Gái Gú Việt Nam

Cha con ông bảo vệ – Tác giả 69deluxe

Phần 22

Ngọc Lan bừng tỉnh, bật dậy. Cô bưng kín mặt, thản thốt nhìn quanh phòng giáo viên trống trải. Thì ra chỉ là một giấc mơ… Mồ hôi đã rịn ướt cả lưng, giữa hai chân cô là một mảng trơn nhẫy. Nhìn xấp bài kiểm tra mở rộng trên bàn, cô bưng mặt ngồi bệt xuống ghế. Tại sao như vậy? Cô không thể tập trung? Cô đã tự xỉ vả mình cả trăm lần rằng phải xem như chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng hình ảnh trong gian phòng tắm nhỏ đó cứ dội về, làm cơ thể Ngọc Lan nóng lên.

Đột nhiên có tiếng bước chân phát ra từ phía cửa phòng giáo viên, Ngọc Lan giật mình ngẩng đầu lên. Một dáng người cao cao thong thả bước vào. Trong ánh mắt ngược nắng của cô bé, khuôn mặt người đó chỉ sáng một bên, nhưng khoé môi nhếch khẽ đó làm tim cô bé nhảy loạn. Ngọc Lan hốt hoảng nhận ra thằng Hùng. Nụ cười trên môi nó không khác gì trong giấc mơ.

– Cô… – Thằng Hùng nhìn quanh phòng giáo viên vắng tanh.

– Em tìm… tìm… cô có chuyện gì?

Ngọc Lan mặt hơi hồng lên né tránh ánh mắt thằng Hùng. Từ ngày đó đến giờ, cô bé luôn sợ hãi khi đối mặt với ánh mắt nóng bỏng của nó.

– Cô… Em nhớ cô lắm… – Nó bước vòng qua bàn, cúi người nói khẽ vào tai Ngọc Lan. – Tối nào em cũng nhớ cô… Em ngủ không được?

– Hùng… – Ngọc Lan đứng bật dậy, tránh người ra xa. – Em đừng nói chuyện đó nữa… Tôi… Tôi xin lỗi… Chuyện đó không nên xảy ra… Em cứ xem như chưa bao giờ xảy ra gì hết…

– Không…

Thằng Hùng chồm đến. Ngọc Lan toan bỏ chạy, lại bị nó níu lại. Cả người cô bé bị thằng Hùng ép sát lên tường. Hơi thở nóng bỏng của nó làm cô bé ngột ngạt, hổn hển.

– Hùng… Em buông tôi ra… Đây là Phòng Giáo viên… Em điên rồi… – Ngọc Lan hoảng loạn né tránh đôi môi khao khát của nó hôn khắp mặt mình.

– Em nhớ cô lắm… Cô biết không? – Thằng Hùng vùi mặt vào chiếc cổ trắng ngần của cô, miệng thì thào. – Làm sao em có thể không nghĩ gì? Khi hình ảnh, mùi hương thân thể cô tràn ngập cả tâm trí em…

– Không… không được… Chuyện này thật sai trái… – Ngọc Lan cố ngăn hai bàn tay nó xoa nắn hai bầu vú căng tròn của cô.

– Cô cho em một lần… Một lần nữa thôi… Em hứa mà… – Miệng nó ngậm kín lấy đôi môi hổn hển của cô. – Em muốn nhìn đôi môi của cô ngậm chặt dương vật em…

– Không… không được… Chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra nữa… – Ngọc Lan mặt đỏ bừng, ánh mắt sợ hãi nhìn về phía cửa phòng.

Chợt một bóng người đổ dài trên hành lang, từng bước từng bước đi về phía Phòng Giáo viên. Đôi mắt Ngọc Lan co rút, hoảng sợ tột độ.

– Có người… Có người…

Ngọc Lan rít lên, hai tay vùng vẫy mạnh, cố đẩy thằng Hùng ra khỏi người mình. Nhưng nó như điên như dại cứ rút mặt vào ngực cô, hai tay nhào nắn hai bầu vú căng cứng trong nịt ngực chật chội. Tiếng đế giày gõ đều ngoài cửa phòng như từng nhát búa gõ lên trái tim yếu ớt của Ngọc Lan. Hai chân cô muốn nhũng ra, đầu óc trống rỗng, ánh mắt cứng đờ nhìn về phía cửa.

– Hùng… Mày làm gì đó?

Thầy Phương hai mắt long lên giận dữ, sải bước tới thật nhanh. Thằng Hùng sững người, như vừa bị dội một xô nước lạnh. Nó buông lỏng tay. Ngọc Lan rũ người trượt dài xuống bức tường sau lưng. Lưng áo cô ướt đẫm mồ hôi vì quá sợ hãi.

“Chát”

Một cái tát vang dội ong ong vang cả phòng. Thằng Hùng mặt đỏ bừng cúi gằm, không dám đối diện với ánh mắt giận dữ của cha nó.

– Mày điên sao? Đây là ở đâu hả? Mày dám phi lễ với cô Ngọc Lan ở đây? Mặt mũi của tao là chuyện nhỏ… Còn danh dự của cô Lan… Mày tính sao? Mẹ mày… Ngu ngốc… Tao phải đánh cho mày sáng mắt ra…

Thầy Phương vừa giơ tay lên, Ngọc Lan đã lao lên, ôm cứng cánh tay ông.

– Thầy… thầy đừng đánh em Hùng nữa… Sau lần này nó không dám nữa đâu…

Ngọc Lan nài nỉ, ánh mắt vừa sợ, vừa cảm kích nhìn thầy Phương. Cô quay sang xua xua thằng Hùng. Nó hiểu ý, rụt đầu, chạy nhanh ra khỏi phòng.

– Haizz… Xin lỗi em… Tôi cũng không dám tưởng tượng nó dám làm như vậy… – Thầy Phương vuốt vuốt ngực áo nhăn nhúm của Ngọc Lan.

– Ơ… thầy… Để em… – Cô bé hoảng hốt, lùi lại, mặt càng đỏ hơn.

Nhìn bàn tay ông đưa lên trước mặt, Ng