Bồn chứa tinh của chủ nhân
Cốc… cốc… cốc…
Gõ cửa, tôi đã đi hơn 20km để đến đây. Ngôi nhà nằm trong một con hẻm nhỏ bẩn thỉu, có thể nói đây là con hẻm của dân lao động nhập cư trong thành phố.
– Cô là? Người đàn ông trung niên với mái tóc lấm tấm bạc mở hé cửa.
– Cháu chào chú, cho cháu hỏi đây có phải là nhà của Master 89 không ạ? Tôi nói nhỏ với người đàn ông. Lúc này ông ta mới dãn cơ mặt ra một tí.
– Đúng rồi, cô là Sl tiểu hoa đúng không?
– Dạ đúng con rồi ạ, tôi trả lời khịt mũi.
Ông chú mở cửa đón tôi vào nhà. Rồi nhanh chóng khóa cửa lại.
– Ngồi đi. Chú chỉ tay vào bộ bàn ghế. Tôi cũng ngại ngùng ngồi xuống một chút. Ông rót cho tôi một cốc nước rồi ngồi xuống đối diện.
– Ừm cháu xinh hơn chú nghĩ.
– Dạ… tôi trả lời rón rén.
– Cháu nghĩ kỹ chưa?
– Ừm… cháu không biết nữa nhưng mà chát với chú cháu nghĩ chú trẻ hơn.
– Thất vọng hả? Ông chú cười.
– Dạ không… cháu cũng thích các chú trung tuổi, chú rất đẹp trai ạ. Hihi.
– Ừm cháu uống nước đi, chú muốn vào thẳng vấn đề luôn.
– Dạ… tôi cũng hơi rén vì lần đầu tiên gặp và nói chuyện riêng với một người bằng tuổi ba mình như thế này. Nhưng nghĩ lại khi chat với chú qua mạng tôi lại thấy dễ chịu hơn một chút.
– Có ai biết cháu đến đây không?
– Dạ không cháu mới kết thúc học kỳ 2 đang chuẩn bị nghỉ hè chú ạ.
– Ừm tốt…
– Đã nói với ba mẹ ở quê như chú dặn chưa?
– Dạ rồi cháu bảo cháu đi vào miền trung trung chơi với bạn mà cháu với ba mẹ ít nói chuyện lắm năm cháu gọi có 1 2 lần thôi chú.
– Thế phòng trọ của cháu thì sao?
– Cháu ở ký túc nên đi đi về về không ai quản mà ba mẹ cháu đóng tiền cả năm rồi chú ạ.
– Tốt… như chú đã nói với cháu qua chat, cháu sẽ là nô lệ của chú trong 1 tháng. Sau hai tháng chú sẽ trả cháu 200 triệu. Nếu hết 1 tháng cháu vẫn muốn ở lại thì chúng ta sẽ bàn thêm cháu hiểu không?
– Dạ cháu hiểu.
– Cháu có làm như chú dặn trước khi đến đây chưa?
Tôi hơi ngại một chút.
– Dạ rồi ạ, cháu đi tẩy hết lông rồi chú ạ.
– Ừm tốt chũ sẽ kiểm tra sau.
– Giờ chú hỏi lần nữa cháu sẵn sàng chưa?
– Cháu… hơi sợ một chút. Tôi vẫn đang đắn đo, với một con bé sinh viên như tôi thì 200 triệu trong 1 tháng có thể giúp tôi thoải mái tài chính trong 3 năm học tới mà không phải nhờ bố mẹ, với cả tôi cũng là dạng khổ dâm nên muốn thử một lần coi có như tưởng tượng của tôi không. Tim tôi đập thình thịch.
– Dạ cháu đồng ý ạ.
– Được rồi đưa chú giấy tờ cá nhân và điện thoại của cháu.
– Đây ạ…
– Password máy là gì?
– Dạ?? Tôi ngẩn ngơ… Chú ấy cần password để làm gì nhỉ?
– Nào đọc cho chú… trước lời dục của chú tôi đọc ngay lập tức. Chú đăng nhập vào máy tôi rồi cất vào một cái hộp tôi thấy trong hộp cũng có 4 – 5 cái máy khác. Rồi tiếp theo đọc tới chứng minh thư.
– Nguyễn Mai Trinh – Sn 2002 nhà ở…
Tôi lại thấy chú cất giấy tờ của tôi vào một hộp khác và trong đấy cũng có khá nhiều giấy tờ của người khác… một chút ớn lạnh chảy khắp người tôi.
– Xong giờ cháu cởi quần áo ra đi từ bây giờ cho đến ngày này tháng sau cháu là nô lệ của chú trong 1 tháng. Chú có toàn quyền quyết định với cơ thể của cháu như cháu mong muốn.
– Dạ… tôi vuốt tóc sang một bên.
– Nhưng mà cởi luôn à chú? À mà chú tên gì ạ? Cháu chưa biết tên chú.
– Cháu không cần phải biết cứ gọi chú là master.
– À thôi đứng dậy quay người ra sau. Chú cầm lấy tay tôi còng tôi bằng một chiếc còng số 8 ra sau lưng.
Bây giờ tôi vừa cảm thấy sợ vừa cảm thấy nứng và hồi hộp. Những tưởng tượng của một con bé khổ dâm như tôi sắp thành hiện thực. Chú dẫn tôi đi xuống cầu thang hầm nhà chú đến một cánh cửa gỗ rồi dừng lại.
– Cháu chắc chắn chưa, một tháng tới dù cháu có cầu xin thế nào chú cũng sẽ không thả cháu ra đâu.
– Với cái sự dâm đãng trong con người tôi nổi lên lúc này tôi gật đầu cái rụp.
– Ừm ok cháu.
Master mở cửa căn hầm và dẫn tôi vào trong. Phía sau cánh cửa gỗ là một hành lang dài hun hun đèn mờ nhấp nháy. Hai bên hành lang là những phòng như nhà tù với những cánh cửa sắt kín chỉ có cửa sổ nhỏ ở phía trên và khe cửa nhỏ để đưa đồ ở phía dưới sát sàn nhà. Tôi có thể nghe được tiếng rên rỉ của phụ nữ. Hóa ra ở dưới này cũng có nhiều người như tôi sao… tôi khưng lại một chút vì sợ hãi.
– Nào đi nào nhanh lên chú đẩy vào lưng tôi. Tôi cố gắng vừa đi vừa nhìn vào các phòng giam phát ra tiếng rên rỉ nhưng không thấy gì. Ruột tôi thắt lại vì lo sợ nhưng âm vật của tôi thì ngược lại. Chú dẫn tôi đến cuối hành lang trước một cánh cửa sắt. Mở cánh của ra và bật đèn lên làm tim tôi như thắt lại.
– Chào mừng số 13 đến với nơi ở mới, phía trong là số 12.
Bên trong căn phòng là 1 chiếc lồng chó nhỏ treo giữa không trung. Trong lồng là một cô gái trạc tuổi tôi. Cô ấy chỉ mặc quần lót và áo ngực, hai bàn tay bị trói ra sau lưng giống tôi, miệng bị bịt kín bằng gạc khiến cô không nói được. Chiếc lồng giam là một khối chữ nhật làm bằng sắt. Nó nhỏ đến mức cô gái ấy chỉ có thể quỳ bằng hai đầu gối và khom người xuống nền. Trên cổ cô ấy có một cái vòng xích ngắn nối sát với đáy lồng khiến cô phải quỳ trong tư thế đầu chổng xuống đất và mông đẩy lên cao sát trần rất khổ sở. Chiếc lồng được đan bằng các thanh sắt ngang và dọc nên đáy của nó cũng không bằng phẳng cho cô ấy quỳ, đầu gối bị tì vào những khoảng trống nhỏ không có điểm tựa rất khó chịu, hơn nữa nó lại được treo lên không trung. Trong lồng có gắn một bình nước có vòi dài đủ để cô gái có thể ngậm lấy và hút nước từ đấy. Cô gái bất lực nhìn tôi rồi lắc đầu lìa lịa ánh mắt cảnh báo nhưng lúc này đã muộn rồi.
– Số 12 chúc mừng cô rất may mắn hôm nay đã có người thế chỗ của cô. Master nói. Hôm nay cô sẽ được thả.
– Số 12… Tôi hỏi…
– Ừm cháu là cô gái thứ 13 nên giờ chú sẽ gọi là số 13, kia là số 12 cô ấy đến trước cháu 3 tuần.
Tôi sợ hãi muốn chạy ngay ra khỏi đây.
– Chú ơi cháu đổi ý, cháu không muốn chơi nữa, chú cho cháu về nhà, cháu không cần tiền nữa đâu ạ.
– Không được, nãi đã đồng ý rồi hợp đồng là 1 tháng không nói nhiều.
Tôi nhìn ra cánh cửa hầm tính chạy thật nhanh thì chú đã nắm lấy tóc tôi kéo vào bên trong.
Nhà đây về đâu nữa. Chú cười. Vì tay tôi đã bị khóa bằng còng số 8 nên tôi không thể làm gì nữa.
Vào trong này tôi mới nhìn rõ. Căn phòng không có gì đặc biệt chỉ là những bức tường bê tông xám xịt, không có cửa sổ, ánh sáng duy nhất là đèn neon ở phía trên. Phía dưới chiếc lồng sắt có một lỗ thoát nước và một cái vòi nước sát tường. Thực sự lúc này tôi rất run và sợ hãi khi nhìn vào cái tư thế của cô ấy. Tôi không nghĩ là tôi sẽ chịu được như vậy trong 1 tháng tiếp theo.
Chú đẩy tôi vào góc nhà rồi khóa cửa căn phòng lại. Hạ chiếc lồng đang lơ lửng giữa không trung xuống nền đất và mở khóa cho số 12.
– Đi ra. Chú vỗ vào mông cô gái khốn khổ.
Số 12 rất khó khăn để lùi ra, dường như tay và chân cô ấy đã rất lâu không hoạt động nên yếu đi nhiều. Chú dùng tay ôm vào hai cổ chân cô ấy rồi cứ thế kéo số 12 ra khỏi lồng sắt trước sự sợ hãi của tôi. Cô gái có lẽ từ rất lâu mới được nằm sấp dưới nền đất và duỗi thẳng tay chân nên nằm rất im.
– Dễ chịu hơn chưa? Chú hỏi khi xoay người cô ấy ra nằm ngửa rồi đỡ đầu cô ấy lên tay.
Số 12 gật đầu.
– Tôi sẽ gỡ bịt miệng của cô nhưng không được nói bây giờ. Nếu cô phát ra một từ thôi, cô sẽ mất 200 triệu cô hiểu không?
Hiểu thì gật đầu.
Số 12 gật đầu yếu ớt. Rồi chú ấy gỡ băng bịt miệng cô ấy ra cô ấy nhìn tôi như muốn nói một điều gì đó nhưng chú đã kịp trừng mắt lên khiến số 12 sợ hãi mà không nói nữa. Chú đỡ đầu cô ấy xuống đất rồi tháo chiếc vòng cổ trên người số 12, cởi khóa chiếc áo lót sẫm màu khỏi ngực cô ấy.
Số 12 rên rỉ.
Ôi trời tôi phát hoảng lên khi thấy ngực cô ấy chảy máu. Cái quái gì ở trong cái áo ngực đấy vậy. Tôi tò mò tiến đến gần để nhìn rõ hơn. Chết tiệt phía bên trong mỗi bên ngực ở trung tâm là một cây kim, nhìn là tôi biết ngay nếu mặc nó vào cây kim sẽ đâm vào núm vú. Tôi khụy xuống đất.
– Chú ơi, chú ơi, cháu xin chú, chú ơi cháu muốn về nhà. Do quá sợ hãi mà lúc này bàng quang của tôi cũng mất kiểm soát luôn. Tôi cứ thế đái thẳng xuống nền nhà ướt đẫm quần trong cũng như quần ngoài, nền nhà chỗ tôi quỳ cũng dần dần hình thành một vũng nước tiểu nhỏ.
Chú ấy quay sang nhìn tôi, cười nhếch mép.
– Không sao, không sao số 12 lúc đầu cũng vậy. Cháu sẽ quen thôi.
Tôi đứng dậy chạy nhanh về phía cửa cố tìm lối thoát nhưng chú ấy đã khóa nó lại. Tay thì bị trói sau lưng cứ thế tôi cứ đẩy ngực về phía cửa tìm lối thoát trong vô vọng.
Chú mặc kệ tôi lại tiếp tục kéo quần lót của số 12 ra. Tôi nhìn chiếc quần lót phần vải phía trên gần bụng thì màu trắng ngà nhưng phía đáy quần là màu đỏ vàng đen lẫn lộn trông cực kỳ bẩn thỉu và kinh tởm. Tôi đứng từ xa cũng có thể ngửi thấy mùi hôi hám của nó. Số 12 nằm im cho người đàn ông này làm gì thì làm. Cô ấy nhăn mặt một chút khi duỗi hai chân ra xa theo lực đẩy của chú.
Thực sự là bây giờ điều kinh khủng nằm ngoài sức tưởng tượng của tôi mới đến. Chú đã không nói cho tôi biết những điều này khi chat với tôi trong 1 tháng qua. Tôi thấy điều đầu tiên là một cái ống lòi ra từ lỗ tiểu số 12 dài khoảng 2 đốt ngón tay nhìn cũng biết ngay đó là ống thông tiểu y tế hay dùng cho bệnh nhân sau phẫu thuật. Phía dưới âm đạo và mông có 2 cái đế hình tròn bịt kín. Tôi nhìn thôi cũng toát mồ hôi hột.
– Nào thở đều nhé, tôi sẽ rút ống thông trước. Chú nói còn số 12 cố gắng thở. Chiếc ống rút ra đến đâu là số 12 nhăn mặt đến đấy vì đau cho đến khi rút nó ra hoàn toàn. Tiếp đến là âm đạo, một con cu giả màu trắng kích thước to bằng cổ tay tôi dần dần được kéo ra. Nó dài hơn là tôi tưởng tượng. Tôi còn thấy lốm đốm máu khi kéo ra. Lỗ hậu môn cũng vậy chú kéo ra một chiếc phích cắm mông bằng kim loại tròn tôi nghĩ đường kính phải 4cm dính đầy phân của số 12.
Tôi nhìn số 12 thở phào nhẹ nhõm là biết nó khủng cỡ nào rồi. Vì sao tôi biết những thứ này vì bình thường tôi hay xem sex về bdsm và có tìm hiểu rất nhiều nên mới rõ như vậy.
Chú đặt tất cả những món đồ gọn gàng trên sàn nhà rồi tiến đến tôi.
– Đến lượt cháu đấy số 13 mình bắt đầu thôi không còn nhiều thời gian đâu.
– Chú ơi bố mẹ cháu có tiền, chú thả cháu ra cháu sẽ nói bố mẹ gửi tiền cho chú. Ối trời ơi cháu xin chú. Tôi lẩm bẩm nhìn vào người đàn ông đang tiến về phía tôi.
– Không cháu đã nói với bạn cháu trước khi đến đây địa chỉ này, nếu chú không thả cháu ra thì qua ngày hôm nay cô ấy sẽ báo công an. Đến lúc đấy họ sẽ bắt chú đi tù. Tôi vừa nói vừa khóc. Nước mắt chảy xuống đôi má ứng hồng của tôi.
– Nhiều lời, nhanh nào chưa gì đã… Chú kéo lấy tóc tôi lôi đến gần số 12.
Với bàn tay thô bạo xé rách chiếc áo sơ mi của tôi trong tích tắc. Tôi chống cự quyết liệt nhưng bất thành. Chú mở khóa thắt lưng quần jean của tôi rồi tụt mạnh nó xuống sàn nhà. Tôi đứng trước mặt một người đàn ông xa lạ khi trên người chỉ còn áo vú và quần lót ướt đẫm nước tiểu. Chiếc quần lót dính nước gần như trong suốt ôm sát vào bẹn lộ rõ hai mu lồn múp rụp của tôi. Mu lồn không một cọng lông vì tôi đã tẩy đi sạch sẽ trước khi đến đây theo lời dặn. Chú đẩy chân tôi lên để kéo chiếc quần jean ra và vứt vào góc phòng. Mặt tôi đỏ ửng lên vì ngại.
– Đẹp rất đẹp cơ thể của cháu là một tuyệt tác của chúa cháu biết không, đẹp hơn rất nhiều so với số 12 đấy.
Tôi im lặng cúi mặt nhìn xuống đất. Tôi không muốn nhìn khuôn mặt đê tiện này nữa.
Chú vòng tay ra sau lưng gỡ nút áo vú ra. Bộ ngực cup C của tôi cứ thế rơi ra khi chiếc áo ngực bị cắt bỏ. Tôi có thể cảm thấy hơi thở hôi hám của chú ấy thở vào cổ tôi.
– Thơm lắm. Giọng biến thái.
Chú áp sát mặt vào ngực tôi rồi đưa miệng nút một bên núm vú. Tôi thấy nhộn, lưỡi của chú đảo đều quanh núm vú tôi rồi nút chùn chụt. Chú dùng răng cắn nhẹ kéo núm vú tôi ra rồi lại nghiến răng vào gốc núm. Lúc này tôi mới thấy sự biến thái của tôi trỗi dậy, thay vì sợ tôi rên ư ử khi chú bú ngực tôi. Tôi có thể cảm nhận được núm vú tôi săn lại cứng lên.
Chưa dừng lại tôi lại có thể cảm nhận được bàn tay của chú từ từ xoa vào bụng rồi luồn vào trong chiếc quần lót ướt đẫm. Tay chú tách hai môi lồn tôi ra xoa đều vào âm vật. Hai ngón tay kết hợp bóp mạnh, nhấn rồi lại kéo âm vật của tôi như massage vậy. Rồi chú bấm móng tay vào lỗ tiểu làm tôi són nước tiểu ướt hết bàn tay chú. Tôi thở không đều nhịp vì sự điêu luyện này mà nhắm chặt mắt tận hưởng. Người tôi nóng ran mồ hôi ướt đẫm đứng không vững còn phải khuỵu chân xuống một chút, thủ dâm bình thường cũng không thể đạt được như thế này. Sự điêu luyện kết hợp của miệng cũng như bàn tay này làm tôi phát điên lên mất.
– Ư Chú ơi ư chú ơi ư ư cháu còn trinh. Tôi rên rỉ khi cảm nhận được ngón tay chú ấy định thọc sâu vào bên trong âm đạo.
Khuôn mặt đang áp sát ngực tôi ngước mắt lên nhìn tôi rồi khựng lại trong 1s. Chú nhả núm vú ra rút tay ra khỏi người tôi.
– Quên mất nhỉ, chú cứ tưởng cháu như số 12. Mà không sao để chú giúp cho.
– Chú… Chú sao chú bảo không phá trinh cháu. Chú nói chỉ làm nhục cháu và nhốt nhau như tù nhân thôi mà.
– Đã là tù nhân thì phải chịu mệnh lệnh của quản giáo. Quản giáo bảo tù nhân không được phép còn trinh thì đâu có được. Chú nhìn tôi khiêu khích.
– Không được đâu chú ơi, bố mẹ cháu đánh cháu chết. Mà cháu muốn trao cái ngàn vàng của cháu cho người chồng tương lai. Cháu chỉ là muốn trải nghiệm chút khổ dâm thôi ạ huhu. Tôi khóc hết nước mắt trước mặt chú và số 12. Tôi không muốn bị người đàn ông này lấy đi sự trinh trắng của mình.
– Hừm thôi được nếu cháu đã nói như vậy thì chú cũng không làm khó cho cháu. Nhưng đổi lại trong 30 ngày sắp tới cháu có 2 lựa chọn 1 là cho chú phá trinh cháu hoặc 2 là chú sẽ dán bàn tay cháu lại bằng keo 502.
Tôi trợn mắt nhìn chú.
– Cái gì ạ? Chú nói gì ạ? Ối cháu… 502 là… sao ạ? Không được đâu chú ơi… Làm sao mà…
– Yên tâm keo 502 khi ngâm vào nước nóng sẽ tan ra, sau khi kết thúc hợp đồng chú sẽ gỡ ra cho cháu.
Tôi suy nghĩ ngày bé cũng từng nghịch keo 502 rồi, mẹ đã lấy nước nóng để gỡ nó ra khi nó dính vào da tôi. Suy cho cùng thay vì mất trinh thì cái này đỡ hơn rất nhiều. Một tháng sau tôi sẽ gỡ nó ra như bình thường.
– Cháu chọn dán tay. Tôi quả quyết.
– Ừm thôi được. Chú nói.
Chú đưa tay lên hông tôi định kéo quần lót của tôi xuống. Tôi biết ý lùi ngay ra đằng sau.
– Sao chú tháo quần lót của cháu ra. Số 12 vẫn được mặc quần lót cơ mà. Chú nói trước với cháu như thế cơ mà.
– Ừm thì đúng là cháu được mặc quần lót chú có lừa đâu nhưng không phải là quần của cháu mà là quần kia kìa. Chú chỉ tay vào cái quần lót bẩn thỉu vừa cởi ra khỏi người số 12.
– Chú điên hả? Ai mà đi mặc được cái đấy vào người trong một tháng vậy? Rồi nhiễm trùng, nấm âm đạo, viêm nhiễm âm đạo thì ai chữa cho cháu. Không được là không được. Kinh chết đi được.
– Chú cho cháu mặc quần lót một lần trong cặp cháu có đó, rồi thay hàng ngày có được không? Cháu mua sẵn rồi đủ cho cá tháng đó chú.
– Không được. Người đàn ông nói lạnh tanh.
– Bộ chú khùng hay sao, chú muốn cháu chết hả. Tôi mắng té tát vào mặt người đàn ông.
– Không được, không có ngoại lệ, chiếc quần này là chiếc quần của số 1. Người đầu tiên ở trong này nên tất cả những người sau phải mặc nó. Nó là di sản của căn phòng này và chưa từng 1 lần giặt qua trong 5 năm nay.
– Cái quái gì? Tôi hét lên.
– Phải mặc nó. Chú nói nghiêm nghị.
– Mẹ cháu là bác sĩ, chú có biết viêm nhiễm âm đạo nó kinh khủng đến mức nào không tôi khóc.
Chú kéo chân số 12 rồi banh háng cô ấy trước mặt tôi.
– Đây số 12 mặc có sao đâu nhìn nè. Chú ngồi lên bụng cô ấy rồi kéo chân cô ấy sang hai bên để lộ rõ âm đạo của cô ấy. Hai tay kéo mạnh âm đạo ra cho tôi nhìn. Rồi lại chọc tay vào bên trong mà ngoáy ngoáy như âm đạo của số 12 là đồ chơi của chú ấy vậy. Số 12 rên rỉ đau đớn thì chú đánh mạnh vào bên trong hơn.
Khiếp cái mùi hôi của âm đạo số 12 xộc lên mũi tôi.
– Này chú cho chị ấy đi viện đi ạ, chị ấy bị viêm nhiễm rồi đó. Tôi từng tìm hiểu cũng như mẹ đã dạy tôi về bệnh này. Nếu vệ sinh vùng kín không tốt sẽ dẫn đến bệnh viêm nhiễm phụ khoa. Âm đạo số 12 đỏ và sưng húp, tôi còn thấy những vết loét bên trong thành âm đạo, bên ngoài môi lớn còn có nhiều mụn nước li ti với cả nhìn dịch âm đạo đặc quánh như sữa chua thì chị ấy chắc bị nặng lắm rồi.
– Đâu viêm như nào? Có thấy gì đâu. Càng nói chú càng ngoáy sâu và mạnh vào âm đạo của số 12.
&nda