô cho Ban giám hiệu… Tui được giao trực phía sau này… – Thằng Thiên nắm tay cô bé kéo đi. – Nhìn cô lén lút như vậy… Do cô phát tán hình ảnh bậy bạ trong trường phải không?
– Anh điên rồi… – Cô gái nghẹn ngào vì tức. – Sao tui tự đi làm xấu mình chứ? Hu hu…
Thằng Thiên nhìn cô bé ngồi bệt xuống cỏ bưng mặt khóc nức nở, miệng nó chợt mỉnh cười. Nó đâu có ngu. Từ lúc nó bắt gặp cô bé khóc lóc ở đây, nó đã nghĩ đến nhân vật chính của sự kiện này. Nhưng nó ngạc nhiên nhận ra, thì ra cô Ngọc Lan, chỉ chạc tuổi nó lại còn xinh đẹp, hấp dẫn như vậy.
– Thôi mà… – Thằng Thiên ngồi chồm hổm, ánh mắt lục lọi chui vào khe hở trên ngực áo cô bé.
– Làm lỗi thì phải chịu thôi… Cô nghe thầy Hiệu trưởng nói rồi đó… Họ sẽ giao cô cho cảnh sát… Chắc phạm lỗi lần đầu cũng không sao đâu… Cô giáo Ngọc Lan thấy cô trẻ người non dạ, chắc sẽ tha lỗi cho cô thôi… Đừng ăn vạ ở đây mà, tui đi làm kiếm cơm từng bữa đó… – Nó tiếp tục lảm nhảm.
– Anh… Anh điên thật rồi… Anh có xem những tấm hình dơ bẩn đó chưa? Tôi là nạn nhân mà… – Cô bé gào lên.
– Nạn nhân? Ý cô là… – Thằng Thiên sững người ngạc nhiên. – Cô là cô Ngọc Lan? Không thể nào?
– Tôi nổi tiếng lắm đó… – Ngọc Lan nhếch mép cười chua chát. – Có kẻ ngốc như anh mới không nhận ra tôi…
– Ah… Xin lỗi ah… Tui không biết… – Thằng Thiên gãi gãi đầu cười ngây ngô. – Mà cô đâu cần lo lắng như vậy? Là hình ghép thôi mà… Haizz… thầy Hiệu trưởng còn làm chứng… Vú… Mmm…
Ngọc Lan quắc mắt giận dữ làm thằng Thiên nghẹn lại. Cô bé lại cúi đầu, đôi vai gầy run lên từng đợt, nước mắt lả chả rơi xuống đùi.
– Cô đừng khóc nữa mà… Trời ơi… Sao nó trắng như vậy… – Thằng Thiên nghiến răng nhìn bầu vú phập phồng theo tiếng nấc của cô ta. – Ahh… Đừng khóc nữa… Ôi… Tôi thiệt chịu không nổi nữa…
– Hu hu… Hu… Tôi không muốn sống nữa… Tôi thật sự không muốn sống nữa… Hu hu…
Ngọc Lan khóc càng lớn hơn, nhưng lời nói dọa thằng Thiên muốn nhảy dựng.
– Này… Này… Có cần nghiêm trọng vậy không? – Nó vỗ vỗ vai cô bé. – Dù sao cũng là hình giả thôi… Có cho tui… Tui cũng không thèm xem đâu…
– Anh thì biết cái gì? – Cô bé giận dữ gào lên, rồi mếu máo. – Nếu giả thì tôi có gì phải khóc chứ… Hu hu…
– Là thật?
Thằng Thiên nhấp nhỏm dáo dác nhìn quanh như muốn tìm ra một hai tấm hình còn sót lại. Thật tiếc ah… Sáng ngủ trễ, để ông già quét sân một mình, nếu không… Haizz…
– Thằng khốn nạn… Thằng mất dạy… Tôi muốn giết hắn… – Ngọc Lan lẩm bẩm, thì thào, tay siết chặt nhúm cỏ đến nát nhừ.
– Ai… Là kẻ nào làm chuyện này? – Thằng Thiên đột nhiên sốt sắng lạ kỳ, nắm vai cô bé lắc lắc thật mạnh. – Nói ra đi… Tui sẽ… tui sẽ…
– Tôi không biết… Tôi không biết kẻ đó… Tôi hoàn toàn không biết mặt hắn… – Cô bé dò mái tóc, rũ rượi.
– Vậy… – Thằng Thiên chưng hửng.
– Tối thứ Năm tuần trước… Tôi chấm bài về muộn… Vừa bước ra, sân trường tối đen… Rồi… Rồi… – Giọng cô bé run lên sợ hãi như đang đối mặt với chuyện đó một lần nữa. – Có kẻ trùm lên gì đó lên mũi tôi… Mùi Isoflurance nồng nặc… Tôi dạy môn Hóa học… Làm sao tôi không biết chứ… Tôi cố nín thở, nhưng đã không kịp…
– Hắn… Hắn… mang tôi lên lầu một… cởi quần áo tôi… – Ngọc Lan nhìn chằm chằm vô định, đôi mắt toé máu như thấy kẻ thù của mình. – Đèn flash thật chói mắt… Hắn… Hắn còn muốn… làm nhục tôi… Tôi… Tôi chỉ muốn mình chết ngay đi…
– Rồi… – Thằng Thiên trầm giọng.
– Tôi không biết… – Cô bé vò nát mái tóc mình. – Lúc đó… tối lắm… Tôi lại nửa tỉnh, nửa mê… Tôi cố vùng vẫy… Tôi cố la… cơ thể tôi chợt nhẹ bẫng… hắn biến mất…
– Thành công không? – Không biết thằng Thiên đang hỏi cái gì, nhưng Ngọc Lan không nghe thấy.
– Hai ngày trước… Có tin nhắn từ một số máy lạ… Hắn yêu cầu tôi đến một phòng khách sạn… Nếu không sẽ phát tán… phát tán hình… Tôi báo cảnh sát… họ bảo tôi cứ giả vờ ưng thuận… đến khách sạn… họ sẽ theo dõi và bảo vệ tôi… Nhưng không… hắn không xuất hiện… có lẽ hắn phát hiện nghi ngờ… Và rồi sáng nay… – Ngọc Lan ôm mặt nghẹn ngào.
– Cô có nghi ngờ ai không? – Thằng Thiên hỏi. – Học sinh lớp nào không?
– Không… Tôi không biết… Mà… có lẽ… – Cô bé nhíu mày suy nghĩ, lại lắc đầu. – Tôi không nghĩ nó dám làm chuyện này…
– Nó là thằng nào? – Không biết tự lúc nào, thằng Thiên đã tự nguyện nhúng chân vào chuyện này.
– Thằng Hùng… Học sinh cá biệt lớp 12A7… Hôm trước… cách ngày đó hai ngày… Tôi có la mắng nó không học bài… mời mẹ nó lên làm việc… bà ta… Bà ta… hung dữ lắm… Tát vào mặt nó ngay trước mặt tôi… ánh mắt nó nhìn tôi… rất… rất căm thù… Nhưng không phải nó đâu… Tôi không tin… – Cô bé lắc đầu mệt mỏi.
Tối hôm đó, ông Lâm vừa lọ mọ nấu cơm, vừa lầm bầm chửi thằng con lười biếng nằm trên giường phe phẩy cái quạt mắt lim dim.
– Ông già… Ông nghĩ sao về vụ Ngọc Lan? – Thằng Thiên chợt ngồi dậy hỏi.
– Ngọc Lan nào? – Ông Lâm ngơ ngác.
– Trời… Cô Ngọc Lan đó… – Không hiểu sao thằng Thiên không thoải mái khi phải gọi cô bé đó là cô.
– Xùy… – Ông Lâm xua xua tay. – Chuyện nhảm nhí thôi… Chắc mấy thằng học sinh bị cô giáo mắng, rồi đi ghép hình bậy bạ…
– Không phải hình ghép đâu… – Thằng Thiên trầm giọng.
– Sao?
– Sáng nay, tui gặp Ngọc Lan khóc lóc sau trường… Hình là thật, không chỉ như vậy… còn bị làm nhục… – Thằng Thiên trầm giọng. – Chuyện xảy ra tối thứ Năm tuần trước… Ngay trong trường mình.
– Hả? Mày nói? – Ông Lâm đứng phắt dậy đánh rơi cả đũa cơm.
– Trời ơi… Thôi đúng rồi… Thật khốn nạn… Tối đó tao nghe tiếng gì đó như kêu cứu, tao đi ra sân thì không nghe nữa… Tao gặp con bé… còn mở cửa cho nó… Con bé có vẻ hoảng sợ, hoang mang lắm… – Ông ngồi bệt xuống đất thất thần.
– Đúng rồi… Sao tui không nhớ ra… Lúc đó… – Thằng Thiên cũng sực tỉnh, la lên.
– Mày… Có ở đó sao? – Ông Lâm chợt nhíu mày hỏi lại. – Mày núp ở đâu?
Thằng Thiên mím môi nín lặng. Nó nhớ đêm đó, khi nó và con Vi núp sau bể nước. Ông Lâm đã chào hỏi Ngọc Lan, giọng cô bé lúc đó vừa hoang mang, vừa lúng túng xấu hổ. Vậy thì… thời điểm gã đó làm hại cô bé, thằng Thiên lại đang đứng ngồi sốt ruột ngoài quán cafê, chờ đợi con Vi làm tình với cha nó. Nếu lúc đó nó ngồi quanh quẩn ở cổng trường… Nếu lúc đó… Máu nóng nó sôi lên, cơ thể căng cứng khó chịu. Nó cảm giác như mình là mèo mà để lũ chuột nhắt ăn mất miếng mỡ trước miệng. Thật mất mặt. Nó muốn giải tỏa, muốn bùng nổ.
Chợt có tiếng bước chân trên sỏi xào xạo vang lên bên ngoài.
– Thôi được rồi… mày đi uống cafe đi… – Ông Thiên đứng lên, vương vai, ẹo trái ẹo phải như khởi động làm nóng.
Thằng Thiên chẳng nói tiếng nào, đứng lên bẻ xương sống răng rắc. Nó bước lại chặn trước cửa.
– Chú… ơi… – Tiếng con Vi kêu thật khẽ.
– Ông già… ông núp vô kia nhanh đi… – Thằng Thiên xua xua tay.
– Để làm gì? – Ông Lâm ngạc nhiên hỏi lại.
– Ông nói tui có thể tự năn nỉ nó… Nó chịu thì ông không có ý kiến mà…
– Ừ… thì… – Ông ngập ngừng, mắt láo liên muốn tìm cớ thoái thác.
– Nè… Đừng nói ông nuốt lời nha… – Thằng Thiên trợn mắt tức giận