Cách biệt tuổi tác – Tác giả Why Not Me
Những ngày sau buổi hẹn hò đầu tiên ấy, tình cảm của tôi và Vy đã có bước tiến triển mới, Vy chăm nhắn tin cho tôi mỗi ngày, còn tôi cũng say sưa với việc kể chuyện cho em nghe, từ chuyện gia đình, công việc của tôi đến chuyện tôi, Thanh tra và Thuế đã lớn lên bên nhau như thế nào. Vy dường như có hứng thú với mọi câu chuyện về tôi, em nghe tôi kể một cách say mê, hình như em đang muốn đi sâu hơn vào cuộc sống của tôi, có lẽ vậy.
– Anh, chiều nay anh bận gì không? – Vy gọi cho tôi…
– Hôm nay thứ bảy, anh chỉ phải học buổi sáng thôi, chiều anh rảnh, anh đưa em đi chơi nhé – Tôi trả lời.
– Chiều nay anh đi đá bóng với lớp em nhé, chiều lớp em tập với lớp bên cạnh để chuẩn bị đá giải nhưng đội lớp em thiếu người, em trong đội hậu cần của đội bóng, chiều anh đi nhé.
Hèm, tự nhiên lại rủ tôi đi đá bóng, hay Vy muốn công khai tôi với đám bạn của em, mà tôi và em đã là gì của nhau đâu nhỉ – Tôi nghĩ.
– Anh có biết đá bóng đâu – Tôi nói.
– Điêu, em thấy anh kể trên Công ty anh hay đá mà.
– Thôi được rồi, nhưng em có muốn anh đi không, em giới thiệu anh là gì?
– Là anh họ em – Vy đáp.
– Hay giới thiệu là bạn trai được không? – Tôi nửa đùa nửa thật.
– Em cũng không biết, anh giới thiệu thế nào cũng được mà.
– Thế thì giới thiệu anh là bạn trai đi – Tôi kết luận.
– Chiều anh nhớ đi nhé, 4 rưỡi chiều ở sân vận động Bách khoa anh nhé.
Tôi cho rằng đây cũng là cơ hội để mình được tìm hiểu sâu hơn về Vy, về cuộc sống và bạn bè của em, mà đặc biệt là đá bóng cũng là một trong những sở trường của tôi. Sân Bách khoa, nó lại là sân nhà của tôi nữa chứ. Ngày xưa sinh viên Bách khoa, nói thật với anh em, đi đá bóng giải có tổng 6 trận thì chúng tôi đánh nhau 3 trận. Chưa kể đá giao hữu với dân Xây dựng thì tỷ lệ đánh nhau còn cao hơn. Đặc sản bóng đá Bách khoa thời ấy, đi xem đá bóng mà hai đội không lao vào múc nhau rồi tản ra đi tìm gạch, thì thật thiếu đi sức hấp dẫn của trận bóng. Sau này, truyền thống ấy không biết có được các em sinh viên tiếp lửa không nhỉ???
Chiều hôm ấy, tôi sắm một đôi giày mới và có mặt ở sân vận động đúng giờ. Tôi nhận ra Vy, em khá nổi bật trong đám nữ sinh đang ngồi che ô trên khán đài. Sân Bách khoa có ưu thế là có khán đàn xung quanh trông khá chuyên nghiệp, sân bóng to được chia thành các sân nhỏ 7 người.
Vy nhìn thấy tôi, em mỉm cười rồi chạy lại phía tôi. Tôi để ý thấy em mặc một chiếc áo thể thao sát nách, khi em chạy tôi dán mắt vào bộ ngực rắn chắc của em nảy lên theo từng nhịp bước chân. Tôi cá rằng trong lớp áo ngực mỏng manh kia, là hai mặt trời khác có sức nóng, độ hấp dẫn tương đương với mặt trời đang chiếu những tia nắng chói chang kia.
Em càng chạy lại gần phía tôi, tôi càng cảm thấy máu nóng sôi sục, tim đập loạn xạ.
– Ái chà, anh mặc đồ đá bóng trông đẹp trai ra phết nhé – Vy nói.
– Em mặc đồ thể thao, trông cũng rất kute – Tôi đáp.
Và em cười, một nụ cười tỏa nắng. Thấy vậy, tôi khen em một cách vô thức:
– Vy, em cười rất đẹp.
Vy có vẻ bất ngờ vì tôi khen em trực diện như vậy. Mặt em đỏ bừng, cúi đầu lườm tôi trông như một con mèo con, ngượng nghịu đáng yêu. Em kéo tay tôi vào sân bóng.
Tôi cười và tự nhủ, xem ra tí nữa tôi phải tìm kiếm một tình huống dẫn đến một tư thế ngã thật lý tưởng để đợi Vy đến hỏi han mới được.
Trận bóng bắt đầu, tôi được xếp đá tiền vệ giữa, mặc dù vị trí yêu thích của tôi là đá biên. Không mất quá lâu để tôi bắt nhịp được với trận đấu và với đội bóng, tôi phải công nhận việc chia U19, U23 và cấp độ đội tuyển quốc gia là hợp lý, bởi dù bọn sinh viên có thể lực, sức càn tốt nhưng tư duy chơi bóng thì không thể so sánh được với một người từng trải ở các giải phủi như tôi được, chúng nó thi đấu khá non nớt, không biết che chắn bóng, cài người, thiếu những tình huống vào bóng rắn để làm chùn chân những thằng hay múa. Sau vài tình huống như vậy, tôi đã hoàn toàn làm chủ được không gian giữa sân, điều phối bóng cho đội. Kết thúc hiệp 1, đội tôi thắng 1 – 0 sau một tình huống chọc khe như dọn cỗ của tôi dành cho thằng cu tiền đạo.
Mặc dù chỉ là một trận đá tập, nhưng các em nữ sinh đến cổ vũ khá đông, khoảng 10 – 15 đứa.
Nghỉ giải lao, Vy và hai em nữ sinh khác mang đồ uống, hoa quả đến cho đội bóng, em ngồi cạnh tôi, đưa tôi một chiếc khăn ướt và nói:
– Anh lau mồ hôi đi anh, trông anh đá cứ như Messi ấy nhỉ.
Mấy thằng cu đội bóng thì tấm tắc khen:
– May quá hôm nay có anh, không phế luôn tuyến giữa, thằng Hải mày đéo đá giữa được, nó chia bài được nhưng yếu quá – Thằng cu chỉ vào một thằng em người Nghệ An, thằng em này đá khéo nhưng có thể hình tương đối nhỏ con.
– Chúng mày xem quả tao chạy ch